Diệp Ninh nói đến đây thì dừng lại.
Hắn đưa tay bưng tách trà lên, uống cạn. Nói nhiều như thế, hắn cảm thấy có chút khô miệng.
Mà mấy lão gia hỏa đúng là đang rơi vào trong trầm tư.
Bọn họ nghĩ những lời Diệp Ninh nói, càng nghĩ ánh mắt càng sáng hơn.
“Các vị, đã hiểu chưa?”
Lúc này Bùi Ngữ Hàm lên tiếng, cười mà như không cười nhìn bọn họ.
Đám người gật đầu, đứng dậy chắp tay với Diệp Ninh.
“Đã hiểu rồi, tất cả làm theo những gì Diệp đại nhân nói.”
Nghe xong, Bùi Ngữ Hàm cũng đứng lên, nói.
“Bây giờ Ma đạo phục hưng từ phế tích, tất cả đều bị lật đổ, đây là chuyện tốt, bởi vì chúng ta có thể phá vỡ quy tắc cũ đã có, lại lần nữa bắt đầu lập ra quy tắc mới!”
“Dựa theo những gì Diệp Ninh nói, tái tạo lại Ma Tông và Ma đạo!”
“Còn về phần tháp Trấn Ma…”
Bùi Ngữ Hàm lấy ra tháp Trấn Ma chí bảo của Ma Tông, mỉm cười nhìn Diệp Ninh.
“Vẫn là tiếp tục để ở chỗ của ngươi đi!”
Quyết định này của Bùi Ngữ Hàm, rõ ràng có chút nằm ngoài dự liệu.
Tháp Trấn Ma là vật quan trọng như thế nào?
Ma Tông có tháp Trấn Ma, mới có lực uy hiếp không thể nào so sánh được. Năm đó nếu như có tháp Trấn Ma, Ma Tông cũng không dễ dàng bị diệt vong như vậy.
Bây giờ khó khăn lắm mới tìm lại được, vốn dĩ Bùi Ngữ Hàm không có ý định chiếm hữu nó, rất tình nguyện vật về với chủ, nhưng mà vì sao, Bùi Ngữ Hàm lại giao vật này cho Diệp Ninh.
Diệp Ninh không hiểu. Người của Ma Tông cũng không hiểu.
Chỉ có điều tuy bọn họ cau chặt mày, nhưng mà lại không hề phản bác cái gì, mà đợi Bùi Ngữ Hàm giải thích. Bùi Ngữ Hàm cười nhẹ một tiếng, nói.
“Suy nghĩ của ta rất đơn giản, tháp Trấn Ma nằm ở trong tay Ma Tông, không phải là một chuyện tốt.”
“Người là không nên để lại đường lui cho mình, một khi tháp Trấn Ma ở trong tay Ma Tông, vậy thì tương lai người của Ma Tông, sẽ thiếu khuyết động lực và cảm giác nguy cơ, bởi vì trong lòng bọn họ nghĩ,cho dù là bản thân không so được với người khác thì thế nào? Ma Tông chỉ cần có tháp Trấn Ma, vậy thì có thể khắc chế ma tu thiên hạ!”
“Đây là thứ nhất, còn về thứ hai, đó là ta cho rằng, Diệp Ninh càng thích hợp là người nắm giữ tháp Trấn Ma hơn.”
Lý do đầu tiên, là có thể đứng vững được.
Người là rất dễ dàng sinh ra trì trệ, có những lúc rõ ràng không có bất kỳ lý do gì, cũng đều có thể cưỡng ép tìm ra lý do. Ma Tông có tháp Trấn Ma, đúng là sẽ khiến cho rất nhiều người có tâm lý may mắn.
Điểm này mọi người thể hiện công nhận, nói có lý. Nhưng mà điểm thứ hai thì sao?
Cái gì mà Diệp Ninh là người thích hợp nắm giữa tháp Trấn Ma hơn?
Bùi Ngữ Hàm chỉ nói một câu này, thì không có ý tiếp tục nói nữa. Vậy thì trong câu nói này, nhất định ẩn giấu ý đồ gì đó.
Đám người Ma Môn đều là lão thành tinh rồi, sở dĩ bọn họ nhận sự dạy dỗ của Diệp Ninh, là bởi vì góc độ nhìn nhận vấn đề của Diệp Ninh hoàn toàn khác, hắn và người ở thế giới này đều khác biệt, hắn nhìn nhận vấn đề một cách biện chứng, vẫn luôn có thể nhìn rất thông thấu, khiến cho người khác không thể nào phản bác được.
Khiến cho bọn họ không thể nào không cân nhắc, có thể khiến cho bọn họ tâm cam tình nguyện trở thành người bị chỉ giáo, trên thế giới này cũng chỉ có một mình Diệp Ninh mà thôi. Điều này không đại biểu bọn họ ngu ngốc.
Người ngu ngốc nhất định là không thể nào đi được đến tầm cao như ngày hôm nay.
Vì thế sau khi trải qua suy nghĩ một lúc, bọn họ lập tức suy nghĩ ý nghĩa ẩn giấu trong lời nói của Bùi Ngữ Hàm, nhất thời thần sắc đều trở nên phức tạp.
“Bùi tỷ đây là đang lo trước tính sau…”
Diệp Ninh đoán ra rồi, trong lòng không tránh khỏi có chút cảm khái. Hay cho một Bùi Ngữ Hàm có tầm nhìn xa trông rộng.
Nhìn từ vẻ bề ngoài, Bùi Ngữ Hàm muốn để tháp Trấn Ma ở chỗ Diệp Ninh, hoàn toàn là một hành động không lý trí. Nhưng mà trên thực tế, điều này vừa đúng lúc là kết quả của sự cân nhắc kỹ lưỡng.
Sau khi trận chiến với Tiên Môn kết thúc, không cần biết tương lai Tiên Môn như thế nào, ít nhất bây giờ, về mặt thực lực, khí thế, danh tiếng, rõ ràng đã chịu trọng thương.
Bọn họ đã bị tổn thương nguyên khí.
Mười ba tông Tiên Môn có thể chiêu mộ đệ tử, để cho bọn họ quay về sơn môn, còn nhiều người khác, thậm chí trực tiếp bước vào trạng thái phong sơn.
Tiên Môn tạm thời không có hành động lớn gì, vì thế giới tu hành, sẽ để lại một khoảng trống lớn, rồi sẽ có người lấp đầy vào đó. Đối với chuyện này, Đại Chu và Phật Môn không có hứng thú gì.
Vậy thì, đương nhiên lợi cho Ma Tông rồi.
Với nội tình của Ma Tông mà nói, muốn mở rộng, không phải là một chuyện khó.
Nhưng mà một núi không thể có hai hổ, một khi Ma Tông càng ngày càng mạnh, vậy thì tương lai sẽ xảy ra chuyện gì? Bọn họ có khi nào sẽ không hài lòng với địa vị hiện tại của mình không?