Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 677: CHƯƠNG 677: MỘT LỜI HỨA TRONG GIÓ (3)

Đối với chuyện này, bọn họ không hề phản đối.

Vì thế, bọn họ đối đãi với Diệp Ninh, thật ra giống như là đối đãi với con rể vậy, nếu như đã là người của mình, vậy thì loại chuyện phản kháng này, tự nhiên là nhạt đi rất nhiều.

“Bùi tỷ, tỷ chắc chắn muốn làm như thế?”

Nhưng mà Diệp Ninh lại cảm thấy rất áp lực.

Ma Tông giao thứ quan trọng như vậy cho hắn, có thể xem như là ký thác vận mệnh của mình cho hắn, đây là một phần trách nhiệm nặng nề.

Diệp Ninh không thực sự muốn nó.

“Lẽ nào Diệp tiểu đệ không muốn giúp ta?”

Ánh mắt của Bùi Ngữ Hàm giống như là biết nói, khi chớp chớp mắt, vô cùng linh động, tỏa ra mất phần ý nghịch ngợm. Đây cũng được xem như là giúp đỡ?

Diệp Ninh cười khổ, nhưng cuối cùng không từ chối nữa.

Bùi Ngữ Hàm đã nói đến bước này rồi, nếu như còn từ chối, thì có chút hơi vô lý. Chuyện của Ma Tông, cứ như thế mà kết thúc.

Đám người Ma Tông mãn nguyện, lần này bọn họ thu hoạch rất lớn, xem như là vượt xa mong đợi.

Không chỉ mạnh mẽ xử lý Tiên Môn, trút cục tức kìm nén hàng ngàn năm nay, mà còn có được kế hoạch hoàn chỉnh phục hưng Ma Tông, cùng với quy hoạch Ma đạo trong tương lai từ chỗ Diệp Ninh.

Bọn họ còn có cái gì mà không thỏa mãn nữa?

Thái Hướng Cao, Ngụy Văn Thông và những người khác đều nhìn đến ngây ngốc, bọn họ còn ở lại trong đại đường tiếp đãi mọi người.

“Diệp huynh đúng thật là…”

Thái Hướng Cao là thật sự không biết phải hình dung như thế nào. Phật Môn như thế, Ma Tông cũng là như vậy.

Diệp Ninh không đưa ra bất kỳ lợi ích thật sự nào, chỉ mở miệng nói suông như thế, đã khiến cho bọn họ thỏa mãn. Lẽ nào thế lực như Phật Môn và Ma Tông, đều dễ đuổi đi như thế nào?

Rõ ràng không phải. Đây chính là năng lực.

Thái Hướng Cao âm thầm vui mừng, vẫn may mình đi theo bên người Diệp Ninh, từ trên người Diệp Ninh, Thái Hướng Cao lúc nào cũng có thể học được cái gì đó. Ma Tông đã có ý định rời đi.

Là chủ nhân, bọn họ nên có lễ nghĩa của chủ nhà, đương nhiên lấy hết toàn bộ mỹ thực và rượu ngon được cất giấu trong Tấn Vương cung để tiếp đãi đám người Ma Tông rồi.

Sau bữa tiệc, bọn họ sẽ rời đi.

Nhưng hai nhân vật chính là Diệp Ninh và Bùi Ngữ Hàm, lại không hề tham gia yến tiệc, hai người bọn họ một mình đi ra ngoài. Mọi người cũng coi như không thấy, yến tiệc linh đình, hoàn toàn phớt lờ chuyện này.

Thành Tấn Dương.

Là châu phủ của Tính Châu, lại là nơi hoạt động nhiều năm của Lý gia, thành Tấn Dương đương nhiên cũng là một thòa thành lớn huy hoàng hùng vĩ. Tuy không so sánh được với kinh thành, nhưng mà Tấn Dương nằm sững sững ở phía bắc, cũng là nhiều thêm một nét quyến rũ thô mộc và hùng vĩ. Ở trên tưởng thành rất có cảm giác niên đại lịch sử, lúc này chỉ có hai người đang đứng cạnh nhau.

Ánh trời chiều chiếu vào trên người bọn họ, phản chiếu hai người, giống như thần tiên trong thần tiên vậy. Hai người này, chính là Diệp Ninh và Bùi Ngữ Hàm.

Một người bạch y, phong độ phiên phiên, trên người toát ra một cỗ văn khí nho nhã.

Một người khác váy đen chấm đất, vô cùng duyên dáng quyến rũ, nhấc tay nhấc chân đều toát ra một vũ mỹ cảm động lòng người.

“Tỷ thân là tông chủ Ma Tông, lại giao tháp Trấn Ma vào trong tay một người ngoài như ta, tương lai đệ tử Ma Tông, nhất định sẽ mắng tỷ ở trong lòng, phần lớn bọn họ đều sẽ cho rằng đây là không phải là một quyết định thông minh.”

Diệp Ninh chắp tay sau lưng nhẹ nhàng nói.

Hắn đứng ở trên tường thành cao vót, nhìn khung cảnh vùng đất phía bắc sáng chói ở dưới chân, chỉ thấy trời cao biển rộng, bình nguyên ngang dọc,khiến cho người khác không kìm chế được mà cảm thấy tự hào.

“Đưa ra sự lựa chọn này, không thể nào khiến cho mỗi một người đều hài lòng, vì thế ta sẽ không quan tâm bọn họ nghĩ như thế nào, ta chỉ cần cảm thấy bản thân làm đúng, vậy thì ta sẽ làm, hơn nữa, ngươi cũng nói rồi, bọn họ cũng chỉ dám mắng ta ở trong lòng, vậy thì có cái gì lợi hại chứ? Dù sao ta cũng không nghe được.”

Bùi Ngữ Hàm mỉm cười nói.

“Tỷ không sợ tháp Trấn Ma để ở chỗ của ta, Ma Môn khác không có cái gì kiêng dè, phát triển quá nhanh, thật sự uy hiếp đến Ma Tông sao?”

Diệp Ninh thấy Bùi Ngữ Hàm bình tĩnh như thế, trong lòng không khỏi có chút cảm khái.

Tâm cảnh của Bùi tỷ thật sự là quá tốt rồi, căn bản chưa từng nhìn thấy nàng thất lễ, lúc nào cũng là một bộ dáng mỉm cười, hình như cái gì cũng đều nắm sẵn trong lòng bàn tay vậy.

“Ngươi định ra kết hoạch đó, thật ra ngay từ lúc bắt đầu Ma Tông đã chiếm hết ưu thế, thiên thời địa lợi nhân hòa, đều ở chỗ Ma Tông, ngay từ lúc bắt đầu khoảng cách đã lớn như thế, hơn nữa người khác phát triển, Ma Tông cũng đang phát triển, nếu như thế, mà vẫn bị đuổi kịp, bị vượt qua, vậy thì cũng thật sự không có cái gì để nói nữa, ta chỉ có thể nói trên dưới Ma Tông, đều là loại giá áo túi cơm.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!