Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 686: CHƯƠNG 686: TA MUỐN LÀM CHO CỦA DIỆP ĐẠI NHÂN (2)

Giống như hoàn toàn không quen biết con người là hắn ta vậy.

Lại liên hẹ đến phản ứng lãnh đạm lúc này, hắn ta không tránh được có chút khó chịu. Không phải chứ.

Ta. Mạc Hạo Nhiên. Đại trưởng lão của Vũ Hóa Môn! Ta muốn đầu nhập vào Đại Chu, còn có thể không cần ta?

Đúng vào lúc Mạc Hạo Nhiên đang suy nghĩ lung tung, đột nhiên Nam Cung Lương Nhân xuất hiện rồi.

Vừa mới xuất hiện, đã khiến cho Mạc Hạo Nhiên thở phào một hơi, đồng thời thế mà lại có cảm giác vui vẻ phát ra từ tận đát lòng.

“Làm một tên phản đồ, vì sao ta lại vui vẻ?”

Mạc Hạo Nhiên tự hỏi bản thân.

Nhưng điều này không hề ngăn cản hắn ta dùng tư thái khiêm tốn nhất để nghênh đón Nam Cung Lương Nhân.

“Chuyện gì?”

Nam Cung Lương Nhân mặt không biểu cảm nói.

Câu trả lời không có một chút tình cảm nào, trực tiếp khiến cho Mạc Hạo Nhiên lời nói đã đến bên miệng nhưng lại phải nuốt lại vào bụng.

Nhìn tư thế của Nam Cung Lương Nhân, hình như đúng thật là không có đặt hắn vào trong lòng cho lắm. Mạc Hạo Nhiên có chút bức bối, thậm chí là ủy khuất.

“Tiền bối, lần này ta đến đây, là muốn hỏi tiền bối, ta còn có nhiệm vụ gì cần làm không? Ngài biết đó, con người ta, là thành thật nhất, lần trước ngài bảo ta tiết lộ tin tức ra ngoài, có lẽ là ta làm rất tốt đúng không, còn có trận chiến ở Chương Hà, ta lúc nào cũng đang đợi tín hiệu của Tiên Môn, chỉ cần tiền bối nói một câu, ta nhất định sẽ lập tức phản chiến, ta….”

Mạc Hạo Nhiên nói thao thao bất tuyệt.

Đã không còn là đang ám thị nữa, mà là đang thể hiện rõ ra ngoài.

Ta, Mạc Hạo Nhiên, muốn đầu nhập vào kẻ địch!

“Ngươi muốn làm phản đồ?”

Một câu nói của Nam Cung Lương Nhân, trực tiếp ngắt mấy lời dư thừa của Mạc Hạo Nhiên.

Mạc Hạo Nhiên lại lần nữa nghẹn cứng.

Nam Cung Lương Nhân nói chuyện tại sao lại khó nghe gay gắn như thế chứ? Ngươi không thể nào uyển chuyển một chút sao?

Nhưng nhìn ánh mắt lạnh lùng của Nam Cung Lương Nhân, Mạc Hạo Nhiên chỉ có thể gật đầu, nói.

“Vâng.”

Mạc Hạo Nhiên phát hiện, cái người đứng trước mặt này, căn bản không có ý vòng vo với hắn ta, thẳng thắn trực tiếp với Nam Cung Lương Nhân là tốt nhất, nếu như cố ý vòng vo, vậy thì người bức bối là chính bản thân mình.

“Vì sao?”

Nam Cung Lương Nhân hỏi.

“Bởi vì ngưỡng mộ phong thái của tiền bối, cùng với… sự hào hùng của Diệp đại nhân.”

Mạc Hạo Nhiên suy nghĩ một chút, nói.

Nam Cung Lương Nhân nhìn Mạc Hạo Nhiên, không vội vàng trả lời.

Bởi vì trong lòng Nam Cung Lương Nhân cũng chưa nghĩ xong bản thân muốn làm như thế nào.

Nói thật, lúc đầu thu nhận Mạc Hạo Nhiên, chỉ là thuận tay mà thôi, Nam Cung Lương Nhân cũng chưa từng nghĩ đến mọi chuyện có thể thuận lợi như thế, sau này không để ý đến Mạc Hạo Nhiên, không phải là hắn cố ý làm như thế, mà là hắn thật sự đã quên mất Mạc Hạo Nhiên.

Mạc Hạo Nhiên cho rằng bản thân là một nhân vật quan trọng, nhưng mà ở trong mắt của Nam Cung Lương Nhân, lại là một nhân vật nhỏ đến không thể nhỏ hơn được nữa. Nếu như không phải Mạc Hạo Nhiên chủ động tìm đến, Nam Cung Lương Nhân còn thật sự sẽ không nhớ đến có một người là Mạc Hạo Nhiên.

Vì vậy, khi Mạc Hạo Nhiên nói bản thân muốn đầu nhập, ngược lại Nam Cung Lương Nhân có chút không ngờ được. Đầu tiên, cứ như thế tiếp nhận Mạc Hạo Nhiên, dường như không thỏa đáng lắm.

Bởi vì vấn đề thân phận của hắn ta.

Nam Cung Lương Nhân cho rằng chuyện duy nhất mà bản thân phải làm, chính là bảo vệ sự an toàn của Diệp Ninh, tính ra thì, có lẽ là bảo an hàng đầu của Diệp Ninh đi. Nếu như có Nam Cung Lương Nhân bảo vệ sự an toàn của Diệp Ninh, vậy thì còn cần loại người như Mạc Hạo Nhiên làm cái gì?

Một chút thực lực đó của Mạc Hạo Nhiên, Nam Cung Lương Nhân không hề đặt vào trong mắt.

Tiếp đó, đưa Mạc Hạo Nhiên đến bên người Diệp Ninh, Diệp Ninh cũng nhất định sẽ hỏi một hồi.

Đến lúc đó, lại phải nói hết mọi chuyện lúc trước, nói tới nói lui, cũng rất phiền phức. Nam Cung Lương Nhân là một người không thích rắc rối.

Hắn chỉ là muốn đơn thuần bảo vệ Diệp Ninh.

Vì vậy, sau khi suy nghĩ một chút, Nam Cung Lương Nhân không hề dự định tiếp nhận Mạc Hạo Nhiên, vì thế đã lắc đầu.

“Ngươi muốn cải tà quy chính, là một chuyện tốt, nhưng ngươi không cần đầu nhập, ngươi vẫn là ở lại trong Vũ Hóa Môn đi.”

Cái gì? Ta đây là bị ghét bỏ sao?

Mạc Hạo Nhiên càng thêm bức bối, hỏi.

“Tiền bối, đây là có ý gì?”

Nam Cung Lương Nhân không dự định giải thích, chỉ nói.

“Ngươi cứ ở lại trong Vũ Hóa Môn, làm chuyện mà ngươi nên làm, tương lai, ngươi tự nhiên sẽ hiểu.”

Làm chuyện ta nên làm?

Tương lai tự nhiên ta sẽ hiểu? Mạc Hạo Nhiên rơi vào trong trầm tư.

Sau đó một lúc sau, lộ ra thần sắc kinh ngạc.

“Ta hiểu rồi!”

Mạc Hạo Nhiên hít sâu một hơi, trong lòng có chút chấn động. Hóa ra như thế!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!