Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 688: CHƯƠNG 688: ĐÂY ĐÚNG THẬT LÀ COI MẠNG NGƯỜI NHƯ CỎ RÁC

Từ một vương giả cao cao tại thượng, trong chớp mắt đã biến thành một thương nhân láu lỉnh. Sự khác biệt trong đó, vô cùng lớn.

Chu Á Văn cười khổ một tiếng, rõ ràng bản thân là thượng khanh (quan lớn) của nước Ngụy, nói ra thì đó cũng là nhân vật số một số hai đi theo bên cạnh Ngụy Vương, tại sao lại luân lạc thành tiên sinh chưởng quỹ rồi? Chỉ có điều đến ngay cả bản thân Ngụy Vương cũng không tiếc hạ thấp thân phận, làm một thương nhân bình thường, vậy thì hắn ta cũng không thể có điều gì bất mãn, chỉ có thể chắp tay xin lỗi nói.

“Bẩm báo đông gia (ông chủ), ta biết rồi.”

Tào Mạnh gật đầy, lúc này mới lộ ra thần sắc hài lòng.

Ánh mắt Tào Mạnh nhìn về phía xa, nói.

“Đi tiếp về phía trước, chính là Tính Châu đúng không.”

Chu Á Văn gật đầu, hắn ta có bản lĩnh vừa nhìn đã không quên, nên đã sớm thuộc nằm lòng tất cả mọi thứ thuộc về nước Ngụy, nói.

“Đi tiếp về phía trước, còn có một thôn, tên là thôn Thạch Khê, cũng là nơi biên giới xa xôi nhất mà con dân nước Ngụy chúng ta sinh sống, đi qua thôn này tiếp tục đi không đến mười dặm, chính là Chương Hà.”

Tào Mạnh gật đầu, nói.

“Rất tốt, vậy thì chúng ta tăng nhanh tốc độ, đi đến Tính Châu thôi.”

Tào Mạnh lên tiếng hạ lệnh, đương nhiên những người khác sẽ tuân lệnh làm theo.

Ngoại trừ Tào Mạnh và Chu Á Văn, toàn bộ “thương đội” cộng lại có hai ba trăm người, trong đó phần lớn đều cải trang thành hộ vệ của thương đội, phụ trách vận chuyển đồ vật, số ít ăn mặc giống như chưởng quỹ, môn khách.

Nhưng những điều này rõ ràng chỉ là giả tạo, thân phận thật sự của bọn họ hoặc là hộ vệ tinh nhuệ nhất bên cạnh Ngụy Vương, hoặc thân phận là văn thần võ tướng có địa vị hiển hách.

Đoàn thương nhân chậm rãi đi về phía trước, Chu Á Văn vừa đi theo, vừa tận tình khuyên bảo hết nước hết cái.

“Đông gia, thứ cho tại hạ nhiều lời, cho dù biết ngài không thích nghe, nhưng mà tại hạ vẫn là phải nói, thân phận của ngài tôn quý, liên quan đến vận mệnh của vô số người nước Ngụy, cho dù ngài tò mò về tân chín của Tính Châu, cũng có thể phái người đặc biệt đến đây thăm dò ghi chép lại, vì sao phải đích thân đến đây tìm hiểu chứ? Trong thiên hạ này có không ít người từng gặp ngài, mà quan hệ giữa nước Ngụy và Đại Chu, lại giống như nước với lửa, một khi ngài bị phát hiện, ta lo lắng ngài sẽ rất khó trở về nước Ngụy.”

Khi Chu Á Văn nói những lời này, trong lòng tràn ngập bức bối.

Dù sao hắn ta cũng là không hiểu được, không biết rốt cuộc đại vương nhà mình là điên khùng cái gì. Thế mà lại đột nhiên nghĩ không thông, giống như là gặp ma vậy nhất định phải đi đến Tính Châu? Tính Châu đó là địa bàn của Diệp Ninh đó!

Con người Diệp Ninh này, đúng thật là vô cùng đáng sợ, cho dù là Tiên Môn cũng thất bại thảm hại dưới tay hắn, ngày bình thường mọi người làm hàng xóm, cũng là thấp thỏm lo sợ, càng huống hồ còn đặc biệt chạy đến địa bàn của người ta, đây không phải là tìm chết sao?

Địa vị cao quý không nên dễ mạo hiểm. Quân tử không đứng dưới tường nguy hiểm.

Chu Á Văn cho rằng, Tào Mạnh đúng thật là quá không lý trí rồi.

Nhưng Tào Mạnh lại lắc đầu, thần sắc nghiêm túc nói.

“Á Văn, lúc trước khi Diệp Ninh còn ở kinh thành, đã từng viết ra câu nói cảnh cáo người khác, hắn nói: Những gì có được trên giấy vẫn luôn nông cạn, tri thức có được với đi đôi với thực hành, câu nói này, ta vô cùng công nhận, bất luận là đối với chuyện nào, đều nên vững tin một đạo lý, đó chính là mắt thấy là thật nghe được là giả, tấu báo có chi tiết như thế nào, cũng không so sánh được với tận mắt nhìn thấy, ta muốn tìm hiểu tân chính của Tính Châu, ta nhất định phải đích thân đến, bởi vì chỉ có bản thân ta mới biết được, rốt cuộc ta muốn nhìn thấy cái gì!”

Vì thế rốt cuộc ngài muốn nhìn thấy cái gì? Chu Á Văn không hiểu nổi.

Nhưng mà câu nói này Chu Á Văn không hỏi.

Chu Á Văn biết, mức độ nhìn nhận vấn đề của Tào Mạnh khác với hắn ta, nhất định là Tính Châu có thứ gì đó đã hấp dẫn Tào Mạnh, nếu không Tào Mạnh sẽ tuyệt đối không như thế.

Nhìn thấy Chu Á Văn im lặng, Tào Mạnh lại nói.

“Còn về việc ngươi nói đến vấn đề an toàn, thật ra là điều ta không lo lắng nhất, đổi thành địa bàn của năm nước khác, ta không dám đi, một khi bạo lộ thân phận, cho dù không chết, cũng không thiếu được việc bị giam lỏng, nhưng mà Diệp Ninh thì khác, người trong thiên hạ đều biết, hắn là một chính nhân quân tử, mà ta, lúc trước càng là từng tiếp xúc với hắn, ta tin tưởng cho dù hắn biết ta đến Tính Châu, cũng sẽ không động đến ta, bởi vì lần này ta đi, không phải dùng thân phận của một quân chủ thế lực đối địch đến, mà là thân phận của một thương nhân.”

Nghe xong, Chu Á Văn dở khóc dở cười.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!