Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 693: CHƯƠNG 693: ĐÂY LÀ LOẠI THÁI BÌNH THỊNH THẾ GÌ? (3)

Mọi người đi về phía trước mấy bước.

Sau khi trải qua việc vừa rồi, tâm tình mọi người đều có chút nặng nề, vì thế đồng thời cũng càng có nhiều mong chờ hơn đối với việc nhìn xem hiện tại rốt cuộc Tính Châu có dáng vẻ như thế nào.

Bọn họ sẽ nghĩ, nước Ngụy là bộ dáng như thế, vậy thì bây giờ Tính Châu đã biến thành dáng vẻ như thế nào? Phải biết rằng trong quá khứ, Tính Châu là một nơi nghèo khó, còn xa mới bằng được vùng đất Duyễn Châu giàu có.

Về mặt căn cơ, địa lý, Tính Châu đều không hề có tư cách đánh đồng vơ đũa cả nắm mới Duyên Châu.

“Ta càng đi càng cảm thấy có chút tức giận, cho dù là tạm thời chưa thể xử lý đám tặc tử đó quy mô lớn, nhưng mà ít nhiều cũng phải dể cho một nhà bà lão vừa rồi có thể đoàn tụ, người đâu, truyền mệnh lệnh của ta, lệnh người nhanh chóng đi huyện Du Tiền, lệnh Huyện Lệnh Du Tiền lập tức thả người, để cho thôn dân thôn Thạch Khê về nhà, ngoài ra, phong tỏa tin tức, trước khi ta quay trở về, chuyện này tuyệt đối không được truyền ra ngoài!”

Suy nghĩ của Tào Mạnh vẫn là chưa đủ thoải mái.

Dáng vẻ tuyệt vọng và bi thảm của bà lão đó, luôn quanh quẩn ở trong đầu của hắn. Vì thế Tào Mạnh quyết định làm một chút gì đó.

“Tuân lệnh!”

Lập tức có người phi ngựa rời đi.

Sau khi làm chuyện này, rõ ràng Tào Mạnh thoải mái hơn nhiều. Rất nhanh đám người đã đến bờ sông Chương Hà.

Nhìn thấy Chương Hà, Chu Á Văn có chút cảm khái, nói.

“Mấy ngày trước, trận chiến Chương Hà, máu nhuộm đỏ sông Chương Hà, thi thể chìm xuống đáy sông, nghe nói liên tiếp máy ngày liền, nước sông đều là màu đỏ.”

Tào Mạnh gật đầu, có điều cũng không nói thêm điều gì. Bởi vì trong màu đỏ nhuộm đỏ sông Chương Hà đó, có rất nhiều Tiên Môn.

Tào Mạnh không hề quên, hậu đài của bản thân cũng là Tiên Môn.

Chỉ có điều bây giờ Tiên Môn đã suy yếu rồi, trở về sơn môn, không có thời gian rảnh đi quan tâm nước Ngụy của hắn như thế nào nữa. Đây cũng là một trong những nguyên nhân thôi thúc hắn đi đến Tính Châu.

Có một con thuyền đã được chuẩn bị từ sớm, mọi người đưa hết ngựa, vật sống lên trên thuyền, sau đó vận chuyển chúng sang bờ bên kia. Sau khi lên bờ, lại đi về phía trước không lâu, đã nhìn thấy một thôn làng.

Rõ ràng Chu Á Văn đã có chuẩn bị trừ trước, lập tức nói.

“Đông gia, đó là thôn Tiểu Vương, thời điểm Tính Châu gặp hạn hán, thôn Tiểu Vương là nơi bị thiên tai ảnh hưởng nặng nề nhất, nghe nói thậm chí còn xuất hiện tình huống trẻ con làm lương thực.”

Hai mắt Tào Mạnh sáng lên, nói.

“Được, vậy thì đầu tiên đi đến thôn Tiểu Vương xem xem!”

Càng ở nơi thiên tai nghiêm trọng, càng có thể nhìn ra được nhiều thứ hơn.

Mặc dù Tào Mạnh là ôm theo tâm thái đến Tính Châu tìm hiểu học tập, nhưng mà ở sâu trong lòng, lại là không tránh khỏi sẽ có một chút ý so sánh.

Hắn vẫn là ôm chút tâm lý may mắn, cảm thấy Tính Châu chưa chắc đã có thể mạnh hơn bao nhiêu, nói không chừng, còn không bằng Duyễn Châu nữa!

Phải biết rằng, từ xưa đến nay, Tính Châu là một nơi nghèo khó, đừng nói là sản vật phong phú, so với vị trí nằm ở trung nguyên cả Duyễn Châu, cho dù so sánh với các châu khác, vậy thì cũng là khác biệt một tầng.

Một nơi như thế, cho dù có trị vì tốt như thế nào, thì có thể tốt hơn được bao nhiêu?

Loại tâm thái đó, không chỉ Tào Mạnh có, bao gồm cả Chu Á Văn và mấy người của nước Ngụy, cũng đều sinh ra lòng so sánh. Đặc biệt là vừa rồi bọn họ mới gặp phải đả kích ở trong thôn Thạch Khê, rất muốn tìm được thứ gì đó để an ủi một chút.

Rõ ràng thôn Tiểu Vương này vừa hay thích hợp.

Còn về việc vì sao không đi những thôn giàu, đáp án còn cần phải nói ra sao?

Đương nhiên là sợ lại bị đả kích lần nữa rồi. Một đoàn người ôm theo loại tâm tư này, đi vào trong thôn Tiểu Vương.

Không thể không nói, thôn Tiểu Vương bị thiên tai ảnh hưởng nặng nề nhất cũng là có đạo lý của nó, đây là một thôn làng nằm ở trên sườn núi, hoàn cảnh vô cùng phức tạp, diện tích canh tác không lớn, rất nhiều lúc đều là nhìn ông trời để kiếm ăn.

Ngày bình thường nếu như thái bình, thì còn dễ nói, một khi gặp thên tai, thôn làng giống như thế, chỉ trong phút chốc sẽ xuất hiện người chết đói. Sau khi đi qua một đoạn đường núi quanh co, thôn Tiểu Vương xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người.

Lúc này vừa đúng lúc đến trời tối, chính là thời gian ăn cơm.

Chỉ có điều bình thường mà nói, bách tính bình thường đều là một ngày ăn hai bữa, sáng sớm và buổi trưa ăn cơm, buổi tối sẽ không ăn nữa. Có thể một ngày ăn ba bữa, đặc biệt là người ăn no cơm, rất ít khi có.

Nhưng mà trong thôn Tiểu Vương, lại đã bắt đầu có khói bếp bốc lên.

Khi đám người vừa mới đến gần, đã ngửi thấy được mùi thơm của thức ăn bốc lên. Điều này khiến cho không ít người sắc mặt hơi thay đổi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!