Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 697: CHƯƠNG 697: CHẤN ĐỘNG ĐẾN TỘT ĐỈNH

Loại sức mạnh này, không có một chút dấu vết này, nhưng lại tồn tại tín nhiệm trong sự giao lưu giữa người vứi người.

“Nếu như cô hạ mệnh lệnh, để cho các huyện của Duyễn Châu, cũng làm việc như thế, các ngươi cảm thấy có được không?”

Tào Mạnh cứ nhìn như thế, không biết vì sao đột nhiên mắt có chút nóng lên.

“Cái gì!”

“Tuyệt đối không được!”

“Đông gia nhất định không thể động loại tâm tư này, cách làm của Tính Châu, nếu như Duyễn Châu ta cũng học, thì nhất định sẽ là đảo lộn đất trời!”

Các văn sĩ kinh ngạc, nhanh chóng lên tiếng khuyên can.

Chu Á Văn cũng bước lại gần một bước, thấp giọng nói.

“Duyễn Châu và Tính Châu khác nhau, Duyễn Châu đã sớm tự có thể chế và quy tắc của bản thân mình rồi, nếu như tùy tiện phá vỡ, nhất định sẽ gây ra sóng gió to lớn… Càng huống hồ, Huyện Lệnh và tiểu lại của Duyễn Châu ta, chưa chắc đã làm việc giống như bên Tính Châu, nếu như đông gia thật sự hạ lệnh, chỉ sợ rằng cuối cùng vẫn là khổ cho lão bách tính, những tiểu lại đó xuống thôn làng, nhất định sẽ giày vò đến trời đất đảo lộn mới được!”

Tào Mạnh chỉ là đột nhiên nghĩ đến, nhưng mà sâu trong lòng cũng biết được đây là chuyện không thể nào, nhưng mà khi nghe thấy các tướng tài đắc lực của mình đều nói như thế, hắn vẫn là có chút thất vọng khó mà hình dung được.

“Cùng là con người, cùng là quan, cùng là tiểu lại, vì sao Tính Châu có thể làm được, mà Duyễn Châu lại không thể làm được chứ?”

Đám người không trả lời được.

Nói thật bây giờ bọn họ đều là choáng váng.

Phương thức tiếp xúc của Trần Nhân đối với lão bách tính, thật sự quá quỷ dị, nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, bọn họ nhất định sẽ không tin. Bắt đầu từ khi nào, bách tính có thể thân thiết với tiểu lại như thế?

Mà tiểu lại, thế mà lại có thể đẩy lợi ích đã đặt vào trong túi mình rồi ra ngoài. Đúng thật là không thể tin được.

Vốn dĩ Tào Mạnh cũng không có ky vọng có được đáp án gì từ người của mình, vì thế lại tự nói với bản thân.

“Xem ra, vẫn là phải tìm tiểu lại đó hỏi cho thật rõ.”

Tào Mạnh nháy mắt.

Lập tức có người đi sắp xếp.

Không bao lâu sau, đoán người đã đến bên ngoài hàng rào nơi ở của Trần Nhiên.

Trần Nhiên nhìn thấy bọn họ tìm đến tận cửa, hơi chau mày, nói.

“Nếu như có chuyện, mời đợi một chút, ở chỗ của ta còn có hội nghị công việc sắp bắt đầu.”

Đám người nước Ngụy hơi nhíu mày, người này đúng thật là ngông cuồng, hắn có biết người trước mặt hắn là ai không? Đang định lên tiếng, thì lại bị Tào Mạnh ngăn cản, Tào Mạnh cười nói.

“Có chuyện gì, ngươi làm trước đi.”

Nhìn thấy Tào Mạnh đã nói như thế rồi, đám người chỉ có thể im lặng.

Trần Nhiên liếc nhìn bọn họ một chút, cũng không né tránh, chỉ là nhóm một chút lửa ở trong sân, sau đó một đám người không câu nệ tiểu tiết vây quanh đám lửa thành một vòng tròn.

Sau đó, Trần Nhiên bắt đầu cái gọi là hội nghị nhóm công việc.

Trần Nhiên vênh tai lên nghe, không bao lâu sau, cũng hiểu được.

Cái gọi là nhóm làm việc, chính là nói một đám người bọn họ, Trần Nhiên là tổ trưởng, là người dẫn đầu, những người khác đều phải nghe lời của hắn. Nhưng cũng không phải hoàn toàn Trần Nhiên nói cái gì, những người khác làm như thế, loại hội nghị tổ công việc này, chính là nói thoải mái, đầu tiên Trần Nhiên tổng kết tình huống một ngày làm việc hôm nay, sau đó bàn luận một chút tiến độ trước mắt, sau đó lại tổng kết ra một vài vấn đề, cuối cùng, chính là tất cả mọi người đưa ra ý kiến, lần lượt hoàn thiện kế hoạch làm việc trong tương lai.

Mười mấy sai dịch, đều làm những việc nhỏ nhặt, cũng chỉ nhằm vào các thôn làng, nhưng mà khi Tào Mạnh nghe được, lại giống như là việc kinh thiên động địa. Phương thức làm việc này, đúng thật là chưa từng nghe nói.

Thậm chí Tào Mạnh còn có một loại cảm giác, đám người này còn đáng tin hơn so với những đại thần cốt cán của hắn, làm việc còn có năng suất hơn. Đợi tất cả mọi chuyện đều được tổng kết, Trần Nhiên tuyên bố tan họp, mọi người lần lượt tản đi ăn cơm.

Những cơm canh mà mua được từ bách tính, Trần Nhiên không đụng một chút nào, mà chia cho thuộc hạ của bản thân, còn mình thì lại lấy lương khô lạnh lẽo ra, tùy tiện cắn mấy miếng.

Chi tiết nhỏ nhặt này, khiến cho Tào Mạnh lại lần nữa cảm động. Trên người tiểu lại này có phẩm chất đáng quý.

Nói thật, Trần Nhiên có chút động lòng rồi, muốn đào tiểu lại này sang nước Ngụy, người như thế, không nên chỉ làm tiểu lại, đúng thật là uổng phí nhân tài.

Lúc này, Trần Nhiên cũng nhớ đến bọn họ, vì thế gọi Tào Mạnh đi vào. Tào Mạnh rất khách khí, chỉ dẫn theo Chu Á Văn cùng vào, những người khác thì ném ở bên ngoài.

“Chuyện vừa rồi, ta xin lỗi với các hạ, chúng ta là từ Duyễn Châu đến đây, ngươi cũng biết, sai dịch ở bên phía Duyễn Châu, mỗi lần xuống thôn làng, đều là bóc lột bách tính, chọc cho tiếng kêu khóc khắp nơi, vì thế nhìn thấy hành động vừa rồi của các hạ, mới hiểu lầm, có chỗ đắc tội, xin hãy thứ lỗi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!