Chỉ một điều này, nếu như được thi hành ở Tính Châu, cũng nhất định sẽ gây lên một trận sóng gió lớn. Bởi vì trong chớp mắt khiến cho rất nhiều thế tộc, mất đi địa vị đặc biệt của bản thân. Trần Nhiên không quan tâm hai người nghĩ như thế nào, lại tiếp tục nói.
“Còn về phần ngươi nói ta làm như thế này có khi nào đánh mất thể diện của bản thân không, ta cảm thấy là không, bởi vì vốn dĩ ta chính là làm việc cho bách tính, đây mới là tư thái mà ta nên có, nếu như đã là làm việc cho bách tính, vậy thì đương nhiên không thể lấy mồ hôi nước mắt của nhân dân, Diệp đại nhân nói rồi, có những lúc tham nhũng không phải ngay từ ban đầu đã có, chiếm nhiều lợi ích nhỏ rồi, lâu dần sẽ như điều đương nhiên mà sinh ra lòng tham nhũng, vì thế phải ngay từ khi bắt đầu, đã thể hiện rõ thái độ của mình.”
Hóa ra là như thế…
Tào Mạnh nghe đến đây, không tránh khỏi sinh ra một tiếng cảm khái.
“Diệp Ninh à Diệp Ninh, đúng thật là không nhìn thấu được ngươi mà.”
Từ trước đến nay Tào Mạnh đều không hiểu một vấn đề, đó chính là Diệp Ninh tuổi còn trẻ, căn bản không thể nào có kinh nghiệm gì, phần lớn thời gian vẫn đang một lòng đọc sách thi cử, sau khi kết thúc khoa cử, thì ra làm quan.
Theo lý mà nói, một người giống như Diệp Ninh, cho dù là không phải không biết gì, vậy thì cũng tuyệt đối không thể nào có kiến thức gì.
Nhưng mà cứ nhất định từ khi Diệp Ninh xuất hiện đến nay, vẫn luôn kinh người, lúc trước người đời vì phẩm đức của hắn mà kính phục, bây giờ lại là không thể không kính phục năng lực lại cai trị của hắn.
Đúng thật là muốn mở cái đầu của hắn ra xem xem, rốt cuộc trong đó đựng những thứ gì. Lẽ nào trên thế giới này, thật sự có thánh nhân cái gì cũng biết sao?
Trần Nhiên nói thì tùy ý, nhưng mà Tào Mạnh lại nghe không hề tùy ý một chút nào.
Mỗi một chuyện Trần Nhiên nói, khi Tào Mạnh nghe, đều mang theo sức mạnh tuyên truyền giáo ngộ. Đây chính là tân chính!
Một khái niệm cầm quyền to lớn, đã trở thành thể chế, mà những thứ mà Tào Mạnh tận mắt nhìn thấy được, chỉ là một góc nhỏ bé mà thôi.
“Ở chỗ của ta cũng có một câu hỏi.”
Sau khi suy nghĩ một hồi lâu, Chu Á Văn chắp tay nói.
“Xin mời nói.”
Hứng thú nói chuyện của Trần Nhiên rất cao, cũng không từ chối.
“Câu hỏi của ta rất đơn giản, bình thường mà nói, tiểu lại đi xuống thôn làng, vĩnh viễn đều là nhận phải sự thù địch của bách tính, cho dù là bên ngoài không dám nói, nhưng mà trong lòng sợ rằng đều là âm thầm hận thấu xương, nhưng mà ngươi vì sao lại nhận được sự yêu mến của bách tính như thế?”
Đây là điều mà Chu Á Văn nghĩ không hiểu.
Chu Á Văn nhìn ra được, các bách tính của thôn Tiểu Vương, không có cảnh tượng thê thảm không thể nào sống nổi sau khi gặp thiên tai nặng nề giống như hắn ta tưởng tượng, nhưng mà hắn ta cũng có thể nhìn ra được, tuy bách tính không thê thảm như thế, nhưng mà còn xa mới được coi là giàu có.
Điều này từ quần áo mà bọn họ mặc trên người có thể nhìn ra được.
Nhưng cho dù là như thế, bách tính vẫn như trước cầm theo cơm canh nóng hổi đến tặng cho Trần Nhiên, hơn nữa chuyện quan trọng nhất là, Chu Á Văn nhìn thấy rất rõ ràng, thứ bách tính mang đến tặng đều là cơm trắng, còn có trứng gà, thậm chí là canh thịt… Điều này đối với bách tính mà nói, là thứ vô cùng xa xỉ.
Chỉ có khi cuối năm đến Tết mới nỡ dùng, mà bây giờ, thế mà lại vì một đám người sai dịch không thân không thiết với bản thân mà chuẩn bị phong phú như thế, điều này khiến cho Chu Á Văn cảm thấy không thể tin được.
Bởi vì ở sâu trong lòng hắn, vẫn luôn có một tư tưởng, đó chính là bách tính và tiểu lại giống nhau, thật ra đều gian xảo. Đúng thế, chính là như vậy.
Điêu dân ở vùng đất cằn cỗi, càng là nơi nghèo khó, càng dễ dàng xuất hiện loại người xảo quyệt, đây không phải là lời nói linh tinh, mà là kinh nghiệm mà Chu Á Văn tổng kết ra được sau nhiều năm trị chính.
Nhưng mà vì sao ở đây, lại thể hiện ra một phong cảnh hoàn toàn khác chứ?
“Ta còn tưởng ngươi muốn hỏi cái gì, câu hỏi này rất đơn giản.”
Trần Nhiên cười cười, nói.
“Rất đơn giản, đặt mình trong hoàn cảnh của người khác là được.”
“Đặt mình vào hoàn cảnh của người khác?”
“Đúng thế, trong quá khứ tiểu lại xuống thôn làng, là để giục lương, thu thuế, bắt tráng đinh, bọn họ ở trong mắt bách tính, là ác độc, là khiến cho kẻ cầm đầu khiến cho bách tính không thể nào sống được, vì thế, mới vô cùng thù hận với bọn họ, nhưng mà chúng ta thì khác, chúng ta là phụng mệnh lệnh của Huyện Lệnh, đến giúp đỡ bọn họ, húng ta phát miễn phí nông cụ cho bách tính, chúng ta còn mang trâu và ngựa đến cho bọn họ, khi chúng ta nhàn rỗi, còn xuống ruộng làm việc cho bách tính, còn gánh nước cho bọn họ.”