Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 718: CHƯƠNG 718: SỰ NHỤC NHÃ NGÀY HÔM NAY, TÌM LẠI TỪ CHỖ KHÁC LÀ ĐƯỢC! (4)

Vì vậy, Tào Mạnh muốn đi ra biển, đã không phải là yêu cầu ra đi đơn giản nữa, thậm chí hắn ta có chút ý cam chịu sa ngã cầu chết rồi. Có thể thấy được, tuy hắn ta biết bản thân nên đầu hàng, cũng tình nguyện đầu hàng, nhưng mà trong lòng, lại không thể nào chấp nhận được việc đầu hàng.

Người này đã kiêu ngạo đến mức độ này rồi!

Không thể không nói, có những lúc, lòng tự tôn quá mạnh, cũng không phải là một chuyện tốt. Chính là bởi vì nhìn thấu tâm tư của Tào Mạnh, vì thế lúc này Diệp Ninh mới lâm vào trầm mặc.

Trên lý luận mà nói, thật ra Tào Mạnh chỉ cần tình nguyện quy hàng, còn về phần sau này hắn ta muốn như thế nào, vậy thì đều là tự do của hắn ta, muốn làm gì thì làm cái đó, không có người nào ngăn cản hắn ta.

Thậm chí nghĩ đến vấn đề âm hiểm, nếu như Tào Mạnh cứ đi ra ngoài biển như thế, chết ở trên biển, vậy thì cũng không phải là một chuyện xấu. Điều này sẽ khiến cho những người quyến luyến Tào Mạnh, hoàn toàn chết tâm.

Nhưng Diệp Ninh lại không tình nguyện nhìn thấy loại kết cục này, vì thế hắn lắc đầu, nói.

“Tào huynh tình nguyện quy hàng, đây là một chuyện vui lớn, trên dưới cả nước, đều bởi vì chuyện này mà vui mừng, nhưng ba điều kiện mà Tào huynh đưa ra, tại hạ lại không thể đồng ý.”

Không thể đồng ý?

Tào Mạnh ngây người, hình như hắn ta cũng không đưa ra điều kiện nào quá đáng đúng không? Hắn ta cau mày lại.

“Dám hỏi Diệp đại nhân, ngươi không đồng ý với điều kiện nào? Ngươi không muốn đối xử công bằng với bách tính, hay là một muốn trọng dụng tướng thần của Đại Chu?”

Tào Mạnh nghĩ đi nghĩ lại, đều cảm thấy loại người có tấm lòng rộng rãi như Diệp Ninh, sẽ không là người hẹp hòi, có lẽ không có lý do gì để từ chối hai đề nghị này mới đúng.

Hắn ta cái gì cũng nghĩ đến, lại duy nhất không nghĩ đến bản thân mình. Bởi vì dùng suy nghĩ của mình để đánh giá người khác.

Nếu như bản thân thắng lợi, nhìn thấy Đại Chu dùng phương thức đi ra ngoài biển cách xa Cửu Châu, vậy thì Tào Mạnh tuyệt đối sẽ không ngăn cản, bởi vì điều này đối với hắn ta mà nói nhất định là một chuyện tốt.

Câu trả lời của Diệp Ninh đã được định trước là khiến cho Tào Mạnh kinh ngạc.

“Hai điều này ta đều đồng ý, chuyện ta không đồng ý đó là Tào huynh ra biển!”

Diệp Ninh nhìn Tào Mạnh thật sâu, nói.

“Lẽ nào Tào huynh cảm thấy tại hạ không có lòng bao dung người khác sao? Hoặc là lo lắng Thiên Tử sẽ tính nợ cũ? Lúc trước ta từng nói, Tào huynh là một người có tài hoa, là người có chí hướng, ở trong lòng ta, ngươi được xem như là hào kiệt, lúc đầu ngươi khởi binh, tuy là hành động phản nghịch, nhưng không phải hoàn toàn không có đạo lý… Ta có thể bảo đảm, triều đình sẽ không tính ân oán cũ, sau khi ngươi quy hàng, vẫn như trước sẽ trọng dụng ngươi!”

Nghe xong, nếu như nói Tào Mạnh không cảm động, đó là chuyện không thể nào. Nhưng hắn ta vẫn như trước từ chối.

“Lòng bao dung của Thiên Tử và Diệp đại nhân, ta không hề có gì hoài nghi, sở dĩ ta rời đi, không phải bởi vì ta lo lắng triều đình không trọng dụng ta, mà là lòng ta đã lạnh như tro tàn, không có chí hướng tiến thủ nào nữa, tuy Cửu Châu lớn, nhưng đối với ta mà nói là một nơi thương tâm, phiêu lưu trên biển, mới là chốn đi về của ta.”

Tào Mạnh thở dài một hơi nói.

“Nhưng ngươi cũng phải nghĩ đến vợ con của mình chứ? Ngươi cứ rời đi như thế, cửu tử nhất sinh, lẽ nào cũng muốn bọn họ bồi táng theo mình sao?”

Diệp Ninh chau mày.

“Thê tử của ta, cùng sống cùng chết, không rời xa ta, ta đi đâu, đương nhiên bọn họ sẽ theo ta đến đó, còn về phần con cái, thân là con cái của Tào Mạnh ta, bọn chúng nên có dũng khí không sợ gian khổ, tuy biển lớn nguy hiểm trùng trùng, nhưng cũng chưa chắc nhất định có thể nhấn chìm được Tào mỗ ta, nếu như thật sự chết, đó cũng là ý trời, chết ở trên biển, tốt xấu gì cũng từng nhìn thấy phong cảnh kỳ thú, tốt hơn nhiều so với việc làm người bi thương ở lại Cửu Châu!”

Nói đến sống chết, ngược lại Tào Mạnh thoải mái hơn nhiều.

Điều này ít nhiều khiến cho Diệp Ninh có chút phiền muộn, tên này đúng thật là có chút cố chấp, không chỉ không quan tâm sống chết của mình, còn không quan tâm sống chết của vợ con mình.

Người như thế, nói cảm tình với hắn ta, sợ rằng sẽ không có tác dụng. Cảm tình càng sâu, hắn ta càng không tình nguyện ở lại Cửu Châu.

VÌ thế Diệp Ninh đổi một góc độ khác, cố ý lắc đầu thở dài.

“Vốn dĩ ta cho rằng, Ngụy Vương Tào Mạnh là một anh hùng hào kiệt, là một đại trượng phu, không ngờ được hôm nay lại khiến cho ta thất vọng như thế, thế mà lại là loại người hèn nhất, đáng tiếc đáng thương, đáng thương!”

Loại người hèn nhát?

Đột nhiên huyết áp của Tào Mạnh tăng vọt, hắn ta chau mày lại, nói.

“Vì sao Diệp đại nhân lại nói như thế? Cả đời này của Tào mỗ, chưa bao giờ có người nói ta là loại người hèn nhát!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!