Nghe nói ở trong Hắc Vực, có hơn một vạn ba ngàn cách trừng phạt. Cho dù Thiên Tiên bị dày vò một vòng, cũng đều cảm thấy sống không bằng chết.
Mà Tiên Môn là kẻ thù lớn nhất của Ma Tông, lẽ nào có ít người đi vào Hắc Vực sao?
Rất nhiều đệ tử Tiên Môn, một khi bị bắt, sẽ đối mặt với việc bị ném vào trong Hắc Vực. Từ xưa đến nay, cũng không biết có bao nhiêu người, đi vào trong Hắc Vực rồi không còn đi ra nữa.
Có thể nói như thế này, danh tiếng hung ác của Hắc Vực, hoàn toàn là dùng máu của Tiên Môn từng chút từng chút một tích lũy mà ra. Vì thế, đám người Tiên Môn, đối với Hắc Vực, tuyệt đối là thống hận đến tận xương tủy.
Vô số năm tháng đến nay, Tiên Môn vẫn luôn muốn tìm thấy Hắc Vực, tiêu diệt nơi đó, nhưng mà lại không có một chút manh mối nào. Vị trí của Hắc Vực, giống như là lúc nào cũng có thể thay đổi vậy, vẫn luôn khiến cho Tiên Môn không thể nào nắm bắt được.
Vốn dĩ đã từ bỏ rồi.
Nhưng mà ai ngờ được, khi Tiên Môn trải qua một trận tai kiếp, thời điểm sĩ khí xuống thấp nhất, đột nhiên có một người nhảy ra, nói bản thân biết tin tức của Hắc Vực.
Có thể tưởng tượng, khi Tiên Môn biết được tin tức này, sẽ chấn động như thế nào. Mà người bất ngờ xuất hiện này, chính là Phương Thanh Tuyết.
Chính là nàng ta, dẫn theo các tu sĩ của Quần Ngọc Các, tìm được Hắc Vực, sau đó tiêu diệt nó, từ trong nơi đó, tìm được vô số hài cốt của các tiền bối Tiên Môn…
Đây là thời điểm đặc biệt, toàn bộ Tiên Môn suy sụp, vô cùng cần một trận thắng lợi, cho dù chỉ là một trận thắng nhỏ, vậy thì cũng có thể có được hiệu quả khích lệ lòng người.
Càng huống hồ, đó là công lao động trời tiêu diệt Hắc Vực.
Chuyện này vừa xảy ra, mười ba tông Tiên Môn đều vô cùng chấn động, mà danh tiếng của Phương Thanh Tuyết, cũng lần đầu tiên xuất hiện ở phía trước, trở thành một trong những đại biểu trẻ tuổi ưu tú nhất của mười ba tông Tiên Môn.
So với địa vị của nàng ta trong quá khứ mà nói, chắc chắn là chênh lệch như giữa trời với đất.
Mạc Hạo Nhiên nhìn vãn bối mới có danh tiếng gần đây, ngoài mặt gật đầu, thể hiện công nhận, nhưng trong lòng lại bắt đầu cảnh giác, nữ tử này đúng thật là không thể tin được, nghe nói nàng ta bị Ma Tông giam cầm, ném vào trong Hắc Vực chịu hết mọi hành hạ, không ngờ được thế mà lại còn có thể trốn ra ngoài, hơn nữa còn nhớ được vị trí của Hắc Vực… Chuyện này, không dễ làm được, từ đó có thể thấy, nữ tử này nhất định là một nhân vật lợi hại, nếu như tiếp tục phát triển như thế, sợ rằng tương lai sẽ trở thành kẻ địch lớn của Diệp đại nhân.
“Một chút thành tích đó của vẫn bối, ở trước mặt Mạc sư thúc, trên thực tế không đáng nhắc đến, sở dĩ có thể thành công, chẳng qua chỉ là may mắn mà thôi.”
Phương Thanh Tuyết nói, thể hiện ra vô cùng khiêm tốn.
Nhưng trong lòng, lại cũng bắt đầu cảnh giác. Mạc Hạo Nhiên này, là một kẻ địch lớn!
Đoạn thời gian này Tiên Môn trải qua thay đổi lớn, sĩ khí xuống thấp, yêu ma quỷ quái gì cũng nhảy ra.
Lòng người khó đoán, có người chán nản, có người tinh thần sa sút, có người mất hết hy vọng, thậm chí có người, sinh ra ý định thuần phục. Trong mắt của Phương Thanh Tuyết, những người khuất phục đó, chính là phái đầu hàng ở trong Tiên Môn.
Sự tồn tại của phái đầu hàng rất bình thường, điều này giống hệt với tình huống ban đầu của Đại Chu, một khi suy yếu, sẽ luôn có người nội bộ lục đục, muốn tự tìm đường lui cho bản thân mình.
Mười ba tông Tiên Môn chính là như thế.
Người có con mắt tinh tường đều có thể nhìn ra được hiện tại Đại Chu sắp phục hưng rồi, mà có loại nhân vật đáng sợ như Diệp Ninh ở đó, tương lai mười ba tông Tiên Môn rất khó tìm lại được địa vị cao cao tại thượng của mình.
Vì thế, những người này có tâm tư nhỏ của mình, bọn họ bắt đầu kêu gào, vốn dĩ không có thù oán gì với Diệp Ninh, cần gì phải không chết không thôi, chuyện quá khứ, Tiên Môn chưa chắc đã sai, có lẽ có thể nhượng bộ, nghị hòa…
Tóm lại, loại luận điệu này trong thời gian ngắn đã rất lưu hành, có không ít người không chỉ nghĩ như thế, thậm chí còn làm như thế. Bọn họ trực tiếp rời khỏi tông môn, lựa chọn gia nhập triều đình Đại Chu.
Năm đó thời kỳ Thái Tổ, người tu hành dưới trướng Đại Chu không hề ít, từng được gọi là “triều đình vạn tiên”.
Rất nhiều người cảm thấy, nếu như thật sự không thể nào ngăn cản được Đại Chu, vậy thì xây dựng lại triều đình vạn tiên một lần nữa, cũng không có cái gì to tát.
Không thể không nói, loại hành vi và ngôn luận áp lực này, nhất thời khiến cho mười ba tông Tiên Môn chướng khí khắp nơi, vốn dĩ rất nhiều người không có cái gì, lại bị bọn họ làm cho có chút dao động.