Thật ra nói về mặt lý luận, đi vào rừng trúc nhất định phải đi bộ, bởi vì nơi thiết lập phong ấn có pháp trận khống chế, một khi vi phạm, sợ rằng hậu quả sẽ rất thê thảm.
Sau khi rừng trúc biến mất, đương nhiên pháp trận cấm không cũng biến mất, vì thế lúc trước đám người có thể bay. Nhưng trước mắt nếu như đã đi vào trong rừng trúc, vậy thì cũng chỉ có thể tuân thủ quy tắc cổ xưa.
Phương Thanh Tuyết một đường đi bộ, tuy trong rừng trúc tím có phong cảnh rất đẹp, trúc tím cũng hồi phục sức sống, nhưng vẫn là cảm thấy thiếu đi một vài thứ gì đó.
Một lúc sau, cuối cùng nàng ta cũng hiểu được, thứ thiếu đi không phải cái gì khác, mà là những sinh mệnh khác. Trong rừng trúc bình thường, côn trùng, chim chóc, những loài thực vật khác là không thiếu được.
Nhưng ở đây chỉ có trúc, nên hiện ra có chút hơi đơn điệu.
Cũng may phạm vi rừng trúc không lớn, không bao lâu sau, mọi người đã đi đến điểm cuối.
Lúc trước khi vẫn còn đang đi đường, Phương Thanh Tuyết nhìn rất rõ ràng, phía trước đều là rừng trúc mênh mông vô tận, dường như không có gì đặc biệt, nhưng đây rõ ràng chính là nơi kỳ lạ nhất, phải biết rằng rừng trúc chẳng qua chỉ có phạm vi ba ngàn dặm, sao có thể có biển trúc vô cùng vô tận chứ?
Nhưng mọi người ai cũng không nói gì, nàng ta cũng chỉ có thể ngậm miệng không nói, cho dù có nghi vấn, cũng kìm nén ở trong lòng.
“Chuẩn bị rồi.”
Đột nhiên Cô Tuyệt lên tiếng.
Một tiếng này, hiện ra có chút đột ngột.
Nhưng mà những người thế hệ cũ đều lần lượt gật đầu, rõ ràng bọn họ cũng ý thức được cái gì đó. Chỉ có những người trẻ tuổi, trong mắt tràn ngập mơ hồ, nhưng không dám hỏi.
Cuối cùng, Cô Tuyệt và những người khác dẫn đầu đi ở phía trước, chỉ nhìn thấy bước một bước, đột nhiên biến mất trước mắt đám người. Điều này khiến cho Phương Thanh Tuyết ý thức được điều gì đó.
Đợi sau khi những người thế hệ trước đi vào, nàng ta cũng bước ra một bước, trước mắt xuất hiện biến hóa, giây tiếp theo, đã đến một không gian khác.
Đây là một thể nghiệm vô cùng thần kỳ, bởi vì quay đầu lại nhìn, vẫn là rừng trúc vô cùng vô tận, nhưng mà nhìn về phía trước, lại chỉ có một tòa núi lớn hùng vĩ.
“Đây, chính là nơi phong ấn!”
Chí Dương đạo nhân trịnh trọng nói.
Mọi người nhìn xung quanh, thật ra cũng không có cái gì để nhìn, thứ hấp dẫn ánh mắt người khác nhất ở nơi này, hoặc là nói thứ tồn tại duy nhất, chính là ngọn núi khổng lồ ở trước mặt.
Tuy ngọn núi này cũng là dùng loại thủ đoạn không thể tưởng tượng được tạo ra. Từ bên ngoài nhìn vào, núi Thiên Trụ đã là ngọn núi cao nhất ở thế giới này rồi.
Nhưng mà trong núi Thiên Trụ, thế mà còn có một ngọn núi khác.
Đây là cái gì? Núi trong núi?
Nhìn thấy nghi hoặc của Phương Thanh Tuyết, Cô Tuyệt nhẹ nhàng vỗ vai nàng ta, nói.
“Có những lúc, con không thể chỉ tin đôi mắt của mình, nhìn núi là núi, nhìn núi không phải là núi… Núi Thiên Trụ ở bên ngoài, chẳng qua chỉ là bề ngoài, cốt lỗi chân chính, là núi Lưỡng Giới, ngọn núi này, chính là nguồn gốc của phong ấn, thời kỳ thượng cổ, tất cả sinh linh của thế giới này liên thủ, xây dựng nên núi Lưỡng Giới, trấn áp thông đạo hắc ám xâm nhập!”
Chí Dương đạo nhân gật đầu, nói.
“Đúng thế, nếu như không có núi Lưỡng Giới, chúng ta căn bản không có cơ hội đến thế giới này, ngàn vạn năm nay, bất luận bên ngoài chém giết, đối lập như thế nào, nhưng mà tất cả những người có tư cách tiếp xúc với bí mật này, khi đến nơi này, đều sẽ buông bỏ thù hận, mà sẽ chỉ còn một suy nghĩ, đó chính là gia cố phong ấn!”
Mọi người lần lượt gật đầu, biết càng nhiều, càng có thể cảm nhận được áp lực.
Có những lúc bọn họ còn thật sự khá hoài niệm thời còn trẻ của bản thân, tuy những chuyện biết được không nhiều, nhưng mà cuộc sống vô cùng thoải mái.
Một khi biết được bí mật này, vậy thì sẽ biết lúc nào cũng có một cây đao treo ở trên đầu, đây tuyệt đối không phải là một thể nghiệm tốt.
Các tuấn kiệt trẻ tuổi của mười ba tông Tiên Môn lần lượt nhìn về phía núi Lưỡng Giới, trong mắt đều lóe lên thần sắc không thể tin được. Đứng trước mặt ngọn núi này, tất cả mọi người đều sẽ cảm thấy bản thân nhỏ bé.
Bởi vì đây không chỉ là một ngọn núi, mà còn hàm chứa một cỗ sức mạnh đáng sợ khiến bọn họ kinh hồn táng đảm.
“Vì sao ta cảm thấy ngọn núi này, giống một người vậy?”
Có người đột nhiên lên tiếng.
Trong mắt người đó lóe lên thần sắc không thể tin được. Rất nhiêu người cũng cảm thấy như thế, công nhận nói.
“Đúng là giống một người, hơn nữa còn là một nam tử vạm vỡ.”
“Nhìn từ góc độ này, hình như hắn đang quay lưng lại với chúng ta!”
“Vì sao ngọn núi này lại giống một người? Lẽ nào đây đại biểu cho cái gì?”
Trong mắt mấy người trẻ tuổi tràn ngập vẻ tò mò.