Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 735: CHƯƠNG 735: BÀO THAI ĐÁ MANG THEO YÊU HOÀNG

Mọi người hai mặt nhìn nhau ngây người.

Chuyện này có chút phiền phức rồi, thế mà đến Cô Tuyệt cũng không biết vì sao xuất hiện loại tình huống này.

Nhìn từ bên ngoài, trung tâm tế đàn xuất hiện một thông đạo vô cùng sâu, khi dùng mắt thường nhìn đến, chỉ có thể nhìn thấy một mảnh đên kịt, còn phía sau thì cái gì cũng không nhìn thấy nữa.

Thậm chí cho dù bọn họ dùng pháp thuật, cũng vẫn như trước không thể nào soi sáng được bóng tối ở phía dưới.

“Phong ấn sắp bị phá vỡ, mà dưới tế đàn, lại xuất hiện loại biến hóa không thể tưởng tượng được này, lẽ nào đây là đang dựa báo điều gì đó sao?”

Chí Dương đạo nhân lẩm bẩm nói.

Sắc mặt của ông ta có chút khó coi, đoạn thời gian này Tiên Môn đã sống rất không tốt rồi, vỗn dĩ bọn họ cao cao tại thượng, cứ như thế bị Đại Chu chèn ép lên trên đầu, thì cũng thôi đi, cuộc sống cũng không phải là không sống được, chẳng qua là ở ẩn mà thôi.

Nhưng mà chuyện xấu vẫn còn chưa kết thúc, hiện nay nơi phong ấn xuất hiện biến hóa kỳ lạ, đây không phải là chuyện nhỏ gì, một khi xuất hiện sai lầm, đến lúc đó toàn bộ thế giới đều sẽ bị hủy diệt.

Trong lúc vô hình, thật sự đã mang đến cho mọi người áp lực quá lớn.

“Không cần phải căng thẳng, nơi phong ấn không phải là khu vực nguy hiểm gì, phải biết rằng sự tồn tại của phong ấn này, chính là vì để bảo vệ thế giới, nếu như thật sự có hại, cũng không thể nào xuất hiện ở đây, rốt cuộc là bên dưới thông đạo có thứ gì, xem một chút là biết rồi…”

Cô Tuyệt hít một hơi thật sâu, đưa ra quyết định. Thế là bà ta dẫn đầu đi xuống dưới đó.

Mọi người do dự một chút, sau đó cũng đi theo Cô Tuyệt cùng đi xuống dưới, Cô Tuyệt nói rất có đạo lý, sự tồn tại của phong ấn là vì để cứu người, mà không phải là hại người, các cường giả thời kỳ thượng cổ, không cần thiết phải thiết lập bẫy gì.

Thông đạo đột nhiên xuất hiện này, xác suất lớn là không có nguy hiểm.

Đương nhiên, để đề phòng bất ngờ, vẫn là để lại một số người ở bên ngoài, lúc nào cũng chuẩn bị tiếp ứng. Đương nhiên Phương Thanh Tuyết cũng đi theo.

Đường hầm cũng không biết đã đóng kín bao lâu, nhưng mà đi vào bên trong, lại không hề có cảm giác ẩm thấp chút nào, ngược lại khô ráo giống như bên ngoài vậy thậm chí mọi người còn có thể cảm nhận được, có làn gió nhẹ mát lạnh thổi thoáng qua mặt.

Thuận theo mọi người đi về phía trước, từng ngọn nến ở hai bên dần dần sáng lên. Chiếu sáng con đường phía trước, và hoàn cảnh bốn phía xung quanh.

“Đây rõ ràng là nơi tiền bối Nhân tộc xây dựng.”

Mạc Hạo Nhiên thấy thế, nên yên tâm hơn.

Từ trên những chi tiết nhỏ này, không khó để nhìn ra, nơi này có lẽ là kiệt tác của Nhân tộc. Nếu như đã là tác phẩm của Nhân tộc, vậy thì tất nhiên mức độ nguy hiểm sẽ giảm thấp đi rất nhiều.

“Vì sao các tiền bối lại xây dựng nơi này?”

Có người dựa vào tường để đi, thông qua ánh sáng của nến, có thể nhìn thấy rõ ràng, thế mà bên trên tường lại có tranh vẽ. Bên trên điêu khắc hình ảnh thời kỳ thượng cổ sống động như thật.

“Hình như đây là tranh vẽ lại thời kỳ thượng cổ.”

Chí Dương đạo nhân nhìn đến nhập thần.

Trên bức tường, dựa theo thứ tự thời gian, đặc biệt khắc rất nhiều chuyện xảy ra từ thời kỳ thượng cổ. Trong đó có rất nhiều chuyện, vẫn được truyền tụng ở hậu thế.

Đương nhiên, cũng có rất nhiều chuyện, truyền đến hậu thế, đã hoàn toàn thay đổi. Mà nhiều nhất, chính là những chuyện bị người đời lãng quên.

Dù sao thời gian là thứ tàn nhẫn nhất, có thể xóa mờ tất cả đấu vết.

Mà tường đá này, rõ ràng chính là bản ghi chép, đây là những chuyện mà Nhân tộc thời kỳ thượng cổ cố ý ghi chép lại, bắt đầu từ khi Yêu tộc xưng bá, đến Nhân tộc thoi thóp kéo dài hơi tàn, rồi lại đến thời điểm không ngừng cố gắng, ý đồ phát triển…

Đây là một quá trình lâu dài.

Ở trong quá trình này, tràn đầu chua xót và đau đớn. Nếu như không ghi lại, hậu nhân làm sao có thể biết được sự khó khăn của những người đi trước?

Mọi người lờ mờ hiểu được, nơi này chính là nơi chuyên ghi chép lại lịch sử thượng cổ, những bức tranh ở đây, tuy không thể mang đến cho bọn họ một chút nâng cao nào, nhưng mà ở trong mắt của bọn họ, đây chắc chắn là bảo vật của Nhân tộc.

Thứ như này chính là như thế, ở trong mắt của những người coi trọng, rất quan trọng. Ở trong mắt những người không coi trọng đó, thì không đáng nhắc đến.

Nhưng người có mặt ở đây chính là như thế, rất nhiều người phát hiện hóa ra đây chỉ là một nơi ghi chép lại hành lang dài lịch sử mà thôi, thì không có bất kỳ hứng thú nào nữa, có loại cảm giác càng ngày càng không có hứng thú.

Nhưng phần lớn mọi người, vẫn là rất có hứng thú với những câu chuyện này.

Những câu chuyện từ thời thượng cổ này, vốn dĩ đã không thể kiểm chứng, bây giờ có ghi chép chân thật, chắc chắn sẽ vén bức màn bí mất về thời đại đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!