Trong đầu nàng ta xuất hiện một cảnh tượng, cường giả tuyệt thế nào đó, đến nơi này, sau khi đọc xong nội dung trên bia đá, không vết cái gì, chỉ đưa tay ấn một cái, thì đã để lại dấu vết ở trên bia đá.
Dấu tay rõ ràng này, giống như là tuyên bố với thế nhân một chuyện, đó chính là ta từng đến đó.
“Không thể tưởng tượng được, rốt cuộc là cường giả nơi nào?”
“Thế mà lại có người có thể phát hiện được nơi phong ấn, còn đến đây.”
“Nếu như người đó biết được chuyện nơi này, lẽ nào không làm cái gì sao?”
Trong đầu mọi người tràn ngập nghi vấn.
Bọn họ đều đang đến thân phận của người này. Từ thời kỳ thượng cổ đến hiện tại, có quá nhiều quá nhiều cường giả tuyệt thế rồi.
Bọn họ đang cố gắng suy đoán, rốt cuộc là người như thế nào, có thể phù hợp với hình tượng người đã để lại dấu tay ở đây. Nhưng mà Phương Thanh Tuyết lại không biết vì sao.
Đột nhiên, trong đầu nàng ta xuất hiện một bóng người. Chuẩn xác mà nói không phải bóng người, mà là một ngọn núi hình người.
Chính là núi Lưỡng Giới ở bên ngoài!
Thân ảnh to lớn quay lưng lại với chúng sinh đó, cùng với người để lại dấu tay, có tồn tại loại quan hệ nào đó không. Nếu như tồn tại mối liên hệ, vậy thì thời gian, có thể xác định vào chín ngàn năm trước…
Chín ngàn năm trước, cường giả tuyệt thế trong thế gian này là ai? Đột nhiên đồng tử nàng ta co lại.
Chuyện Yêu tộc, tạm thời còn chưa gây ra sóng gió gì.
Vì thế, Diệp Ninh dần dần bỏ xuống lo lắng trong lòng. Hắn còn có chuyện quan trọng hơn cần phải làm.
Chuyện này đã sớm có dự liệu, chỉ là không ngờ được, thế mà lại đến sớm như thế.
Đó chính là sau khi Ngụy Vương Tào Mạnh trở về nước, cuối cùng đưa ra một quyết định, lựa chọn tuân thủ lời hứa, chính thức quy hàng Đại Chu. Nhưng đương nhiên không thể dùng từ “quy hàng” này.
Tuy người nào cũng biết, sáu nước đã sớm độc lập, hơn nũa đều từng ôm lòng phản nghịch. Nhưng ngoài bề mặt, sáu nước vẫn như trước chỉ là tước Vương Đại Chu sắc phong mà thôi.
Dưới bầu trời này có cái gì không phải của vua, binh trên đất của vua đều là vương thần.
Nếu như đã là thần tử, vậy thì tự nhiên không thể nói là quy hàng, vì thế Tào Mạnh đưa ra lý do rất đơn giản, đó chính là tự cảm thấy tài hoa không đủ, không thể nào gánh vác trách nhiệm to lớn của nước Ngụy, vì thế muốn từ bỏ vương vị, trả lại đất phong.
Sứ giả nước Ngụy đã sớm đi vào kinh thành.
Khi sứ giả cầm cầm biểu văn của Tào Mạnh, đến trên Kim Điện, đã chấn động tất cả mọi người ở trên triều đường. Tuy chuyện này trong lòng Diệp Ninh đã sớm có dự đoán.
Nhưng mà người ngoài không biết, bởi vì Diệp Ninh không muốn tiết lộ với người ngoài.
Mà bên phía Tào Mạnh, cũng là như thế, sau khi trở về nước, đầu tiên trao đổi với người nhà, sau đó thương lượng với thần tử thân cận, đương nhiên cũng có tranh chấp, nhưng mà cuối cùng đều bị hắn ta dẹp yên.
Khả năng kiểm soát của Tào Mạnh đối với nước Ngụy vô cùng kinh người, khi hắn ta một lòng quyết định kiên định làm chuyện gì đó, những người khác khó mà ngăn cản được.
Hơn nữa, thật ra cũng không có lý do gì để ngăn cản, hiện tại người thông minh đều biết, vận mệnh của sáu nước đã tận, thay vì đánh một trận chiến đã được định trước là thất bại với Đại Chu, còn không bằng dứt khoát nhận thua.
Ban đầu, có thể trong lòng bọn họ còn có chút không cam.
Nhưng mà từ khi cùng đi với Tào Mạnh đến Tính Châu, tận mắt nhìn thấy thay đổi mà tân chính mang đến cho Tính Châu, cho dù là người bới móc như thế nào, cũng không nói ra được bất kỳ lời xói mói nào cả.
Những điều nhìn thấy nghe thấy, đều khiến cho bọn họ vô cùng chấn động.
Bọn họ cảm nhận được, không phải chỉ là uy hiếp binh phong tàn khốc, mà là một thể chế to lớn đã hình thành quy mô, tạo thành đả kích với thể chế cũ.
Loại đả kích này, khiến cho bọn họ vô cùng chấn động, nhưng mà cũng hấp dẫn bọn họ. Thay vì tiếp tục đi theo con đường cũ, còn không bằng xây dựng một triều đại mới.
Đây là suy nghĩ sâu trong lòng của rất nhiều người.
Vì thế trên dưới nước Ngụy, rất nhanh đã duy trì được sự nhất trí.
Những lời nói của sứ thần ngước Ngụy, khiến cho Cơ Minh Nguyệt không thể tin được, đứng lên.
“Ngụy Vương nói thật?”
Tay ngọc của nàng nắm chặt lấy góc áo long bào.
Quét sạch sáu nước, thiên hạ thống nhất, không chỉ là chuyện bày ra bên ngoài, mà còn là ước mơ của nàng. Vốn dĩ nàng cho rằng, muốn hoàn thành ước mơ, có thể còn phải có mấy trận đại chiến.
Nhưng mà bây giờ, lại nhìn thấy hy vọng thắng dễ như trở bàn tay.
Nước Ngụy lớn mạnh nhất, cũng khó giải quyết nhất, thế mà lại tự xin “tước phiên” (tước thuộc địa)!
Nếu như không phải sứ giả công khai như thế đứng ở trước mặt nàng, Cơ Minh Nguyệt tuyệt đối cho rằng đây là trò cười.