Lúc trước nàng chưa bao giờ như thế, bất luận gặp phải chuyện gì, đều có thể giữ được lý trí, nhưng từ sau khi động tình, đã hết lần này đến lần khác giống như ngày hôm nay, còn ngây người ở trên Kim Điện.
May mà, những người có mặt ở đó ai cũng không nghĩ nhiều, bọn họ đều cho rằng Cơ Minh Nguyệt đây là quá hưng phấn.
“Bệ hạ, nếu như sứ giả Ngụy Vương đã thể hiện ý đến đây, triều đình nên trả lời như thế này, xin bệ hạ hạ chỉ.”
Liễu Thận ho nhẹ một tiếng, chắp tay nói.
Nên trả lời như thế nào?
Cơ Minh Nguyệt tỉnh lại, lạ cau chặt mày.
“Có lệ cũ để làm theo không?”
Nước Ngụy quy hàng, đương nhiên loại chuyện này không có bất kỳ lý do gì để từ chối. Nhưng một quốc gia có thể diện của một quốc gia, có những lúc cho dù ra vẻ bề ngoài một chút, vậy thì cũng phải làm đủ trình tự. Loại chuyện giống như thế này, bình thường tốt nhất nên có tài liệu để tham khảo.
Ví dụ như cổ nhân nhường ngôi, có thể làm theo ví dụ đó. Ba từ ba nhường.
Sau khi ngươi đến ta từ chối ba lần, rồi mới chấp nhận.
Tuy rất giả tạo, nhưng như thế, mới có thể chặn được miệng của người đời.
Chuyện nước Ngụy quy hàng, nếu như tước là phiên đơn giản, đương nhiên không cần từ chối, nên làm như thế nào thì cứ làm như thế. Nhưng nước Ngụy là chủ động quy hàng, điều này khiến cho mọi người có chút không biết nên làm như thế nào.
Trực tiếp chấp nhận, có khi nào sẽ thể hiện triều đình có chút quá gấp gáp không? Nhưng mà từ chối, thì lại có vẻ làm mất thể diện của nước Ngụy?
Loại phiên vương cai trị một phương như thế này, chủ động từ bỏ địa bàn và quyền vị, từ xưa đến nay đúng là lần đầu tiên có. Vì thế sau khi chúng thần suy nghĩ một chút, lần lượt lắc đầu.
Chuyện này, không có tiền lệ nào để tìm.
“Bệ hạ, nếu như chuyện này là do Diệp đại nhân bắt đầu, vậy thì không bằng hỏi một chút ý kiến của Diệp đại nhân?”
Có người cười kiến nghị.
Trong chớp mắt kiến nghị này khiến cho Cơ Minh Nguyệt bất ngờ hiểu ra, đúng thế, nên làm như thế nào, hỏi cái đồ xấu xa đó là được. Vừa nghĩ đến đây, trong lòng nàng lóe lên, nhất thời đã tìm lý do để cho Diệp Ninh về kinh.
Vì thế Cơ Minh Nguyệt nói.
“Lời này có lý, có điều nước Ngụy quy hàng, là chuyện lớn như thế nào? Nhất định Diệp khanh phải đích thân làm chủ, truyền ý chỉ của trẫm, triệu Giám Chính Viện giám sát, Tính Châu Mục Diệp Ninh, lập tức về kinh, chủ trì chuyện của nước Ngụy.”
Nói xong, nàng dừng một chút, nhìn về phía sứ giả, nói.
“Còn về phần sứ thần và công tử nước Ngụy, tạm thời ở lại kinh thành là được, tối nay trong cung bày yến tiệc, trẫm cùng với các vị đại thần, chiêu đãi khách nhân từ xa đến!”
Sứ giả nghe xong, được sủng mà kinh hãi, nhanh chóng nói.
“Không dám không dám.”
Bên trên triều đường không có bất kỳ bí mật nào.
Đặc biệt là loại chuyện giống như ngày hôm nay, Cơ Minh Nguyệt cũng được, chúng thần cũng thế, đều không có một chút ý che giấu nào. Thậm chí bọn họ còn hy vọng rằng những tin tức này có thể nhanh chóng truyền ra ngoài.
Vì thế, tin tức kinh người này, dùng tốc độ không thể tưởng tượng được, nhanh chóng truyền khắp kinh thành, sau đó lan ra toàn bộ Cửu Châu.
“Nghe nói gì chưa? Diệp đại nhân thuyết phục Ngụy Vương, Ngụy Vương suy nghĩ một chút, quyết định quy hàng rồi!”
“Không hổ là Diệp đại nhân, chỉ nghe nói Diệp đại nhân tài hoa kinh người, thơ từ thượng tuyệt, không ngờ được thế mà còn có năng lực thuyết khách!”
“Diệp đại nhân nhất định là Văn Khúc Tinh hạ phàm, có được khí vận bảo vệ, có điều chuyện này, đúng thật may mà đối phương là Ngụy Vương, đổi thành là năm vị vương gia khác, chưa chắc có thể nói động được.”
“Lời nói này có lý, Ngụy Vương Tào Mạnh, từ xưa đến nay danh tiếng vẫn luôn rất tốt, biết được sự ấm lạnh của bách tính, dùng tài tử hàn môn, cũng được xem như là một anh chủ, người như thế, cầm lên được cũng bỏ xuống được, dứt khoát thừa nhận thất bại, ngược lại có thể tránh được một trận binh tai, rất nhiều bách tính, đều có thể vì thế mà sống sót!”
Bách tính nghị luận xôn xao, đối với chuyện này, bọn họ sinh ra nhiệt tình vô cùng lớn. Đương nhiên, loại nhiệt tình này cũng có khác biệt.
Vùng đất giống như kinh thành, Tính Châu và các nơi khác, nằm trong phạm vi khống chế thực tế của Đại Chu, tân chính đã sớm được thực hiện gần như hoàn chỉnh, vì thế thái độ của bách tính đối với việc ngước Ngụy gia nhập vào vòng tay của Đại Chu, vẫn luôn giữ sự công nhận rất lớn.
Bởi vì Đại Chu càng mạnh, tân chính sẽ càng ổn định, cuộc sống của bọn họ cũng càng ngày càng tốt, điều này liên quan trực tiếp đến cuộc sống của bọn họ, vì thế đương nhiên bọn họ cũng hy vọng Đại Chu càng mạnh hơn.
Mà bách tính nước Ngụy, cũng điên cuồng vui mừng.
Mức sống của bọn họ, so với năm nước khác, nhất định tốt hơn rất nhiều. Nhưng mà con người đều sợ so sánh.