Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 761: CHƯƠNG 761: BỆ HẠ NẠP PHI RỒI! 3

“Bái kiến Giám Chính đại nhân.”

Diệp Ninh sắc mặt âm trầm, nói.

“Đi, thông báo một tiếng, nói là ta muốn gặp bệ hạ.”

Tiểu thái giám vội vàng nhận lệnh, chạy bước nhỏ đi vào trong ngự thư phòng.

Một lúc sau, có người đi ra, không phải là Cơ Minh Nguyệt, mà là Lưu Cẩn. Lưu Cẩn nhìn về phía Diệp Ninh, trong mắt tràn ngập nụ cười.

“Diệp đại nhân, ngài đến rồi.”

Lưu Cẩn là người quen cũ.

Khi Diệp Ninh nhìn thấy hắn ta, thái độ mềm dịu đi không ít, lời nói cũng không có cố kỵ gì nữa.

“Lão Lưu, dẫn ta đi vào gặp cẩu Hoàng đế.”

Lưu Cẩn tự động phớt lờ xưng hô của Diệp Ninh, lắc đầu, nói.

“Sợ là không thể nào làm theo ý của Diệp đại nhân rồi, hôm nay thân thể bệ hạ không khỏe, không hề đến ngự thư phòng phê duyệt tấu sớ, mà là nghỉ ngơi ở trong tẩm cung.”

Hoài nghi ở trong mắt của Diệp Ninh nhanh chóng phóng lớn.

“Thân thể không khỏe?”

Trong trời đất này là gì có chuyện nào trùng hợp như thế?

Ta vừa muốn gặp ngươi, thân thể của ngươi đã không khỏe rồi, theo cái nhìn của Diệp Ninh, chuyện này hoàn toàn là đang tránh né không gặp hắn. Nhưng Lưu Cẩn lại vô cùng kiên quyết, một bộ dáng vẻ lo lắng trùng trùng.

“Đúng là như thế, hôm nay bệ hạ không chỉ không đến ngự thư phòng, buổi triều sớm ngày mai cũng hủy bỏ rồi.”

Nghe xong, Diệp Ninh chau mày.

Chuyện này không bình thường, Cơ Minh Nguyệt có tiếng chăm chỉ. Kể từ sau khi không giả làm hôn quân nữa, chăm chỉ chính sự là hình tượng lớn nhất của Cơ Minh Nguyệt.

Thế mà bây giờ đến buổi triều sớm cũng hủy bỏ rồi, lẽ nào cơ thể thật sự không thoải mái? Hoài nghi ở trong lòng Diệp Ninh càng ngày càng lớn.

Nhưng nếu như Cơ Minh Nguyệt đã không ở đây, hắn cũng không thể nào giết đến tẩm cung để tìm người, làm như thế cũng quá không có EQ rồi. Dù sao chạy được hòa thượng cũng không chạy được miếu, sớm muộn gì Cơ Minh Nguyệt cũng sẽ xuất hiện, cũng không cần vội vàng.

Sau khi Diệp Ninh rời đi, tin tức truyền đến tẩm cung. Cơ Minh Nguyệt thở phào một hơi nhẹ nhõm.

“Cuối cùng cũng đuổi được hắn đi rồi.”

Nhưng Khương Thanh Uyển ở bên cạnh lại lắc đầu, nói.

“Bệ hạ nên đi gặp ngài ấy, người không gặp ngài ấy, Diệp đại nhân nhất định sẽ cho rằng bệ hạ có ý trốn tránh, sẽ chỉ càng hoài nghi thêm.”

“Chuyện này, đương nhiên Trẫm biết.”

Cơ Minh Nguyệt cười khổ một tiếng.

“Nhưng mà Trẫm, là thật sự không thoải mái!”

Trong sự ngạc nhiên của Khương Thanh Uyển. Cơ Minh Nguyệt cười khổ mấy tiếng.

Nàng không nói gì nữa, Khương Thanh Uyển ngay lập tức hiểu ra.

Bà sống nhiều năm như thế, có cái gì chưa từng gặp, trong chớp mắt đã biết, Cơ Minh Nguyệt đây là bị hậu di chứng rồi. Nếu như là như thế, đúng thật là không có cách nào ra ngoài gặp Diệp Ninh.

Bây giờ chính là lúc Diệp Ninh hoài nghi mạnh nhất, nếu như thân thể không khỏe, rất dễ dàng để hắn nhìn thấy lỗ hổng. Vì thế Khương Thanh Uyển thở dài một hơi, không nói thêm gì nữa.

Nhưng Cơ Minh Nguyệt lại thay đổi giọng nói.

“Không sao, cho dù hắn hoài nghi thì có làm sao? Không có chứng cứ? Có thể làm gì được Trẫm?”

Cơ Minh Nguyệt ngẩng cổ lên, là một bộ dáng vô cùng tự tin.

Diệp Ninh không biết kế hoạch của Cơ Minh Nguyệt, vừa trở về nghỉ ngơi, vừa đợi Cơ Minh Nguyệt xuất hiện. Nhưng lần này, Cơ Minh Nguyệt nghỉ ngơi cả ba ngày.

Cuối cùng sau đó cũng xuất hiện, nhưng lần này xuất hiện, đã trực tiếp tuyên bố một tin tức quan trọng.

“Bệ hạ nạp phi rồi!”

Tin tức này, chấn động rất nhiều người.

Diệp Ninh cũng bị chấn động? Nạp phi?

Mọi người nhanh chóng thăm dò tin tức, sau đó rất nhanh đã biết được nội tình.

Hóa ra, phi tử mà Cơ Minh Nguyệt nói nạp phi, không phải là ai khác, chính là Tiêu Thiển Thiển. Tiêu Thiển Thiển đã vào cung rồi, sắc phong làm “Tiêu Phi”!

Tin tức này, khiến cho Diệp Ninh có chút mơ hồ.

“Có nhầm không vậy?”

Cơ Minh Nguyệt nạp phi?

Khi tin tức này truyền đến, khiến cho Diệp Ninh dự định dùng khí thể hùng hổ đi hỏi cho rõ ràng đã ngây người. Ban đầu khi nghe được tin tức này, không biết vì sao, trong lòng hắn có một loại cảm giác mất mát vô cùng mạnh mẽ.

Nhưng càng nhiều hơn, vẫn là hoài nghi.

“Không đúng.”

“Tại sao lại như thế?”

“Sao hắn ta có thể nạp phi?”

Trong đầu Diệp Ninh xuất hiện một một số đoạn ký vức tiêu hồn vỡ vụn, những đoạn ký ức này ghép lại, mơ mơ hồ hồ chồng lên bóng hình của một người nào đó, không phải ai khác, chính là Cơ Minh Nguyệt.

Rất nhiều chuyện, chỉ là chưa nghĩ sâu, một khi suy nghĩ theo một phương hướng nào đó, sẽ phát hiện rất nhiều điểm hoài nghi chưa từng để ý. Ví dụ như con người Cơ Minh Nguyệt, khi Diệp Ninh lần đầu tiên gặp mặt Cơ Minh Nguyệt, đã sinh ra cảm giác “kinh diễm”.

Dù sao kiếp trước hắn cũng là người trải qua thời đại bùng nổ thông tin, người như thế nào mà Diệp Ninh chưa từng gặp, to son trát phấn, mặt trắng, ẻo lả… Nhưng Cơ Minh Nguyệt hoàn toàn khác với bọn họ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!