Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 764: CHƯƠNG 764: ĐÃ GẶP DIỆP NINH TRƯỚC, NHỮNG NGƯỜI KHÁC SAO CÓ THỂ LỌT ĐƯỢC VÀO MẮT CỦA TA 3

Diệp Ninh chú ý đến, cho dù là mấy vị đại nho như Liễu Thận, cũng nghĩ như thế. Nhưng trong lòng hắn lại có chút khó chịu.

“Tiêu Phi?”

Diệp Ninh lạnh lùng hừ một tiếng.

Đây đúng thật là hai nữ nhân xấu xa tụ lại với nhau.

“Bệ hạ đến!”

Trong đại điện, vang lên giọng nói của Lưu Cẩn.

Tiếp đó, nhìn thấy Cơ Minh Nguyệt chậm rãi đi đến.

Nghi trượng của Thiên Tử không thiếu một cái nào, trái phải có cung nữ vây quanh, thể hiện ra rất có khí thế. Trước đây, Cơ Minh Nguyệt là một người không câu nệ tiểu tiết, rất ít khi long trọng như thế này. Vốn dĩ Diệp Ninh muốn đến đây nói chuyện, nhìn thấy cảnh tượng này, cũng ngậm miệng lại.

Sau khi Cơ Minh Nguyệt ngồi xuống, vẫn là phong thái cũ, hiện ra rất lạnh lùng, không nói lời nào, trực tiếp ngồi xuống.

Mà Lưu Cẩn, lại đi lên phía trước mấy bước.

“Bệ hạ có chỉ…”

Đây là thánh chỉ sắc phong Tiêu Thiển Thiển làm Tiêu Phi.

Ngoài trừ sắc phong làm chủ một cung điện ra, còn ban thưởng rất nhiều châu báu trang sức, các loại son phấn,… Chỉ nghe những lễ vật ban thưởng dài dằng dặc đó, đã biết được Tiêu Phi được sủng ái như thế nào.

Sau khi phong thưởng, chính là Tiêu Phi gặp mặt quần thần.

Thật ra hậu cung sắc phong phi tử, vốn dĩ không nên gặp quần thần.

Nhưng bây giờ Tiêu Thiển Thiển đặc biệt nhiều thêm một quá trình như vậy, đương nhiên không phải là không có mục đích, điều này đại biểu, chỉ cần có thể sinh ra hoàng tử, vị trí chủ nhân hậu cung, nhất định là của nàng ta.

Hoàng Hậu, mẫu nghi thiên hạ, đó là quốc mẫu, điều này đương nhiên có liên quan rất lớn với quần thần. So với trước đây, Tiêu Thiển Thiển mất đi mấy phần kiều mỵ, nhiều thêm mấy phần uy nghiêm.

Đầu đội hoa quan, trâm cài tóc đỏ rực hiện ra vô cùng uy nghiên, trên người mặc cung trang, càng là toát ra khí chất cao quý nồng đậm. Chỉ nhìn bộ dáng này, đã có mấy phần khí thế chủ nhân hậu cung rồi.

Quần thần tự nhiên cúi đầu, bái kiến Tiêu Phi. Một loạt quá trình này, vô cùng kín kẽ. Diệp Ninh vẫn luôn không tìm được cơ hội mở miệng.

Đợi đến sau khi nghi thức kết thúc, Diệp Ninh ngẩng đầu lên, phát hiện thế mà đã không thấy Cơ Minh Nguyệt đâu nữa. Chỉ còn lại Tiêu Thiển Thiển, cuối cùng để quần thần lui ra ngoài.

Điều này chắc chắn khiến cho Diệp Ninh ngứa răng.

“Cẩu Hoàng đế này là đang tránh ta!”

Vốn dĩ Diệp Ninh vẫn chỉ là nghi ngờ, nhưng bây giờ ngay lập tức đã chắc chắn. Trong này nhất định có chuyện gì đó.

Nếu như không có gì gian dối, Cơ Minh Nguyệt trốn tránh hắn làm cái gì? Tiêu Phi ở trong cung Ngọc Thục, Cơ Minh Nguyệt ngồi ở trên ghế, cầm tách trà, cẩn thận thổi nước trà, thong thả ung dung uống.

“Ngươi đừng nói chứ, phương pháp pha trà của tên xấu xa đó, đúng là đã tìm được hương vị mà trào đạo vốn nên có, cay đắng ngọt bùi của đời người, phảng phất như đều nằm trong tách trà này.”

Tiêu Thiển Thiển xoay người sang một bên, rất không có hình tượng trợn mắt lên, nói.

“Bệ hạ của ta, người còn uống trà được nữa hả? Vừa rồi ngài không nhìn thấy, sau khi Diệp Ninh phát hiện người trốn mất, ánh mắt đó, trong nháy mắt đã không đúng lắm, ta nhìn thấy sát khí ở trong ánh mắt đó!”

Cơ Minh Nguyệt thờ ơ lắc đầu, nói.

“Dù sao không tìm được Trẫm, người gấp gáp là bản thân hắn, liên quan gì đến Trẫm? Lúc trước đồ xấu xa đó khiến cho Trẫm rất nhiều lần không thoải mái, cũng đến lúc để cho hắn biết một chút tư vị cái gì gọi là gấp gáp rồi.”

Tiêu Thiển Thiển đỡ trán, nhìn Cơ Minh Nguyệt từ trên xuống dưới, trong mắt lộ ra thần sắc trêu ghẹo.

“Bệ hạ là muốn nhìn thấy hắn gấp gáp nên mới không gặp hắn, hay là bởi vì sợ hắn mà không dám gặp hắn?”

Một câu này nói ra, đột nhiên động tác của Cơ Minh Nguyệt cứng lại.

Nhưng sau đó lại lập tức bình thường lại, trong ánh mắt lóe lên thần sắc xấu hổ.

“Trẫm là cửu ngũ chí tôn, Trẫm sao có thể sợ hắn? Hắn có thể làm gì Trẫm?”

Tiêu Thiển Thiển cười nhẹ một tiếng, bước lên nắm lấy một lọn tóc xinh đẹp của Cơ Minh Nguyệt, nghịch nó một chút nói.

“Trên đời này làm gì có cửu ngũ chí tôn như vậy? Người là đã đưa cho Diệp đại nhân… Muội muội tốt của ta, người đúng là giấu ta thật sâu nha, bất tri bất giác, thế mà lại làm ra loại chuyện này.”

Nói đến đây, tự nhiên Tiêu Thiển Thiển vô cùng cảm khái. Nàng ta đúng là cùng nhau lớn lên với Cơ Minh Nguyệt.

Nhưng nàng ta đúng thật là không biết Cơ Minh Nguyệt là nữ nhi.

Chỉ là trong quá trình chung sống với nhau, đúng là không có gì cách biệt, lúc trước còn cho rằng nguyên nhân chỉ là do quan hệ tốt, bây giờ mới biết, hóa ra bởi vì hai người đều là nữ tử.

Khi vừa mới biết được tin tức này, Tiêu Thiển Thiển vô cùng kinh ngạc, mất cả nửa ngày mới chấp nhận được chuyện này.

“Lúc trước Trẫm là không có cách nào, tiên hoàng không có con trai, vì để tiếp nối Đại Chu, Trẫm chỉ có thể che giấu thân phận, kế thừa hoàng vị, mà chuyện Trẫm làm đối với Diệp Ninh, cũng là vì suy nghĩ cho đại cục, nếu như Đại Chu muốn tồn tại ngàn năm thiên cổ, nhất định phải có Thái Tử… Không giấu tỷ tỷ, ngoại trừ nguyên nhân này ra, ta đúng là có tình cảm sâu đậm với Diệp Ninh… Chỉ đáng tiếc, khiến cho tỷ tỷ phải chịu ủy khuất.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!