Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 773: CHƯƠNG 773: KHÔNG NGỜ DIỆP NINH LẠI KHÔNG NỂ MẶT NHƯ THẾ 2

Sở dĩ Diệp Ninh cảm thấy bi ai, chính là vì như thế, có lẽ bọn họ có cơm ăn, có lẽ có thể đọc sách, nhưng bọn họ lại đánh mất bản thân. Điều này rõ ràng là không bình thường.

Nho Môn dùng góc độ biện chứng để nhìn, thật ra rất nhiều chỗ có lợi ích, nhưng nếu như bầu không khí có thể chia theo mức độ, phát triển đến một loại mức độ nào đó, vậy thì quá quái dị rồi.

Vì thế, điều này khiến cho Diệp Ninh có suy nghĩ đi đến Lâm Tri.

Không vì cái gì khác, chỉ là để xem xem, cái gọi là quê hương của Thánh Nhân, rốt cuộc còn có cứu được hay không.

“Hạ quan phái người cung tiễn đại nhân.”

Huyện Lệnh huyện Trần lập tức lộ ra nụ cười.

Huyện Lệnh không cần biết rốt cuộc Diệp Ninh suy nghĩ như thế nào, chỉ cần Diệp Ninh chịu đi đến vương đô, vậy thì nhiệm vụ của hắn ta hoàn thành rồi. Xe ngựa tiếp tục đi về phía trước.

Người của huyện Trần đi theo phía sau.

Huyện Lệnh huyện Trần không đi cùng, hắn ta lau mồ hôi, đợi đến sau khi Diệp Ninh đi xa, lúc này mới nhớ lại những lời Diệp Ninh vừa nói.

“Vốn dĩ không dự định đi Lâm Tri, nhưng mà nhìn thấy ta, lại muốn đi, đây là vì sao vậy?”

Huyện Lệnh không cảm thấy bản thân mình có thể diện lớn như thế. Nghĩ đến tác phong nhất quán từ trước đến nay của Diệp Ninh.

Đột nhiên sắc mặt của Huyện Lệnh có chút cứng đờ.

Chắc không phải Diệp Ninh muốn đi Lâm Tri làm chuyện lớn gì đó chứ?

Suy nghĩ này vừa mới xuất hiện, đã lập tức bén rễ nảy mầm.

Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì từ trước đến nay, dường như Diệp Ninh làm mỗi một chuyện đều là chuyện lớn. Lần này, sợ rằng cũng không tránh được.

Lâm Tri, sau khi biết được tin tức Diệp Ninh sắp đến.

Trong mắt Điền Song lộ ra thần sắc vui mừng.

“Cuối cùng tên họ Diệp kia cũng đến rồi.”

Sau đó, lại lộ ra thần sắc căng thẳng.

“Á Phụ, có phải là người đã chuẩn bị tốt rồi đúng không?”

Tuy hắn ta là Tề Vương, nhưng hắn ta biết, cái mà bản thân mình gọi là tước Vương, ở trước mặt Diệp Ninh, căn bản chẳng là cái gì.

Diệp Ninh là người nào? Diệp Ninh là người trực tiếp đánh bại mười ba tông Tiên Môn. Điền Song căn bản không dũng khí và vốn liếng nào để tranh đấu với Diệp Ninh.

Nếu không, cũng sẽ không nghĩ đến muốn dùng phương thức biện luận để kéo dài hơi tàn.

Điền Song không phải không biết làm như thế này xác suất thành công không cao, nhưng mà lại không có cách nào, ngựa chết coi như là ngựa sống mà chữa đi, cũng không thể cái gì cũng không làm. Khổng Lễ vuốt bộ râu của mình, ánh mắt già nua nhìn lên nói.

“Đại vương yên tâm, lão phu đã sớm chuẩn bị xong rồi, chỉ đợi Diệp tiểu tử đến đây, đến lúc đó cứ việc xem lão phu, nói cho hắn á khẩu như thế nào!”

“Ngày xưa có Điền Phương nói Tần, hôm nay có Khổng Lễ ta nói Chu!”

“Đại Vương cứ việc yên tâm là được!”

“Điền Phương nói Tần” là một điển cố của thế giới này.

Câu chuyện này xảy ra vào thời kỳ nguyên cổ, lúc đó nước Tần là một vương quốc mạnh mẽ, muốn tấn công một đất nước khác là nước Yên. Từ xưa đến nay, nước Yên đều có quan hệ tốt với nước Tần, thậm chí còn có quan hệ thông gia.

Nhưng giữa các quốc gia với nhau, nhất định không có tình cảm gì để nói. Thực lực của nước Yên không bằng nước Tần, nên đã phái ra sứ giả Điền Phương. Điền Phương có khả năng hùng biện rất giỏi, đi đến làm nước Tần làm thuyết khách.

Tần Vương biết mục đích đến của Điền Phương, cố ý bức ép ông ấy rời đi, vì thế đặt một chảo dầu trước cửa cung, rồi lại chuẩn bị ba trăm văn sĩ, nếu như Điền Phương đến làm thuyết khách, thì phải thuyết phục ba trăm văn sĩ từng người từng người một, một khi thất bại, sẽ trực tiếp bị vứt vào trong chảo dầu.

Có thể tưởng tượng, loại áp lực này lớn như thế nào.

Nhưng Điền Phương lại khẩu chiến với tất cả mọi người, dùng sức của một người, nói cho ba trăm người không thể không cúi đầu, sau đó Tần Vương bất đắc sĩ, chỉ có thể bỏ chảo dầu, tránh được một trận tai họa binh đao.

Chuyện này, được ghi chép vào trong điển tích của vương, lưu truyền thiên cổ. Sau đó, không có gì bất ngờ, Điền Phương trở thành thánh hiền.

Khổng Lễ lấy bản thân so sánh với Điền Phương, rõ ràng là tự cho mình cao hơn người khác. Điều này cũng có nguyên nhân.

Trong đoạn thời gian này, ông ta cái gì cũng không làm, chỉ làm một chuyện. Đó chính là chuẩn bị biện luận.

Ông ta tổng kết được ba điều.

Thứ nhất, lấy thân phận hậu nhân Thánh Nhân của mình, Diễn Thánh Công đương đại để áp chế Diệp Ninh. Thứ hai, lấy bối phận, tuổi tác của mình, dùng tư thái của trưởng bối, nghiền ép Diệp Ninh.

Thứ ba, công kích tân chính, dù sao trong tân chính, có rất nhiều nội dung, cũng là đi ngược lại với con đường của Thánh Nhân, ông ta thân là hậu nhân Thánh Nhân, theo lẽ nên bảo vệ Thánh Nhân.

Ba điều này, tương đương với ba tấm bài, Khổng Lễ cho rằng, ba con bài này đánh ra, Diệp Ninh nhất định sẽ giơ tay đầu hàng. Một khi nói khiến cho Diệp Ninh không còn mặt mũi nào, chán nản rời đi, đến lúc đó xem Đại Chu còn có mặt mũi để thảo phạt nước Tề sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!