Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 776: CHƯƠNG 776: BIỆN LUẬN? TA ĐẾN ĐỂ MẮNG NGƯỜI

Tín ngưỡng này, chính là Khổng phủ.

Tuy Diệp Ninh trỗi dậy, công kích tín ngưỡng của bọn họ, khiến cho trong nhận thức của bọn họ, nhiều thêm một nhân vật lớn mà bọn họ cần phải tôn trọng và làm theo, nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến địa vị của Khổng phủ.

Ở trong mắt của người đọc sách nước Tề, Diệp Ninh và Khổng phủ, đều rất quan trọng, nhưng nếu như nhất định phải so sánh, khẳng địnhvẫn là Khổng phủ cao hơn một chút, bởi vì thói quen biến thành tự nhiên, bọn họ đã sớm quen với sự dẫn dắt chỉ đạo của Khổng phủ, trong thời gian ngắn, không thể nào nghịch chuyển được tâm thái của mình.

Nhưng cho dù là như thế, Khổng Lễ vẫn cảm thấy bất mãn.

Ở trong suy nghĩ của Khổng Lễ, Khổng phủ là môn đình của Thánh Nhân, nên vượt trên tất cả mọi thứ, dựa vào cái gì mà một lực lượng mới xuất hiện như Diệp Ninh, có thể ngang hàng ngang vế với ông ta, thậm chí còn lờ mờ có ý vượt lên trên đầu?

Vì thế, ông ta muốn nhân cơ hội ngày hôm nay, lấy lại địa vị vốn dĩ thuộc về bản thân mình. Khiến cho người thiên hạ biết một chút, Nho đạo chính thống, từ trước đến nay đều là Khổng phủ.

Loại tâm tư này không khó để đoán, chỉ cần suy nghĩ từ góc độ lợi ích, thì có thể biết được chi tiết, nhưng Diệp Ninh lại cười lạnh một tiếng.

“Biện luận? Ta làm gì có tâm tư phí lời gì với ngươi?”

Hôm nay Diệp Ninh đến đây, căn bản không phải là bởi vì biện luận mà đến. Xe ngựa chậm rãi di chuyển về phía trước.

Một cỗ sức mạnh vô hình tiêu tán ra ngoài, khiến cho đám người theo bản năng mà đứng tách ra.

Rất nhiều người kinh ngạc nhìn chiếc xe ngựa khiêm tốn đang dần dần đi đến, sau đó trong lòng đã có đáp án.

“Là xe của Diệp đại nhân!”

“Cái gì? Đây chính là Diệp đại nhân sao?”

“Chủ nhân Thánh Viện? Diệp đại nhân khiến cho Nho đạo hồi sinh?”

“…”

Người đọc sách đất Tề nghị luận xôn xao.

Bọn họ đối với Diệp Ninh, có lòng hiếu kỳ vô cùng mạnh mẽ. Trên thực tế không chỉ bọn họ, người đọc sách của khắp thiên hạ cũng như thế.

Nguyện vọng của rất nhiều người, chính là trong cuộc đời khi còn sống có thể nghe được lời dạy bảo của Diệp Ninh. Vì thế, Diệp Ninh đến đây, lập tức khiến cho bọn họ không thể nào bình tĩnh được.

Nếu như đổi thành là nơi khác, đã sớm tiếng người huyên náo, bầu không khí nồng nhiệt rồi.

Nhưng mà ở đất Tề, tất cả mọi người đều bị quy tắc lễ nghĩa trói buộc thật chặt, bọn họ biết quân tử nên thủ lễ, vì thế cưỡng ép áp chế cảm xúc đang không ngừng dâng trào ở trong lòng, chỉ nhỏ tiếng nghị luận.

Nhưng cho dù là như thế, cũng đã khiến cho Khổng Lễ vô cùng bất mãn rồi. Diệp Ninh được mọi người hoan nghênh như thế, là điều ông ta không muốn nhìn thấy nhất.

“Không phải là Đại Vương đi nghênh đón hắn sao? Vì sao chỉ có hắn một mình đến đây?”

Đương nhiên, không có người nào đưa ra đáp án cho ông ta.

Khổng Lễ bỏ những nghi ngờ trong lòng xuống, mặc một thân Nho sam màu nâu, tay cầm một cây thước, sau đó đi ra. Kẽo kẹt!

Đột nhiên bánh xe của xe ngựa dừng lại. Nam Cung Lương Nhân im lặng đứng ở một bên.

Huyên Huyên kéo tấm rèm lên, Diệp Ninh đi ra ngoài. Hắn cứ như thế đứng ở trên xe ngựa, từ trên cao nhìn xuống nhìn thẳng vào Khổng Lễ.

Điều này lập tức khiến cho Khổng Lễ tức giận. Vốn dĩ, ông ta đã rất chán ghét Diệp Ninh.

Sau khi nhìn thấy Điền Song từ trước đến nay bá đạo ngang ngược, cũng muốn đi nghênh đón Diệp Ninh, thì càng thêm chán ghét. Bình thường Điền Song đối với Khổng Lễ, không cung kính như thế. Vừa rồi, lại tận mắt nhìn thấy trong mắt người đọc sách Diệp Ninh lại được hoan nghênh như thế.

Vậy thì tâm tình càng thêm không tốt.

Mấy chuyện chồng chất lên nhau, tình tính của Khổng Lễ đã không phải quá tốt, vốn dĩ đã đứng trên bờ vực bùng nổ, chỉ là cưỡng ép khống chế cảm xúc của mình, kết quả không ngờ được, thế mà Diệp Ninh đến ý tứ xuống xe cũng không có, cứ như thế đứng trên xe ngựa, dùng tư thái từ trên cao nhìn xuống, nhìn ông ta.

Nhất thời khiến cho tức giận chất lại đã ông ta lập tức bùng nổ, ông ta chỉ ngón tay vào Diệp Ninh, tức giận nói.

“Thằng nhãi, sao dám vô lễ như thế?”

Lời này vừa nói ra, bầu không khí ở đây, lập tức trở nên cứng đờ. Tất cả mọi người đều lộ ra thần sắc kinh ngạc.

Bọn họ không phải không biết, hai người này nhất định là không hợp nhau, bất luận là lập trường, hay là những điều khác, đều đứng ở hai bên đối lập nhau. Lần này, hai người nhất định là phải phân ra thắng bại.

Nhưng người đọc sách phân chia thắng bại, từ trước đến nay đều có một quy trình riêng của mình. Ít nhất, ngoài mặt là hòa nhã, lý luận sắc bén, ngươi đến ta đi, đây mới là phong phạm của người đọc sách. Làm gì có loại như Khổng Lễ, mới bắt đầu đã trực tiếp xé rách mặt nhau như thế.

Có lẽ bản thân Khổng Lễ cũng ý thức được bản thân có chút quá lỗ mãng rồi, nhanh chóng tìm một bậc thang cho mình, bổ sung thêm một câu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!