Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 778: CHƯƠNG 778: BIỆN LUẬN? TA ĐẾN ĐỂ MẮNG NGƯỜI 3

Khổng Lễ ý đồ xoay chuyển lại chủ đề.

Bởi vì ông ta đã chuẩn bị đầy đủ rồi.

Chỉ cần bắt đầu biện luận, ông ta sẽ có vô số lời để nói, thậm chí ông ta còn dự đoán được rất nhiều lời mà Diệp Ninh có thể nói, hơn nữa còn tìm được điểm để phản bác.

Khổng Lễ có tự tin, chỉ cần biện luận, chơi trò tranh cãi miệng, ông ta nhất định sẽ thắng! Đến lúc đó, sẽ có thể khiến cho Diệp Ninh mất hết danh tiếng.

“Biện luận?”

Nhưng ông ta không biết, Diệp Ninh hoàn toàn không phải là một người theo khuôn phép cũ, kịch bản bình thường, từ trước đến nay đều không có liên quan đến hắn. Kịch bản của hắn, từ trước đến nay hắn đều quen tự mình viết.

Vì thế Diệp Ninh cười lạnh một tiếng, nói.

“Ai nói với ngươi, ta muốn biện luận với ngươi?”

“Lại là ai nói với ngươi, lần này bản quan đến nước Tề, là đại biểu cho Đại Chu?”

“Lại là ai cho ngươi tự tin, cảm thấy ngươi có tư cách biện luận với ta? Ngươi cho rằng ngươi là cái thứ gì?”

Một lần liên tục ba câu hỏi của Diệp Ninh, khiến cho khổng Lễ thiếu chút nữa hộc máu.

Ông ta chỉ ngón tay vào Diệp Ninh, run run rẩy rẩy nói.

“Tên nhãi đúng thật là vô cùng vô lễ! Nếu như ngươi không phải đến vì biện luận, vậy thì ngươi đến nước Tề làm cái gì?”

Diệp Ninh chắp tay ra sau lưng, ánh mắt nhìn đám người ở xung quanh, nói.

“Lần này bản quan đến nước Tề, vốn dĩ không phải là vì một chút chuyện giữa Đại Chu và nước Tề, càng đừng nói là biện luận với ngươi.”

“Trong trời đất này đều là đất của vua, binh lính của vua đều là vương thần, đất Tề, vốn dĩ chính là lãnh thổ của Đại Chu, Tề Vương, là do Thiên Tử sắc phong, vậy thì đương nhiên Thiên Tử lúc nào cũng có thể tước nó đi, điều này có cái gì để mà biện luận? Nếu như không theo, vậy thì khai chiến là được!”

“Không ngại nói với ngươi, lần này bản quan đến nước Tề, chỉ là đi qua, thậm chí ban đầu còn không dự định đến Lâm Tri, chỉ là những gì nhìn thấy nghe thấy một đường này, trong lòng khó chịu, vì thế mới đến đây, quyết định phải mắng cái lão già sống sai không biết liêm sỉ là ngươi!”

Sau khi nói xong những lời này, Điền Song cũng vừa đến nơi. Trong chớp mắt sắc mặt trắng bệch như giấy, tiêu đời rồi!

Câu nói kia của Diệp Ninh, nếu như không tuân theo, khai chiến là được. Dường như đã đánh tan tất cả ảo tượng của hắn ta.

Hóa ra, ngay từ lúc bắt đầu, Diệp Ninh đã không dự định thương lượng với nước Tề sao? Mà Khổng Lễ, càng là bị tức giận đến thiếu chút nữa tắt thở.

Cả đời này của ông ta từ trước đến nay đều là nghe những lời nói hoa mỹ, những người tiếp xúc đều là người nho nhã, làm gì có loại người xấu xa như Diệp Ninh, mở miệng ra đã nói là lão già sống dai vô liêm sỉ.

“Diệp Ninh, rốt cuộc ngươi có ý gì?”

Khổng Lễ nghiến răng nghiến lợi nói.

“Chính là ý trên mặt chữ.”

Diệp Ninh nhàn nhạt nói.

“Lần này đến, ta chính là muốn đứng trước mặt tất cả mọi người, mắng loại người vô học bất trung, bất hiếu, bất nhân như ngươi!”

Diệp Ninh nói rõ mọi chuyện, không hề khách khí.

Hôm nay đến đây, hắn căn bản chưa từng nghĩ đến muốn biện luận với Khổng Lễ phân ra thắng bại.

Bây giờ, hắn đã có ưu thế áp đảo, vì sao còn cần phải biện luận với Khổng Lễ? Sở dĩ hắn thương lượng với Tào Mạnh, chủ động tranh thủ với nước Ngụy, là bởi vì Tào Mạnh và nước Ngụy xứng đáng. Nhưng mà nước Tề thì dựa vào cái gì?

Điền Song tính là cái thứ gì?

Diệp Ninh đến nước Tề và Điền Song đều không đặt vào trong mắt, càng huống hồ là Khổng Lễ?

Ở trong mắt của Diệp Ninh, những điều mà Khổng Lễ tự cho là tự hào kia, tự cho rằng đó là át chủ bài, căn bản không đáng một đồng. Hôm nay Diệp Ninh đến đây, mục đích chỉ có một, đó chính là mắng người.

Một đường này những gì Diệp Ninh nghe được thấy được, khiến cho hắn bức bối, suy nghĩ không thông. Nếu đã như thế, vậy thì tại sao không đi khơi thông một chút?

Dù sao cũng là đi ngang qua.

Vì thế Diệp Ninh căn bản sẽ không có một chút khách khí nào với Khổng Lễ, hắn giữ nguyên ý định ban đầu của mình, vừa lên tiếng, đã khiến cho Khổng Lễ tức giận đến nổi mạch máu.

“Ngươi, ngươi, ngươi!!!”

Cả người Khổng Lễ đều đang run rẩy, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Sao ngươi có thể sỉ nhục danh tiếng của lão phu như thế!”

Đối với loại văn nhân như Khổng Lễ mà nói, danh tiếng so với bất kỳ thứ gì khác đều là thứ quan trọng nhất. Có người yêu tài, có người yêu tiền, có người muốn có công danh.

Hậu nhân Khổng phủ, Diễn Thánh Công đương đại, đương nhiên là danh tiếng quan trọng nhất.

Dù sao bảng hiệu Khổng gia, đã sớm truyền thùa vô số năm tháng, bảng hiệu bằng vàng này, là vốn liếng để con cháu bọn họ sinh tồn.

Có tấm bảng hiệu này, bọn họ có thể bất khả chiến bại.

Bất luận là triều đại thay đổi, bất luận thiên hạ đại loạn, bọn họ đều có thể chỉ lo thân mình, đứng ngoài thế giới. Vì thế, Khổng Lễ tuyệt đối không cho phép Diệp Ninh sỉ nhục danh tiếng của ông ra!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!