Nhưng Nam Cung Lương Nhân lại lắc đầu, nhàn nhạt nói.
“Yêu tộc ở loại nơi hiểm ác như mười vạn ngọn núi, chung quy vẫn bị hạn chế phát triển, số lượng của bọn chúng không hề nhiều, mà Nhân tộc sinh sôi nhiều năm, ngoại trừ Cửu Châu, khắp nơi thiên hạ, đều có dấu chân của Nhân tộc, đã hình thành xu thế lớn, Yêu tộc sao có thể dễ dàng lay chuyển? Hơn nữa Yêu Hoàng… Yêu Hoàng đúng là khiến cho người ta nghĩ đến đã đau đầu, nhưng dù sao vẫn còn chưa hoàn toàn trưởng thành, hơn nữa, cho dù trưởng thành rồi thì đã làm sao, Yêu tộc có Yêu Hoàng, lẽ nào Nhân tộc không có nhân vật nào có thể so sánh với Yêu Hoàng sao?”
Lời này vừa nói ra, Mạc Hạo Nhiên bất giác muốn phản bác. Đó là Yêu Hoàng đó.
Cường giả đỉnh cao tồn tại trong cổ tịch.
Là sự tồn tại có thể khiến cho Yêu tộc kiêu ngạo không chịu thuần phục đoàn kết với nhau. Trong Nhân tộc, làm gì có người nào có thể so sánh với Yêu Hoàng?
Kết quả lời nói đến bên miệng, Mạc Hạo Nhiên bất ngờ nghẹn lại, bởi vì không biết vì sao, trong đầu hắn ta đúng thật là xuất hiện một bóng người.
“Diệp, Diệp đại nhân?”
Mạc Hạo Nhiên nhớ đến Diệp Ninh.
Sau đó trên mặt lộ ra thần sắc chấn kinh.
Lẽ nào ở trong lòng ta, đánh giá đối với Diệp Ninh đã cao đến mức độ này rồi sao?
Vì sao nói đến hi vọng của Nhân tộc, người đều tiên ta nghĩ đến lại là Diệp Ninh, đây là chuyện gì vậy? Sở dĩ Mạc Hạo Nhiên đầu hàng, đó là vì tình thế bức ép, cũng không phải là thật sự trung thành tận tụy đối với Diệp Ninh.
Vì thế về phương diện tình cảm cá nhân, Mạc Hạo Nhiên hoàn toàn không cần suy nghĩ.
Cũng chính là nói, phản ứng này của hắn ta, thế mà lại hoàn toàn không ảnh hưởng bất kỳ tư tâm nào.
“Lẽ nào trong lòng ta, đã hoàn toàn phục Diệp Ninh rồi sao?”
Mạc Hạo Nhiên càng nghĩ càng thấy chấn kinh.
Nhưng Nam Cung Lương Nhân lại không cần quan tâm Mạc Hạo Nhiên nghĩ như thế nào, hắn bình tĩnh nói.
“Chính là như thế, tuy Yêu Hoàng mạnh mẽ, nhưng dù sao vẫn còn ở trong phạm vi bình thường, nhưng những chuyện mà Diệp Ninh làm, có chuyện nào mà không đi ngược lại với trời? Một con đường này hắn đi qua, khắp nơi đều là chông gai và bùn lầy, hắn đã trải qua nhiều khó khăn ngăn trở như thế, chưa chắc đã không có vốn liếng đấu một trận với Yêu Hoàng, nếu như thật sự bùng nổ một trận đại chiến khoáng thế với Yêu tộc giống như thời kỳ thượng cổ, vậy thì không có gì để nghi ngờ, phương hướng của trận chiến này, phải phụ thuộc vào Diệp Ninh.”
Trong lời nói đánh giá của Nam Cung Lương Nhân, đã bộc lộ ra, sự tín nhiệm trăm phần trăm đối với Diệp Ninh.
Loại tín nhiệm này, khiến cho Mạc Hạo Nhiên thật sự có chút ngưỡng mộ.
Cả đời này, hắn ta chưa bao giờ từng tín nhiệm bất kỳ người nào như vậy.
Nhưng Mạc Hạo Nhiên lại không thể không thừa nhận, Nam Cung Lương Nhân nói có đạo lý, rất nhiều tu sĩ Tiên Môn không muốn suy nghĩ vấn đề này, nhưng trong lòng bọn họ, lại đã có một suy nghĩ thâm căn cố đế, đó chính là Diệp ninh đã sớm không còn là một Tỉ Quan nho nhỏ lúc ban đầu nữa, mà đã trở thành nhân vật quan trọng nắm giữ vận mệnh của Cửu Châu.
Đến ngay cả Tiên Môn, cũng không thể không cúi đầu trước mặt hắn.
Mà ở một nơi khác, Bùi Ngữ Hàm và Phương Thanh Tuyết cũng đang tiến hành một cuộc nói chuyện tương tự.
“Tai họa của Yêu tộc, ta tin Diệp Ninh có thể giải quyết được, trải qua nhiều chuyện như thế, ta nghĩ rất nhiều người đều đã có thể bình tĩnh thản nhiên rồi, chỉ cần Diệp Ninh ở đây, trời sẽ không sập xuống.”
Trong câu trả lời của Bùi Ngữ Hàm, lộ ra hai chữ.
Đó chính là dựa dẫm, nàng chưa bao giờ nghĩ đến, từ trước đến nay bản thân đều độc lập tự cường, dựa vào bản thân từng bước từng bước đi đến ngày hôm nay, thế mà lại có một ngày sẽ sinh ra lòng dựa dẫm vào một người.
Nhưng dựa vào Diệp Ninh đâu chỉ có một mình Bùi Ngữ Hàm.
Diệp Ninh đã sớm trở thành một cây lớn cao chọc trời rồi.
Toàn bộ Đại Chu, tất cả bách tính, toàn bộ thiên hạ, đều dựa vào trên người hắn.
“Ngươi nói đúng, Diệp Ninh đúng thật là có ma lực như thế, nếu như nói Nhân tộc chỉ hi vọng vào một người để đối phó Yêu Hoàng, vậy thì người đó nhất định là Diệp Ninh.”
Phương Thanh Tuyết gật đầu, thần sắc phức tạp thừa nhận cách nhìn của Bùi Ngữ Hàm. Từ rất lâu về trước, Phương Thanh Tuyết đứng ở phía đối lập với Diệp Ninh, hận thấu xương cốt với Diệp Ninh.
Đến ngay cả khi ở trong Hắc Vực chịu hết mọi giày vò, nàng ta lúc nào cũng không ngừng nghĩ đến việc báo thù. Nhưng mà hôm nay, lại đã bắt đầu thừa nhận sự vĩ đại của Diệp Ninh từ tận đáy lòng.
Điều này rất không hợp lý, nhưng lại rất hợp lý.
Bởi vì Phương Thanh Tuyết chỉ là tuân theo lựa chọn của nội tâm mà thôi.
Phương Thanh Tuyết nghĩ đến thôn Hổ Đầu mà mình từng ở, đó là những ngày tháng mà bản thân nàng ta vui vẻ nhất cuộc đời này, cuộc sống giản dị mà yên bình của các thôn dân, một thời gian khiến cho nàng ta vô cùng ngưỡng mộ.