Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 824: CHƯƠNG 824: THÁI TỔ ĐẠI CHU! 2

Ta cũng không thể nhìn Bùi tỷ cứ như thế hương tiêu ngọc vẫn đúng không. Còn có Huyên Huyên, Mặc Ly, Thái Hướng Cao…

Cuối cùng, ở trong đầu Diệp Ninh, còn lóe lên bóng dáng của cẩu Hoàng đế.

Nhiều người như vậy, trong lúc vô hình đều đã trở thành sự tồn tại mà Diệp Ninh không thể vứt bỏ.

Lẽ nào, ta phải mở to mắt nhìn bọn họ chết sao? Thế giới hủy diệt, ta vô địch thì có tác dụng gì?

Chỉ là cô gia quả nhân mà thôi.

Vấn đề này, khiến cho Diệp Ninh suy nghĩ sâu xa.

Nguy hiểm hắc ám xâm nhập có chút quá vượt tiêu chuẩn, hắn không thể nào khống chế được loại nguy hiểm này.

Kết quả tốt nhất, đương nhiên là bản thân hắn sẽ chết trước khi hắc ám xâm nhập, sau đó quay trở lại giống như tia chớp, ngăn cản hắc ám xâm nhập, cứu mọi người.

Đây là kịch bản hoàn hảo nhất. Nhưng tỷ lệ không hề cao.

“Nguy hiểm hắc ám xâm nhập quá lớn, ta suy nghĩ cho những người khác, ta cũng không thể kéo dài đến khi hắc ám xâm nhập rồi mới chết, vì thế, ta vẫn phải hi vọng vào Yêu tộc, tốt nhất, Yêu tộc có thể cho ta một đao dứt khoát…”

Diệp Ninh tự nói trong lòng.

Hắn hạ quyết tâm này, nói.

“Binh đến tướng chặn, nước đến ngăn đất, loại chuyện lớn như hắc ám xâm nhập, nếu như thật sự xảy ra, nhất định là cục diện không thể khống chế được, trước mắt những chuyện chúng ta có thể làm có hạn, ta cho rằng nên nhanh chóng làm hai chuyện, thứ nhất là phong tỏa tin tức, tạm thời không thể công bố chuyện hắc ám xâm nhập cho mọi người, để tránh cho xuất hiện hỗn loạn quy mô lớn; thứ hai, điều tra vùng đất phong ấn, ta muốn xem xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tòa núi lớn quay lưng lại với chúng ta đó, rốt cuộc là ai? Vùng đất phong ấn đã xảy ra chuyện gì? Hắc ám xâm nhập lúc nào sẽ đến? Còn có… Những năm nay Yêu tộc làm thế nào để rời khỏi mười vạn ngọn núi?”

Nói đến cuối cùng, trong mắt Diệp Ninh tràn ngập vẻ nghi hoặc. Vùng đất phong ấn này, rốt cuộc là chuyện gì.

Lúc trước hắn không biết, bây giờ sau khi biết được tin tức, đã trực tiếp chỉ ra nguồn gốc. Nguồn gốc này chính là vùng đất phong ấn.

Diệp Ninh cảm thấy, bản thân có thể tìm được đáp án ở đó. Nam Cung Lương Nhân gật đầu.

Điều tra vùng đất phong ấn, là chuyện vô cùng cấp bách, bản thân hắn ta cũng rất có hứng thú. Hai người ngươi một câu ta một câu, đơn giản thảo luận chuyện này.

Nhưng lại không chú ý đến, con hồ ly trắng ở một bên nhìn có vẻ như đã ngủ say, lại bất tri bất giác dựng tai của mình lên, trong đôi mắt lóe lên thần sắc kinh ngạc.

“Hắc ám xâm nhập?”

“Thế giới hủy diệt?”

“Rốt cuộc bọn họ nói là thật hay là giả?”

An Nhiên đột nhiên biết được bí mật này, trong chớp mắt đã khiến cho nàng ta có chút không kiềm chế được. Nhất thời, thù hận đối với Nhân tộc, đều mờ nhạt đi rất nhiều.

Trong cái tổ hỏng không có trứng lành.

Nếu như hắc ám xâm nhập đúng thật đáng sợ như hai người nói, vậy thì phiền phức này lớn rồi. Đến lúc đó cho dù Yêu tộc chiến thắng được Nhân tộc thì thế nào?

Khi hắc ám xâm nhập đến, vẫn là con đường chết như trước.

“Trận chiến thời kỳ thượng cổ, là một bí mật trong Nhân tộc, không có người nào biết được chân tướng, trong Yêu tộc, cũng là như thế, cho dù là bản Hoàng, cũng không rõ lần trước hắc ám xâm nhập đã bị ngăn cản như thế nào, xem ra, ta nhất định phải quay trở về mười vạn ngọn núi một chuyến, ta phải tìm hiểu rõ chuyện này!”

An Nhiên có thể không quan tâm người khác, nhưng mà lại không thể không suy nghĩ cho vận mệnh của Yêu tộc. Nàng ta nhất định phải tìm hiểu rõ chuyện này.

Nếu như hắc ám xâm nhập thật sự đáng sợ như thế, vậy thì thời kỳ thượng cổ đã ngăn cản nó như thế nào? Thời kỳ thượng cổ có thể phong ấn được thông đạo hắc ám xâm nhập, vậy thì bây giờ có phải là cũng có thể làm theo không? Những chuyện này, đều cần nàng ta phải tìm hiểu rõ.

Vì vậy, đúng vào lúc Diệp Ninh và Nam Cung Lương Nhân rời đi, đi đến núi Thiên Trụ tìm hiểu tình hình. An Nhiên cũng lặng lẽ rời đi.

Huyên Huyên và Mặc Ly, nhất định là không ngăn cản được nàng ta.

Ra khỏi thành, An Nhiên lắc thân mình, hóa thành hình người, sau đó rất nhanh đã biến mất không thấy bóng dáng.

Nhưng bọn họ lại không biết.

Đúng vào lúc mỗi người bọn họ đều bước lên đường đi.

Không lâu lúc trước trong mười vạn ngọn núi, xảy ra một chuyện lớn.

“Báo cáo Yêu Vương, Yêu Hoàng điện hạ thật sự không ở trong mười vạn ngọn núi, sợ rằng, sợ rằng… sợ rằng thật sự ra ngoài rồi!”

Trong một hang động sâu thẳm, một đám Yêu tộc đang quỳ sấp.

Bầu không khí nghiêm tọng, rõ ràng đã xảy ra chuyện lớn.

“Điểm này, ta đã sớm dự liệu được rồi.”

Một tiếng thở dài vang lên, tiếp đó một lão nhân cả mặt mệt mỏi đi ra, chỉ là trên người lão nhân lông lá rậm rạp, hai chiếc sừng trâu ở trên đầu vô cùng dị thường.

Đây rõ ràng là Yêu tộc.

Người này, chính là một trong các lão yêu của mưởi vạn ngọn núi. Yêu Vương Ngưu Tộc Ngưu Phá Thiên!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!