An Nhiên bất ngờ tăng tốc, nhanh chóng đi về phía mười vạn ngọn núi.
Nàng ta nhất định phải tìm hiểu rõ, mọi chuyện có phải giống như những gì nàng ta nghĩ hay không.
Nhưng trong lòng nàng ta lại có một cỗ dự cảm không lành.
Rất rõ ràng, đại khái nàng ta đã chắc chắn chuyện này. Bởi vì chỉ có Yêu tộc, mới làm như thế.
Vốn dĩ, nàng ta cũng là ủng hộ kế hoạch này.
Bởi vì cho dù tình thế có xấu đi, khiến cho những quái vật trong thông đạo hắc ám lại lần nữa đến đây. Vậy thì cũng không sao cả.
Đến lúc đó nhất định là Nhân tộc và Yêu tộc cùng nhau gánh chịu.
Không có đạo lý để cho bọn họ tự mình gánh chịu. Cũng nên để cho Nhân tộc gánh chịu một chút sự đáng sợ của quái vật mới đúng.
Dù sao thứ như thông đạo hắc ám, cũng không phải là không thể đối phó, thời kỳ thượng cổ đã phong ấn một lần, lần này sao lại không thể phong ấn lần thứ hai chứ?
Nhưng mà nghe nghị luận của Diệp Ninh và Nam Cung Lương Nhân, An Nhiên mới phát hiện, Yêu tộc có thể là đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi. Nếu như hắc ám xâm nhập thật sự đnags sợ như thế, vậy thì lần này Yêu tộc thật sự phải gánh cái nồi lớn rồi.
“Là phương hướng của núi Thiên Trụ.”
Vốn dĩ Diệp Ninh và Nam Cung Lương Nhân đang trên đừng đến.
Bây giờ đang đi được một nửa, thì sắc mặt đã thay đổi.
“Mau, lập tức đưa ta đến đó!”
Diệp Ninh ý thức được, có thể có chuyện gì đó vượt qua sức tưởng tượng đang xảy ra.
Sắc mặt Nam Cung Lương Nhân cũng thay đổi, không hề do dự kéo theo Diệp Ninh, trực tiếp bay đi. Lần này, dùng hết tốc lực đi về phía trước.
Tu sĩ toàn thiên hạ, phàm là người biết đến vùng đất phong ấn, vào lúc này, tất cả đều di chuyển. Núi Thiên Trụ, trong chớp mắt biến thành nơi hội tụ mây gió.
Mà đúng vào lúc mây gió hội tụ trên núi Thiên Trụ.
Cơ Minh Nguyệt ở trong hoàng cung phía ra, lại đang nhắm mắt lại, trên mặt lộ ra thần sắc thấp thỏm. Nàng duỗi tay ra.
Trên cánh tay trắng như tuyết, có hai bàn tay nhỏ cũng trắng nõn như thế, nhìn ngược lại, chính là Tiêu Thiển Thiển.
“Chúc mừng bệ hạ, chúc mừng bệ hạ, tình huống của thai nhi, nhìn có vẻ rất không tệ!”
Tiêu Thiển Thiển mỉm cười nói.
Tiêu Thiển Thiển từng là lãnh đạo mạng lưới tình báo, học rất nhiều thứ.
Âm luật y thuật đều có học qua.
Những thứ này học cũng không có gì hại, nói không chừng lúc nào đó sẽ dùng đến. Ví dụ như bây giờ, Tiêu Thiển Thiển thông qua bắt mạch, xác nhận thai nhi khỏe mạnh.
Cơ Minh Nguyệt vuốt ve cái bụng đã có chút lộ ra hơi rõ ràng của mình, trên mặt lộ ra nụ cười yên tâm.
“Vậy thì tốt.”
Lời nói vừa dứt, lòng bàn tay còn nhẹ nhàng vuốt ve bụng của mình. Giống như đây là trân bảo trân quý nhất trong thiên hạ này vậy.
Nàng vô cùng dịu dàng.
Nhìn cảnh tượng này, trong lòng Tiêu Tiển Thiển có chút phiền muộn. Trí thông minh của bệ hạ đúng thật là càng ngày càng thấp…
Đều đã nói có thai ngốc ba năm, lúc trước nàng ta còn không tin, bây giờ nhìn thấy Cơ Minh Nguyệt, đúng thật là như thế. Chỉ nói lần bắt mạch này đi, thật ra căn bản không cần thiết.
Trong hoàng cung, không thiếu kỳ trân dị bảo, linh đan diệu dược, thiên tài địa bảo những thứ giống như ổn định thai nhi, khiến cho đứa trẻ chưa chào đời tăng thêm tư chất, Cơ Minh Nguyệt cũng không biết uống bao nhiêu.
Ở trong loại điều kiện tuyệt vời như thế, thai nhi sao có thể có vấn đề? Ổn đến không thể ổn hơn được?
Nhưng nàng vẫn là mỗi ngày đều muốn tìm Tiêu Thiển Thiển để bắt mạch, nhất định phải nghe Tiêu Thiển Thiển chính miệng nói ra thai nhi bình an, mới xem như là hài lòng.
Chuyện này ít ít nhiều nhiều có một loại cảm giác vẽ vời thêm chuyện. Nhưng Cơ Minh Nguyệt lại vô cùng vui vẻ.
Tiêu Thiển Thiển đối với loại trạng thái này của nàng có chút lo lắng, chuyện này so với Cơ Minh Nguyệt bình thường quá khác biệt. Bây giờ, Cơ Minh Nguyệt hoàn toàn thể hiện ra một mặt khác.
Có thể nói, tràn ngập điểm yếu.
Nếu như vào thời đại tăm tối lúc đầu của Đại Chu, Cơ Minh Nguyệt như thế này, chỉ một phút thôi sẽ bị người khác nhìn ra điểm yếu, gây ra tai họa.
Vẫn may, bây giờ Cửu Châu sắp thống nhất, thiên hạ ổn định, thời điểm khó khăn nhất đã qua rồi, nên mới cho Cơ Minh Nguyệt không gian che giấu.
Nhưng nói thì nói như thế, Tiêu Thiển Thiển vẫn là có chút nghi vấn.
“Đứa trẻ này sớm muộn gì cũng sinh ra, giấy không bọc được lửa, bệ hạ chuẩn bị sắp xếp như thế nào?”
Nhắc đến vấn đề con cái, đương nhiên Cơ Minh Nguyệt vô cùng quan tâm, động tác vuốt ve bụng cũng bất ngờ dừng lại, trong mắt lóe lên thần sắc suy nghĩ.
Bây giờ ngoại trừ Tiêu Thiển Thiển và Khương Thanh Uyển ra, chưa có người nào biết chuyện đứa trẻ này. Đêm ngày hôm đó ở trong cung điện, xảy ra một chuyện hoang đường, dù sao cũng không phải mơ, mà là hiện thực. Đứa trẻ này, chính là chứng cứ.