Khô Đạo Nhân cũng không nghĩ ra được cách nào.
Nhưng mà ông ta không hề ngạc nhiên, bởi vì còn có Diệp Ninh.
Trải quá rất nhiều chuyện lúc trước, ông ta đối với Diệp Ninh, đã sớm là tin tưởng và bội phục rồi. Ở trong lòng ông ta, Diệp Ninh là người thông minh nhất trên thế gian này.
Nếu như còn có một người có cách, vậy thì nhất định là Diệp Ninh. Khô Đạo Nhân không nghĩ ra cách không sao cả, nghe Diệp Ninh là được.
Pháp Giác cũng gật đầu, nhìn về phía Diệp Ninh, trong mắt tràn ngập thần sắc chờ đợi.
“Xin Phật Tử chỉ dẫn con đường phía trước.”
Suy nghĩ của Phật Môn càng đơn giản hơn.
Nghe Diệp Ninh. Chính là đơn giản như thế.
Bọn họ nói như thế, đúng là khiến cho bên phía Tiên Môn cũng trầm mặc, bọn họ đồng loạt nhìn qua, thế mà cũng có chút suy nghĩ mong chờ Diệp Ninh.
Vẫn là câu nói đó, tuy lập trường là thù địch.
Nhưng mà bọn họ vẫn là trăm phần trăm công nhận năng lực của Diệp Ninh. Thậm chí, có thể cả thế giới này không có ai công nhận điều này hơn bọn họ. Lý do rất đơn giản, bọn họ ở chỗ Diệp Ninh thua một trận thảm hại. Nếu như không phải Diệp Ninh thật sự thông minh, vậy thì không phải là hiện ra bọn họ rất ngu ngốc sao? Vì thế Diệp Ninh nhất định mạnh mẽ!
Cảm nhận được sự chú ý của mọi người, Diệp Ninh không có một chút dao động nào. Hắn đã sớm quen rồi.
Chỉ là vẫn như lúc trước, hắn cũng không có cách nào. Thật ra hắn vẫn luôn không thông minh giống như mọi người nghĩ.
Rất nhiều lúc, sở dĩ mạch não của hắn sắc bén như thế, là bởi vì hắn muốn chết. Suy nghĩ chủ ý nghiêm túc, trình độ của hắn bình thường.
Lần này giống hệt với quá khứ, nếu như nói cách, Diệp Ninh nhất định có, nhưng mà cách của hắn, rõ ràng so với người khác nghĩ không quá giống, đầu tiên hắn nghĩ là một chút chuyện của bản thân hắn.
“Yêu tộc sắp xuất thế rồi, đến lúc đó, nhất định sẽ có một hồi gió tanh mưa máu, nhưng điều này không phải là chuyện nghiêm trọng nhất,nghiêm trọng nhất vẫn là hắc ám xấm nhập, tai họa Yêu tộc, vẫn còn nằm trong phạm vi có thể xử lý được, nhưng mà hắc ám xâm nhập, đúng là vượt qua mức bình thường, đặc biệt là nếu như giống với những gì Nam Cung suy đoán, vậy thì gần như có thể nói là tai họa hủy diệt!”
Diệp Ninh nghĩ như thế, dường như cũng dần dần rõ ràng hơn.
Đầu tiên, bởi vì trước mắt hai chuyện Yêu tộc và hắc xâm nhập có nguyên nhân bùng nổ, khả năng hắn tìm chết, được tăng lên vô hạn.
Đây là một tin tức tốt. Không có gì để nghi ngờ.
Nhưng mà tìm chết cũng được, cũng không thể tìm chết bừa bãi.
Giống như hắc ám xâm nhập đi, dựa theo suy đoán của Nam Cung Lương Nhân, một khi nó đến, toàn bộ thế giới đều sẽ tiêu đời. Diệp Ninh sẽ bị hủy diệt cùng với thế giới này, nhất định có thể một bước lên trời, nhưng mà cuối cùng thì sao?
Toàn bộ thế giới đều hủy diệt rồi.
Không có Đại Chu, không có Cơ Minh Nguyệt, không có Bùi Ngữ Hàm, không có Huyên Huyên, không có Viện giám sát… Vậy thì còn có ý nghĩa gì?
Cho dù Diệp Ninh là một hòn đá, ở thế giới này lâu như thế, quen biết nhiều người như vậy, cũng sẽ sinh ra tình cảm. Quá nhiều thứ, khiến cho hắn không thể nào vứt bỏ.
Đương nhiên, khi trở thành cường giả của thế giới, có lẽ Diệp Ninh có thủ đoạn hồi sinh tất cả. Ví dụ như vào luân hồi, cướp lấy linh hồn của người thân thiết với mình.
Nhưng điều này thật sự quá không ổn định rồi.
Đầu tiên, Diệp Ninh chưa trở thành cường giả mạnh nhất, đương nhiên hắn không thể nào đoán được sau khi hắn chết thành công, thực lực mà Thiên Đế có thể có được. Nói không chừng có thể khiến cho người khác khởi tử hồi sinh, nói không chừng cũng không thể, nếu như không thể, không phải là ân hận cả đời sao?
Hơn nữa, cho dù là Diệp Ninh thật sự có loại năng lực đó.
Hắn cứu những người mà hắn quan tâm ra ngoài, khiến cho bọn họ trở lại từ cõi chết, nhưng ai suy nghĩ cho tâm tình của bọn họ đây? Lẽ nào bọn họ sẽ không đau đớn sao?
Toàn bộ thế giới đều diệt vong rồi.
Bọn họ cũng có người thân của mình, cũng có sự nghiệp và lý tưởng của bản thân mình.
Bọn họ sống lại, giống như cô hồn dã quỷ vậy, bọn họ có khi nào cảm thấy loại cuộc sống này là sống không bằng chết? Đây đều là những chuyện chưa biết được.
Con người là thứ phức tạp nhất.
Tương lai là thứ không thể nào phán đoán được.
Diệp Ninh không thể nào dùng phán đoán hão huyền để đi được.
Vì thế, hắn muốn chết, nhưng tuyệt đối không thể chết sau khi hắc ám xâm nhập đến. Chết vào lúc đó, vậy thì muộn rồi.
Hắn muốn chết, nhất định phải chết trước lúc đó.
Chết càng sớm, càng có thời gian để ứng đối với nguy hiểm.
Vậy thì chuyện Yêu tộc ra khỏi núi này, nhất định phải biến thành trọng điểm.
“Nếu như ta có thể chết ở trong tay của Yêu tộc, vậy thì ta nhất định có đủ thời gian, để giải quyết hắc ám xâm nhập!”
Trong lòng Diệp Ninh suy nghĩ.
Kế hoạch thông rồi.
Cố gắng, phấn đấu, chết ở trong tay Yêu tộc.