Trong lời nói của Sư Vương, mang theo sự bất mãn mạnh mẽ, nhưng càng nhiêu hơn vẫn là sợ hãi. Các Yêu Vương nhao nhao gật đầu.
Về mặt lý luận mà nói, thân là Yêu Vương, bọn họ không có tư cách chất vấn quyết định của Yêu Hoàng. Nhưng mà trong mắt của bọn họ, An Nhiên vẫn còn chưa trưởng thành.
Bọn họ còn chưa hoàn toàn yên tâm, chân chính để cho An Nhiên chống đỡ một phương. Bọn họ cảm thấy, An Nhiên vẫn còn đang trong quá trình học tập.
Vì vậy, bọn họ mới như thế.
Nhưng cho dù là như vậy, loại hành động này của bọn họ, cũng là lần đầu tiên như thế.
Tuy bọn họ không cưng chiều được giống như Ngưu Yêu Vương, nhưng đối với An Nhiên, cũng là như thế, không nỡ nói nặng lời. Bây giờ trịnh trọng lên tiếng như vậy, có thể thấy trong lòng tức giận như thế nào.
An Nhiên không hề cảm thấy bị mạo phạm.
Một mặt, là nàng ta tôn trọng những Yêu Vương này.
Một mặt khác, An Nhiên cũng là nhận thức được sai lầm cả bản thân mình. Bản thân An Nhiên làm có chút quá đáng rồi.
Nàng ta đối với Yêu tộc quan trọng như thế nào, những Yêu Vương này, coi nàng ta là hi vọng cuối cùng, nàng ta không nên đi ra ngoài mạo hiểm. Vạn nhất gặp phải nguy hiểm gì xảy ra chuyện, vậy thì tội lỗi của An Nhiên lớn tồi, chắc chắn sẽ tương đương với giết chết tương lai của toàn bộ Yêu tộc. Vì thế, An Nhiên cũng không hề trốn tránh, nàng ta đi lên phía trước một bước, nói.
“Chuyện này, bản Hoàng đúng là sai rồi.”
An Nhiên trực tiếp nhanh chóng dứt khoát nhận sai.
Điều này ngược lại khiến cho các Yêu Vương có chút không ngờ được.
Trong quá khứ, An Nhiên phạm sai, không dứt khoát nhận sai như thế.
Nàng ta quả đoán như vậy, ngược lại khiến cho các Yêu Vương có chút sững sờ. Ngưu Yêu Vương nhân cơ hội nói.
“Bỏ đi bỏ đi, biết sai mà sửa đổi là được rồi, dù sao Yêu Hoàng cũng là Yêu Hoàng chúng ta từ trước đến nay đều chỉ là kiến nghị, mà không thể thay ngài ấy đưa ra quyết định, chuyện này, kết thúc ở đây đi.”
Nghe xong, có không ít Yêu Vương bất mãn nhìn về phía Ngưu Yêu Vương.
Tên này, lại bao che khuyết điểm rồi.
Nhưng mà cũng không có ai nói nhiều thêm cái gì. Cứ như thế đi.
Bọn họ cũng không thể nhân lần này để xử phạt An Nhiên đúng không? Một là bản thân không có tư cách, hai là không nhẫn tâm. Nói hai câu, biết sai rồi, cũng cứ như thế đi. Sủng An Nhiên, đâu chỉ có một mình Ngưu Yêu Vương.
“Chuyến đi lần này, Yêu Hoàng đã làm cái gì?”
Có một nam tử trên người mọc cánh, mũi khoằm như chim ưng, xoay chuyển chủ đề, nói.
Người này là Yêu Vương có tư lịch sâu, trước khi Yêu Hoàng được sinh ra, đã là Yêu Vương rồi, vì thế nội tình thâm hậu, địa vị rất cao. Ông ta chính là Bằng Vương.
Tốc độ rất nhanh, đôi cánh vỗ một cái, đã đi được bốn vạn năm nghìn dặm.
Đại Bằng Vương vừa lên tiếng, rất nhiều người cũng đều lộ ra thần sắc hứng thú. Bọn họ đều muốn biết, lần này Yêu Hoàng ra ngoài, làm cái gì.
“Ta đi đến tổ của Long tộc.”
An Nhiên không hề do dự, trực tiếp trả lời.
“Tổ Vạn Long?”
Trong mắt Đại Bằng Vương lóe lên tia sáng.
“Yêu Hoàng thả Long tộc ra rồi?”
An Nhiên lắc đầu, nói.
“Bản Hoàng là muốn làm như thế, nhưng mà không thành công, chín sợi dây xích mà Nhân tộc để ở đó, ta chỉ phá hủy được một nửa.”
“Không chỉ không thành công, ngược lại còn làm tổn thương đến bản nguyên.”
“Sau đó, vừa đúng lúc Nhân tộc đến đó, nên vội vàng xông ra ngoài.”
Cái gì?
An Nhiên không nói cũng thôi đi, vừa nói ra, đúng thật là khiến cho mọi người sợ hết hồn?
Có điều, cũng chỉ là chuyện trong chốc lát.
Các Yêu Vương rất nhanh đã phản ứng lại, có lẽ An Nhiên là kinh hãi nhưng không nguy hiểm, dù sao bây giờ người vẫn đang bình thường ngồi ở đây.
“Loại chuyện nguy hiểm này, sau này bệ hạ vẫn là ít làm, cũng là thiên phú thân thông của ngài là độc nhất vô nhị, không bị Nhân tộc phát hiện, nếu không, chỉ sợ rằng có đại nạn rồi.”
Sư Vương nói.
Bọn họ theo lý đương nhiên cho rằng, An Nhiên nhất định là đã tránh khỏi Nhân tộc, sau đó dưỡng thương một đoạn thời gian, sau khi khỏi hoàn toàn, mới trở về mười vạn ngọn núi.
Nhưng câu nói tiếp theo của An Nhiên, lập tức khiến cho bọn họ đóng băng.
“Ta có thể nói là tránh xa Nhân tộc, cũng có thể nói là không tránh.”
“Bởi vì rất nhanh, bởi vì ta bị thương quá nặng, mà hiện nguyên hình, khi nằm ở trên mặt biển trị thương, bị hai nữ tử của Nhân tộc phát hiện.”
“Bọn họ không hề có ác ý, đưa ta trở về trị thương, đối với ta rất tốt…”
Có không ít Yêu Vương chết lặng nhìn trân trối.
Tâm tình của bọn họ giống như tàu lượn vậy. Yêu Hoàng bị thương, bị Nhân tộc đưa đi? Đây đúng thật là vô cùng nguy hiểm!
“Vẫn may, vẫn may, gặp được hai nữ tử Nhân tộc có tấm lòng tốt, nếu như thật sự gặp phải nhân vật tàn nhẫn nào đó của Nhân tộc, vậy thì nguy hiểm rồi!”