Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 857: CHƯƠNG 857: YÊU HOÀNG TRƯỞNG THÀNH 2

Khi khi những lời này, trong lòng Ngưu Yêu Vương còn cảm thấy có chút may mắn. Theo cái nhìn của ông ta, có giết Diệp Ninh hay không, điều đó không quan trọng.

Có thể bình an trở về, mới là chuyện quan trọng nhất.

An Nhiên ở dưới mí mắt của loại người tàn nhẫn như Nam Cung Lương Nhân và Diệp Ninh, có thể nói là nguy hiểm khắp nơi.

Chỉ nghĩ thôi, cũng khiến cho Ngưu Yêu Vương run lên vì sợ hãi.

Các Yêu Vương lần lượt gật đầu.

Bọn họ công nhận lý do này.

Giết Diệp Ninh, còn xa mới quan trọng bằng Yêu Hoàng trở về bình an.

Với lại có cường giả như Nam Cung Lương Nhân ở bên cạnh bảo vệ, Diệp Ninh đúng là vô cùng an toàn. Nhưng, điều đó cũng không thành vấn đề.

Bọn họ tin tưởng, có Yêu Hoàng ở đây, Yêu tộc sớm muộn cũng trỗi dậy, đến lúc đó, Nam Cung Lương Nhân thì sao? Diệp Ninh thì làm sao? Toàn bộ Nhân tộc bọn họ đều có thể đi ngang!

Nhưng mà chuyện bọn họ không ngờ được đó là, An Nhiên còn chưa nói hết lời, sau khi do dự một lúc, thế mà nàng ta lại lần nữa lên tiếng.

“Sự bảo vệ của Nam Cung Lương Nhân, chỉ là một mặt, một mặt khác, thật ra ta cũng không muốn giết Diệp Ninh!”

Lời này vừa nói ra, có không ít Yêu Vương lộ ra thần sắc nghi hoặc. Bọn họ không hiểu, lời này của An Nhiên là có ý gì.

“Diệp Ninh là nhân vật quan trọng của Nhân tộc, giết hắn, Phật Môn, Ma Tông, Đại Chu đều sẽ trở thành một mảnh tự chém giết lẫn nhau, tại sao bệ hạ lại không muốn giết hắn?”

Có một Yêu Vương không hiểu nói.

“Bởi vì ta cảm thấy, hắn là người tốt.”

Câu trả lời của An Nhiên, thành công khiến cho các Yêu Vương phẫn nộ.

“Người tốt?”

“Nhân tộc làm gì có người tốt?”

“Tất cả Nhân tộc đều đáng chết, đều đáng chết! Là bọn họ, hại tộc ta ở trong mười vạn ngọn núi, chịu hết giày vò, không được nhìn thấy ánh sáng mặt trời! Oán khí của Yêu tộc đối với Nhân tộc, cho dù đổ hết ba sông năm hồ cũng khó rửa sạch.”

Vào vô số năm nay, Yêu tộc chịu hết giày vò.

Bọn họ có thể kiên trì đến hiện tại, chỉ nhìn thấy hai điểm.

Thứ nhất, Yêu Hoàng được thai nghén ở trong bào thai đá, mang đến cho bọn họ hi vọng. Thứ hai, là hận ý ngập trời đối với Nhân tộc!

Bọn họ mơ ước, có một ngày, có thể giết quay lại Cửu Châu, giết hết sạch sẽ Nhân tộc! Sau trận chiến thời kỳ thượng cổ, giữa Nhân tộc và Yêu tộc, sinh ra bước ngoặt cực lớn.

Nhân tộc nhiều thế hệ sống ở dưới ánh sáng, đã dần dần quên đi thù hận.

Bởi vì Yêu tộc đã không còn xuất hiện nhiều ở trong cuộc sống ở bọn họ nữa, nhận thức của bọn họ đối với Yêu tộc, đều là thông qua thư tịch. Vậy thì rất không chân thực.

Nhưng mà Yêu tộc thì sao, lại hoàn toàn khác.

Khổ nạn và đau đớn, lúc nào cũng nuôi dưỡng thâm thù đại hận ở trong lòng bọn họ.

Lâu dần, hận ý của Yêu tộc đối với Nhân tộc, đã vượt qua Yêu tộc thượng cổ, gần như đã hình thành bản năng. Hoặc là nói, không chỉ là một loại bản năng, mà còn là một loại quan niệm, một thói quen.

Bản năng muốn tiêu diệt Nhân tộc.

Nhân tộc Yêu tộc, không đội trởi chung, không chết không dừng!

Bắt đầu từ khi sinh ra, đã gánh trên vai thù hận.

Dưới loại hoàn cảnh nảy, Yêu tộc trở nên vô cùng cực đoan, bọn họ không dung được một câu nói nào tốt về Nhân tộc.

Cũng vì người nói lời này là An Nhiên, đổi thành Yêu khác, cho dù là một tôn đại yêu, chỉ sợ rằng lúc này cũng bị giết chết rồi. Nhưng cho dù là như thế, bọn họ vẫn như trước vô cùng phẫn nộ.

Thân là Yêu Hoàng, làm sao có thể nói chuyện cho Nhân tộc? Đây là đạo lý gì?

An Nhiên cảm nhận được áp lực cực lớn mà các Yêu Vương mang đến, lý trí nói cho nàng ta biết, bản thân nên nhượng bộ một bước, không cần thiết phải chọc cho nhiều trưởng bối như vậy không vui, nhưng mà ở sâu trong lòng, lại có một giọng nói nói với nàng ta, mọi chuyện vốn dĩ không nên như thế.

Ngoại trừ điều đó ra, đối với An Nhiên mà nói, chắc chắn là mở mang nhìn thế giới.

Nàng ta là Yêu Hoàng, tuy vẫn còn rất ngây thơ, nhưng thân là Yêu Hoàng, vốn dĩ nàng ta nên có tính cách của bản thân mình, cùng với tiêu chuẩn phán đoán mọi việc. Vì thế, cảm nhận được sự phẫn nộ của các Yêu Vương, nàng ta không có ý định nhượng bộ, ngược lại ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn về phía bọn họ, nói.

“Nhưng mà, Diệp Ninh đúng thật là người tốt, không chỉ hắn, muội muội của hắn, cũng là người tốt, nếu như không phải như thế, bọn họ sao có thể bảo vệ ta chứ?”

Đại Bằng Vương cười lạnh.

“Đó chỉ là lòng thương hại không có ý nghĩa gì của Nhân tộc mà thôi, có những lúc bọn họ chính là sẽ làm ra loại hành động này, nhìn thì là thương yêu, trên thực tế chỉ là bố thí mà thôi!”

An Nhiên lắc đầu, nói.

“Ta không cảm thấy đây là bố thí, bọn họ không cho ta cảm giác cao cao tại thượng, điều ta có thể cảm nhận được, ngược lại là sự yêu thích phát ra từ tận đáy lòng của bọn họ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!