“Nếu như thật sự như thế, vậy thì sự đáng sợ của hắc ám xâm nhập, đã vượt qua tưởng tượng của chúng ta, lúc này đi phá hoại phong ấn, cho dù chỉ là khiến cho sức mạnh phong ấn suy yếu đi một chút, cũng tuyệt đối không phải là hành động sáng suốt!”
An Nhiên nói hết tất cả những tin tức mình biết được ra ngoài. Những tin tức này, đã từng khiến cho nàng ta vô cùng chấn động.
Đổi thành những Yêu Vương có mặt ở đó, cũng là như thế. Bọn họ có một loại cảm giác tam quan bị đảo ngược.
“Làm sao có thể?”
“Hắc ám xâm nhập, thế mà lại có thể không một tiếng động xóa bỏ một thế giới sao?”
“Tin tức này là thật hay là giả?”
Các Yêu Vương nhao nhao nghị luận.
Bọn họ có chút hiểu ra rồi.
Thảo nào An Nhiên lại vội vàng quay trở về, thế mà lại là biết được tin tức quan trọng như thế. Chỉ là tin tức này, sau khi cẩn thận suy nghĩ, lại tràn ngập điểm nghi vấn, có chút không đứng vững được lập trường. Lập tức Sư Vương đã nói.
“Đây rốt cuộc là sự thật đã được xác nhận, hay là suy đoán?”
An Nhiên dừng một chút, trả lời nói.
“Là suy doán, Diệp Ninh cũng không chắc chắn.”
Sư Vương gật đầu, không hề do dự nói.
“Vậy thì cũng chính là nói, không có chứng cứ, ý nghĩ hão huyền mà thôi, loại suy đoán không có chứng cứ này, không cần thiết phải tin tưởng.”
An Nhiên lắc đầu, nói.
“Diệp Ninh không phải là người làm việc mà không có mục đích, chuyện có thể khiến cho hắn coi trọng như thế, ta nghĩ nhất định sẽ không đơn giản.”
Lúc này Ngưu Yêu Vương mới lên tiếng.
“Nếu như hắc ám xâm nhập thật sự đáng sợ như thế, vậy thì thời kỳ thượng cổ, tộc ta và Nhân tộc liên thủ, làm thế nào lại sống sót được qua kiếp nạn đó chứ? Nếu như thời kỳ thượng cổ cũng có thể vượt qua được, vậy thì nói rõ một chuyện, đó chính là tuy hắc ám xâm nhập đáng sợ, nhưng không phải là không có con đường để chống lại.”
Quan điểm này, An Nhiên không thể nào phản bác.
Thậm chí cho dù là Diệp Ninh ở đây, cũng là không thể nào phản bác được.
Bởi vì trong lòng Diệp Ninh và An Nhiên, đây cũng tuyệt đối là điểm nghi vấn lớn nhất.
Nếu như hắc ám xâm nhập thật sự là thảm họa đáng sợ nuốt chửng toàn bộ thế giới, vậy thì thời kỳ thượng cổ làm như thế nào để vượt qua được kiếp nạn này vậy? Điều này rõ ràng là không quá hợp lý.
An Nhiên không trả lời được.
Ánh mắt của Đại Bằng Vương lóe lên, nói.
“Có lẽ bệ hạ có phán đoán của bản thân mình, Nhân tộc và Yêu tộc không đội trời chung, vậy thì những lời Diệp Ninh nói, làm sao có thể dễ dàng tin tưởng? Tuy hắn có chút thông minh, nhưng dù sao cũng còn trẻ, có thể có mấy phần hiểu biết chứ?”
Đại Bằng Vương muốn mượn cơ hội này, mạnh mẽ hạ thấp Diệp Ninh một hồi, khiến cho An Nhiên tỉnh táo lại một chút.
Nhưng đúng vào lúc này, đột nhiên truyền đến một giọng nói mệt mỏi.
“Bệ hạ nói đúng, hắc ám xâm nhập tuyệt đối không đơn giản như vậy!”
Các Yêu Vương cùng nhau chau mày, lập tức quay đầu, nhìn về phía truyền ra giọng nói. Lại kinh ngạc phát hiện, người nói chuyện, thế mà lại là Xà Vương.
Xà Vương đã quay trở lại rồi.
Lần này biến thành hình người, mặc áo bào xanh, ngồi ở trên vị trí của mình.
Trong ánh mắt của Xà Vương, có sự mệt mỏi rất rõ ràng, trạng thái cả người biểu hiện ra ngoài, cũng mang theo một vẻ nhếch nhác.
“Lão Xà, sao nhanh như thế ngươi đã quay trở lại rồi?”
Ngưu Yêu Vương có chút ngạc nhiên.
“Có thể không nhanh sao? Còn không nhanh thêm, sợ rằng bị Nhân tộc giữ lại rồi!”
Xà Vương cười khổ một tiếng, nói.
“Nhân tộc?”
Thần sắc Ngưu Yêu Vương hơi thay đổi.
“Ngươi gặp phải Nhân tộc rồi?”
Xà Vương gật đầu, hít một hơi thật sâu nói.
“Lần này ta đi đến đó, động tĩnh gây ra, lớn hơn rất nhiều so với ta tưởng tượng, lần này trực tiếp kinh động đến tất cả cường giả của Nhân tộc, Diệp Ninh và Nam Cung Lương Nhân các ngươi vừa nói cũng đến, Tiên Môn, Ma Tông, Phật Môn, cùng với một vài cường giả tán tu, cũng nghe được tin đến đó…”
“Ta xem như là chọc vào tổ ong.”
“Nếu như không phải chuẩn bị đầy đủ, rất có khả năng sẽ không quay trở về được.”
Nói xong những lời này, thần sắc của không ít Yêu Vương trở nên nghiêm trọng. Tuy bọn họ không tận mắt nhìn thấy, nhưng mà thông qua miêu tả của Xà Vương, cũng có thể ý thức được nguy hiểm.
“Thành công làm xong chưa?”
Đại Bằng Vương hỏi.
“Thành công rồi, phong ấn lại lần nữa bị ta làm suy yếu, khi ta quay trở lại, sức mạnh phong ấn của mười vạn ngọn núi đã tiêu tán rồi, không cần mấy ngày, tộc ta có thể thấy được ánh sáng mặt trời!”
Xà Vương nói chắc chắn.
Nghe xong, Đại Bằng Vương bản tính vỗn lãnh đạm, khóe miệng cũng lộ ra nụ cười. Đến ông ta cũng như thế, càng đừng nói đến những Yêu Vương khác.
Ngay lập tức, tiếng hoan hô không ngừng vang lên.
“Bao nhiêu năm rồi? Cuối cùng tộc ta cũng sắp quay trở lại Cửu Châu rồi sao?”