Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 862: CHƯƠNG 862: TIỀN ĐỀ CỦA VIỆC HỢP TÁC LÀ DIỆP NINH ĐẾN MƯỜI VẠN NGỌN NÚI. 3

Nghe những lời Xà Vương nói, các Yêu Vương lại lần nữa rơi vào trong trầm tư.

“Đáng sợ lớn?”

Chỉ dựa vào miệng nói, bọn họ rất khó cảm nhận được.

Nhưng Xà Vương từ trước đến nay không phải là một người thích nói khoa trương, chuyện có thể khiến cho hắn ta nói ra thận trọng như thế, bọn họ không thể không coi trọng.

“Chính là bởi vì nguyên nhân này, đến sau đó, trong lòng ta càng ngày càng thấp thỏm, chỉ có thể bỏ trốn, theo cái nhìn của Nhân tộc, có lẽ ta là sợ hãi bọn họ truy sát, nên mới chạy trốn, nhưng mà sâu trong lòng ta, thật ra có một suy nghĩ muốn trốn tránh trách nhiệm, ta cảm ta có khả năng đã gây ra chuyện lớn rồi, nhất thời không biết nên ứng đối như thế nào, dứt khoát bỏ trốn, nhưng mà càng đi, càng bình tĩnh lại, ta lại càng cảm thấy chuyện này có chút không bình thường!”

Xà Vương nghĩ đến tranh chấp của mình và đám người Diệp Ninh.

Lúc đó ván đã đóng thuyền, hắn ta nhất định không thể nào thay đổi chùn chân.

Nhưng mà đến bây giờ, Xà Vương lại không thể không thừa nhận, thật ra bản thân cũng từng do dự, thậm chí là hối hận.

“Lẽ nào, hắc ám xâm nhập, thật sự đáng sợ giống như Diệp Ninh nói sao?”

Trong chớp mắt có không ít Yêu Vương thay đổi tâm thái, thần sắc cũng theo đó trở nên nghiêm trọng.

“Lúc trước ta từng thăm dò tin tức của thế giới bên ngoài, nói là hàng vạn năm trước, có cường giả đỉnh cao của Nhân tộc dự đoán, nói là khi hắc ám xâm nhập đến lần nữa, khi nó đến, tất cả đều sẽ kết thúc!”

Xà Vương nói.

Trong chớp mắt khung cảnh rơi vào trong im lặng. Các Yêu Vương không còn vui mừng nữa.

Đạo lý này rất đơn giản, nếu như toàn bộ thế giới đều đối mặt với nguy cơ bị hủy diệt, vậy thì bọn họ có ra ngoài hay không có khác biệt gì chứ? Đi ra ngoài hay là chết.

Đây không phải là kết quả mà bọn họ muốn.

Chờ đợi nhiều năm như thế, kết quả đợi đế hắc ám xâm nhập, chuyện này ai mà chịu được? Nhưng đúng vào lúc này, An Nhiên lại lên tiếng.

Nàng ta là đầu tiên lo lắng vì chuyện này, sau khi hiểu rõ tất cả mọi chuyện, ngược lại là người đầu tiên bình tĩnh lại.

“Chuyện đã đến nước này, hối hận cũng vô dụng, hơn nữa, tộc ta làm như thế, cho dù là gây ra họa lớn, vậy thì cũng không thể hoàn toàn trách chúng ta, dù sao tộc ta cứ tiếp tục như thế, đối với chúng ta thật sự cũng không công bằng, không tự do, khác gì đã chết… Yêu tộc, nhất định phải đi ra mười vạn ngọn núi!”

Câu nói này của An Nhiên, khiến cho không ít Yêu Vuong cảm động.

“Không sai, Yêu tộc nhất định phải đi ra khỏi mười vạn ngọn núi!”

Trong chớp mắt bọn họ trở nên kiên định.

Cho dù làm sai thì như thế nào?

Lẽ nào Yêu tộc lại phải vì quan tâm đến đại cục, mà vình vĩnh không đi ra ngoài sao? Điều này đối với bọn họ rất không công bằng.

“Nhưng chúng ta cũng nhất định phải suy nghĩ một chút, sau khi đi ra khỏi mười vạn ngọn núi, chúng ta phải làm cái gì? Lẽ nào chúng ta thật sự phải hành động theo kế hoạch ban đầu sao?”

An Nhiên hỏi.

An Nhiên có Yêu Vương nào trả lời.

Thần sắc bọn họ phức tạp, rơi vào trong trầm tư. Kế hoạch ban đầu rất đơn giản.

Yêu tộc xuất thế, vậy thì nhất định phải huyết chiến một trận với Nhân tộc.

Thù hận giữa bọn họ, đã sớm tích tụ đến bước không chết không thôi rồi. Nhưng mà vấn đề là, bây giờ lại nhiều thêm chướng ngại vật hắc ám xâm nhập.

Bọn họ vẫn sẽ khai chiến giống như kế hoạch ban đầu sao?

Hai bên ngươi chết ta sống, tử thương thảm trọng, cuối cùng hắc ám xâm nhập, cùng nhau chết? Điều này rõ ràng không phải là điều mà Yêu tộc muốn.

Nhưng mà, nếu như không chiến, thì nên làm thế nào?

Nhân tộc sẽ cho phép Nhân tộc ra ngoài sao? Yêu tộc có thể nhịn được không bao thù sao?

Vấn đề ở trong đó, thật sự quá nhiều quá nhiều rồi. Thấy không có người nào trả lời, An Nhiêm mím mím môi, nói.

“Có khi nào có một loại khả năng, tạm thời nắm tay làm hòa với Nhân tộc, giống như thời kỳ thượng cổ, cùng nhau ứng phó với hắc ám xâm nhập, sau khi vượt qua kiếp nạn này, rồi mới suy nghĩ đến những chuyện khác!”

Đây là phương pháp ứng đối duy nhất là An Nhiêm nghĩ đến. Có lẽ có thể nghĩ đến cách này không chỉ có nàng ta.

Nhưng mà chỉ có nàng ta, có thể nói ra ngoài.

Nhưng mà cho dù là An Nhiên, sau khi nói ra những lời này, vẫn như trước khiến cho các Yêu Vương đỏ mắt!

“Không thể nào!”

“Nắm tay làm hòa với Nhân tộc? Tuyệt đối không thể nào!”

“Thời kỳ thượng cổ Nhân tộc đã từng phản bội tộc ta, lẽ nào còn phải để cho bọn họ phản bội chúng ta lần thứ hai sao?”

“Ha ha ha, nếu như hợp tác với Nhân tộc, ta thà rằng không ra ngoài!”

Quả nhiên giống như dự đoán, điều này đã dẫn đến phản đối rất lớn.

Nhưng vào lúc này, An Nhiên lại thể hiện ra càng bình tĩnh hơn.

Thân là Yêu Hoàng, rất nhiều lúc nàng ta cần buông bỏ thù hận, suy nghĩ vấn đề từ lựi ích của toàn bộ Yêu tộc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!