Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 893: CHƯƠNG 893: LẦN NÀY TIÊN MÔN PHẢI TỰ MÌNH CỨU THẾ GIỚI 3

Ma Tông và Phật Môn không có cái gì để nói.

Chẳng qua là đi theo bước chân của Diệp Ninh, ôm lấy cái đùi lớn là Đại Chu, dốc sức hợp tác là được. Bọn họ vẫn luôn đều là như thế.

Nhưng mà Tiên Môn, không tránh được có một số suy nghĩ.

“Cái gì? Thế mà Đại Chu còn chưa hoàn toàn có ý hòa giải với chúng ta?”

“Làm gì có cái lý đó, bọn họ là chê chúng ta đưa quá ít sao?”

“Bọn họ trở thành hoàng triều bất diệt nên bành trướng, che mờ hai mắt bọn họ rồi!”

Quả nhiên nội bộ Tiên Môn, tràn ngập tiếng mắng.

Đây là chuyện đương nhiên.

Câu nói mang súng mang gậy đó của Cơ Minh Nguyệt, không phải là đáp án mà Tiên Môn muốn.

Bọn họ vẫn còn khát vọng giống như quá khứ, bên phía mình quy hàng, Đại Chu sẽ xóa hết chuyện cũ với bọn họ. Nhưng rõ ràng, Cơ Minh Nguyệt đã bị Diệp Ninh dạy xấu rồi, tư tưởng quá phóng khoáng.

Chí Dương đạo nhân nghe những tiếng mắng này, lại là không nói tiếng nào. Mọi người càng mắng nhiều, ông ta càng có thể nghe ra sự chột dạ. Có chút ý miệng cọp gan thỏ.

Đại Chu bất ngờ từ chối, khiến cho trong lòng rất nhiều người đều cảm thấy có chút bất an. Mọi người mắng cũng chẳng ra sao, chẳng qua chỉ là giải trút một chút cảm xúc mà thôi.

Đây không phải là chuyện chính gì.

Món nợ khó đòi giữa Tiên Môn và Đại Chu, sau này dần dần tính là được. Điều cấp bách trước mắt, vẫn là chuyện hắc ám xâm nhập đang đến gần.

Đợi mọi người mắng gần xong rồi, Chí Dương đạo nhân hỏi.

“Hắc ám xâm nhập sắp đến gần, mọi chuyện thật sự nghiêm trọng giống như những gì Thiên Tử Đại Chu nói, chúng ta nên làm thế nào?”

Một câu nói, khiến cho Tiên Môn trở nên yên tĩnh.

Rất lâu sau, không có người nào lên tiếng. Chí Dương đạo nhân có chút tuyệt vọng.

“Thật sự không có cách nào sao?”

Đường đường mười ba tông Tiên Môn, truyền thừa lâu dài, lẽ nào còn có thể không có cách gì với Đại Chu sao?

Có người khẽ nói.

“Có lẽ, cũng chỉ có thể đi theo bước chân của Đại Chu, giống như Phật Môn và Ma Tông, chuyện này cũng chưa chắc không được, dù sao Diệp Ninh đó đúng là rất phi phàm.”

Những lời này, thế mà lại khơi dậy sự tán thành của không ít người.

“Đúng đúng, Diệp Ninh đúng là giỏi sáng tạo ra kỳ tích.”

“Hắn là người có cách!”

“Có lẽ chúng ta có thể buông bỏ thù oán, đầu tiên đi theo kế hoạch của Diệp Ninh.”

Thế mà người Tiên Môn ủng hộ chuyện này không ít.

Bơn nữa thanh âm càng lúc càng lớn, càng nói càng cảm thấy đây là cách duy nhất. Điều này khiến cho Chí Dương đạo nhân có chút tuyệt vọng, ông ta không kìm được hỏi.

“Nhưng mà Diệp Ninh là kẻ địch của chúng ta!”

Là Diệp Ninh, hại Tiên Môn thê thảm như thế.

Bây giờ thế mà còn muốn đi theo bước chân của Diệp Ninh?

Đây là không biết xấu hổ!

Tiên Môn đã từng cao cao tại thượng, làm sao lại biến thành như thế rồi?

“Nhưng mà không đi theo Diệp Ninh, chúng ta có thể làm cái gì được đây?”

“Chúng ta đây là vì suy nghĩ cho đại cục.”

“Đứng trước tình hình chung, ân oán cá nhân, vứt sang một bên trước, Diệp Ninh là người thông minh, hắn sẽ đưa ra lựa chọn đúng đắn.”

Có không ít người phản bác.

Bọn họ có lý do quang minh chính đại tuyệt đối. Thậm chí còn khá chắc chắn.

Nhưng Chí Dương đạo nhân lại rất đau đớn.

Bởi vì theo cái nhìn của ông ta, điều này đại biểu tâm khí của Tiên Môn đã không còn nữa.

Bị Diệp Ninh đánh cho sợ, đánh cho thần phục rồi.

Khi nguy cơ đến gần, đã không còn bá khí độc chiếm số một, dẫn đầu trào lưu, chấp chưởng càn khôn nữa. Ngược lại là gửi gắm hi vọng cho Diệp Nonh.

Không có tâm khí này, Tiên Môn còn gọi là Tiên Môn sao?

Còn có rất nhiều người không vừa mắt giống như Chí Dương đạo nhân. Ví dụ như Cô Tuyệt.

Bà ta không nhịn được đứng ra, nói.

“Tiên Môn không cần dựa vào Diệp Ninh, ngược lại lần này Diệp Ninh, nhất định phải dựa vào Tiên Môn, ta có một cách, có lẽ có thể cứu được thế giới!”

Cô Tuyệt bất ngờ đứng ra, khiến cho không ít người cảm thấy kinh ngạc.

Đặc biệt là sau khi bà ta nói xong câu này, càng là khiến cho mọi người lộ ra ánh mắt kỳ dị. Nói thế nào đây, giống như là nhìn thấy kẻ ngốc vậy.

“Hay lắm, không dựa vào Diệp Ninh, ngược lại khiến cho Diệp Ninh không thể không dựa vào Tiên Môn?”

“Tiên Môn lợi hại như thế? Làm sao ta lại không biết vậy?”

“Chắc không phải là ngươi đang nói mơ đó chứ?”

Mọi người không nói rõ ràng, nhưng mà trong mắt rõ ràng là truyền ra ý này. Mọi người đều là Địa Tiên, thậm chí có mặt ở đây còn có không ít Thiên Tiên.

Cô Tuyệt ngươi một Thiên Tiên nho nhỏ, dựa vào cái gì có khẩu khí lớn như thế? Cảm nhận được ánh mắt của mọi người, Cô Tuyệt hít sâu một hơi, nói.

“Các vị không tin ta?”

Các vị lắc đầu, nói.

“Không phải là không tin, mà là thế giới hắc ám quá đáng sợ, không phải sức lực của mọi người có thể chống lại, tuy những lời đạo hữu nói rất đẹp, nhưng chỉ sợ rằng khó mà thực hiện được.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!