Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 901: CHƯƠNG 901: NGƯƠI KHÔNG HIỂU NỖI KHỔ TÂM CỦA TA. 2

Quê hương vô cớ bị hủy diệt, giống như là bị quét sạch ở trong hư không vậy, chuyện này sao có thể không hấp dẫn sự chú ý của bọn họ! Trong tối trong sáng, cũng không biết có bao nhiêu người đang điều tra nguyên nhân thế giới biến mất.

Nhưng mà đều không có bất kỳ thu hoạch nào. Điều này là chuyện rất khó tin.

Trong một thế giới hoàn chỉnh, có vô số sinh linh, cái gọi là hành động diệt thế, vĩnh viễn đều là có sinh mệnh có thể thoát được một kiếp đó, nhưng mà những thế giới biến mất kia, lại đến một ngọn cỏ cũng không còn lại, tất cả mọi dấu vết đều biến mất.

Bây giờ, mới biết được đáp án.

Hóa ra là gặp phải thế giới hắc ám, bị nó nuốt chứng, thảo nào lại không để lại bất kỳ dấu vết gì.

“Rốt cuộc cái gọi là thế giới hắc ám là thứ gì? Hình thành như thế nào? Vì sao lại cắn nuốt những thế giới khác?”

Diệp Ninh vô cùng nghi hoặc.

Nam Cung Lương Nhân lắc đầu, nói.

“Thế giới này có quá nhiều thứ, chúng ta không thể nào nhìn thấu được, nhìn tình hình trước mắt, thời gian tồn tại của thế giới hắc ám tuyệt đối không ngắn, có thể từ xưa đến nay, vẫn luôn tồn tại, những thế giới bị hủy diệt không tiếng động đó, chính là chứng cứ, Tiên Giới từng có đại năng dự đoán, nói là tương lai, sẽ có một thảm họa càn quét khắp chư thiên vạn giới, một thời gian ta cũng từng cho rằng, lời dự đoán này là giả, Thiên Giới cường đại như thế? Tiên Đế, Tiên Tôn, đều có uy lực vô cùng cường đại, có bọn họ trấn thủ Tiên Giới, ai có thể tạo thành uy hiếp với Tiên Giới?”

“Cho dù Ma giới cũng không được, trận chiến Tiên Ma, tuy vẫn luôn tiếp tục, nhưng hai bên đuề không làm gì được nhau.”

“Bây giờ xem ra, lời dự đoán đó, chỉ sợ rằng sẽ ứng đối với thế giới hắc ám rồi.”

Diệp Ninh nghe đến đâu đầu.

“Lời dự đoán của Tiên Giới?”

Chuyện này nghe có vẻ càng ngày càng náo lớn rồi. Lẽ nào thế giới hắc ám này đến Tiên Giới cũng có thể nuốt? Không thể chứ?

“Đại nhân không cần lo lắng, Tiên Giới có rất nhiều lời dự đoán, trong đó không thiếu lời nói lung tung, thế giới hắc ám có mạnh như thế nào đi nữa, nhưng ta cảm thấy, uy hiếp đến Tiên Giới, vẫn là không thể nào.”

Nam Cung Lương Nhân an ủi một cây. Thật ra bản thân hắn ta, cũng cảm thấy có chút vớ vẩn. Không phải Nam Cung Lương Nhân tự kiêu.

Mà là Tiên Giới thật sự quá lớn, quá mạnh rồi.

Là điểm đến của vô số người phi thăng, Tiên Giới có ưu thế được trời ưu ái, có lẽ thế giới hắc ám có thể tạo thành phá hoại nhất định đối với Tiên Giới, nhưng mà tuyệt đối không thể hủy diệt Tiên Giới.

Tuyệt đối không thể nào!

“Có những lúc, càng là chuyện khó tin, không hợp lý, càng có khả năng biến thành sự thật.”

Diệp Ninh nhìn Nam Cung Lương Nhân một chút, nhẹ nhàng nói.

Chuyện mà hắn từng trải qua, trong mắt hắn ở kiếp trước, tuyệt đối là chuyện không thể nào tin được, không thể tưởng tượng được. Nói ra đều sẽ khiến cho người ta cảm thấy mình là kẻ điên.

Nhưng bản thân hắn biết, những chuyện này đều là thật.

Diệp Ninh làm người hai kiếp, lại có bàn tay vàng kỳ lạ, cảm thấy không có cái gì là không thể nào.

Nam Cung Lương Nhân trầm mặc một lúc, nói.

“Nếu như đại nhân đã nhìn nhận thế giới hắc ám đáng sợ như thế, vậy thì bản thân cần gì phải đi mười vạn ngọn núi chứ?”

Vấn đề này, khiến Diệp Ninh sững lại.

Hắn không ngờ được, thế mà Nam Cung Lương Nhân lại lợi dụng vấn đề này. Có điều lời này hắn ta nói rất có đạo lý.

Thế giới hắc ám đã đáng sợ như thế, cho dù là Yêu tộc tình nguyện bắt tay với Nhân tộc, thì có thể có tác dụng lớn bao nhiêu chứ? Cuối cùng, cũng chỉ có thể làm việc vô ích mà thôi.

Hồ ly đang lười nhắc nằm ở trong lòng Diệp Ninh ngủ gà ngủ gật bất ngờ mở mắt. Bây giờ An Nhiên đã đi vào trong vai diễn rồi.

Chuẩn xác mà nói, có lẽ là quen với cuộc sống của một con thú cưng.

Thật ra loại cuộc sống này đối với nàng ta mà nói cũng khá mới mẻ, bỏ lòng xấu hổ ra, cả ngày ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn. Để cho Diệp Ninh người đứng đầu Nhân tộc, mỗi ngày còn mát xa cho nàng ta.

Đúng. Chính là mát xa.

Nàng ta tuyệt đối không thừa nhận Diệp Ninh là đang vuốt ve mình.

An Nhiên đổi lối suy nghĩ, cảm thấy Diệp Ninh là nô lệ của nàng ta, là đang mát xa cho nàng ta, nhất thời trong lòng thoải mái hơn nhiều. Loại cuộc sống vô lo vô nghĩ này, đời này nàng ta còn chưa từng hưởng thụ qua.

Đối với An Nhiên mà nói, hoàn toàn là một loại trải nghiệm khác. Những ngày này, nàng ta vẫn luôn đều là loại tư thái này.

Nằm đó giống như con cá muối, sau đó nghe cuộc trò chuyện giữa Diệp Ninh và Nam Cung Lương Nhân. Các cuộc nói chuyện tương tự như thế này, thỉnh thoảng sẽ xảy ra.

Nhưng lần này, rõ ràng có chút khác biệt.

Bởi vì bọn họ nhắc đến mười vạn ngọn núi.

“Đi mười vạn ngọn núi mạo hiểm, đây là tình huống gì vậy?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!