Chương 907: Minh nguyệt kỷ thời hữu
“Bây giờ, thế giới diệt vong, tất cả mọi người đều đang cố gắng, Tiên Môn, Phật Môn, Đại Chu… Nhưng trong đó không bao gồm Yêu tộc, điều này không công bằng, có lẽ Yêu tộc không giúp đỡ được cái gì, có lẽ không thể nào đồng lòng một tâm với chúng ta, nhưng chúng ta cũng nên cho bọn họ một cơ hội lựa chọn, nếu như, mọi người đều có thể đồng tâm hiệp lực, nhìn thì là cục diện tuyệt vọng, nhưng chắc chắc đã không thể xoay chuyển.”
“Hi vọng vốn có cũng không sao, không có cũng không sao, điều này giống như con đường trên mặt đất, thật ra trên mặt đất vốn dĩ không có đường, người đi nhiều rồi, cũng biến thành đường!”
Nói xong một câu cuối cùng, chính khí cuồn cuộn trên người Diệp Ninh dâng trào. Khiến cho hắn giống như thần tiên vậy.
Nam Cung Lương Nhân hoàn toàn không nói gì nữa. Huyên Huyên cũng cúi đầu. Mặc Ly như hiểu như không.
Chỉ có An Nhiên, ngây ngốc nhìn hắn. Thế mà trong hốc mắt còn có chút ướt át.
Đây là lần đầu tiên, nàng ta nghe thấy lời nói không công bằng đối với Yêu tộc.
Nhân tộc nói đến Yêu tộc, chắc chắn vô cùng chán hét, hận không thể khiến cho Yêu tộc sớm tuyệt chủng. Chỉ có duy nhất Diệp Ninh, thế mà lại đứng ở góc độ của Yêu tộc, hiểu cho nỗi hổ của bọn họ.
“Cho Yêu tộc một lần cơ hội lựa chọn…”
An Nhiên cắn môi, đưa ra một quyết định.
“Bản hoàng là Yêu Hoàng của Yêu tộc, lần này, ta nhất định phải bảo vệ ngươi, ngươi đối đãi với ta thành khẩn, ta tuyệt đối sẽ không để ngươi mất một sợi lông ở mười vạn ngọn núi!”
Cho dù là Yêu tộc bạo động. Cho dù là Yêu Vương không phục. Đều vô dụng!
Bởi vì… đây là ta nói. Ta mới là Yêu Hoàng!
Diệp Ninh làm sao nhớ đến khả năng một con hồ ly cũng có thể đâm sau lưng mình.
Hắn vuốt ve bộ lông mềm mại của An Nhiên, trong lòng có chút đắc ý, cũng có chút cảm khái.
Đắc ý là vì hắn lại lần nữa đánh lừa được người của mình, khiến cho mọi người hiểu được hành động của hắn. Cảm khái là vì bản thân hắn lại nhập vai rồi.
Nói đúng như thật vậy. Thiếu chút nữa đến bản thân hắn cũng tin luôn.
Diệp Ninh lại lần nữa ngồi vào trong xe ngựa, nhưng lại không chú ý đến, con hồ ly nhỏ ở trong lòng, đôi mắt long lánh sáng lên, dường như đang lên kế hoạch cái gì đó.
Nếu như Diệp Ninh biết, nhất định sẽ vô cùng cạn lời. Ta đề phòng đâm sau lưng, đến thú cung cũng phải đề phòng? Còn có thiên lý nữa không vậy?
Có điều Diệp Ninh không hề biết gì, lại vô cùng đắc ý. Hắn tự tin cẩn thận xem lại kế hoạch của mình.
Phát hiện là thật sự không có sơ hở.
“Ta đi mười vạn ngọn núi, nói không chừng Yêu tộc vừa gặp mặt đã giết chết ta, xác suất lớn bọn họ sẽ không có ta cơ hội nói chuyện, nếu như cho cơ hội, vậy thì cũng không sao, ta là đến làm thuyết khách, ta cố ý tuyên truyền chân thiện mỹ, đứng ở góc độ của bọn họ nhất định sẽ cảm thấy ghê tởm, đến lúc đó tám phần sẽ ra tay với ta.”
Diệp Ninh lộ ra nụ cười.
Nụ cười của hắn, theo cái nhìn của hồ ly nhỏ, có một cỗ hương vị nhân từ.
“Yên tâm đi, bản Hoàng sẽ không để cho ngươi xảy ra chuyện gì.”
An Nhiên chuẩn động tâm tư.
Trong thời đại mà thảm họa sắp đến, thật ra An Nhiên cũng đang nghĩ con đường của Yêu tộc là cái gì. Hiện tại, dựa theo cách làm việc ngay từ đầu của Yêu tộc, nhất định là không khả thi.
Nguyên nhân có hai.
Thứ nhất, là Đại Chu đã biến hóa trở thành hoàng triều bất diệt.
Thuận theo sự phát triển thâm sâu của tân chính, có thể cảm nhận được, quốc vận của Đại Chu đang dần dần tăng lên. Cửu Châu đã ngưng tụ quy tắc Nhân đạo.
Yêu tộc đến Cửu Châu, sẽ phải chịu áp chế rất lớn.
Ở trong loại tình huống đó, hấp tấp tấn công đến Cửu Châu, tuyệt đối là chuyện không lý trí. Trong vô số năm tháng, Cửu Châu đã sớm không còn là Cửu Châu mà năm đó Yêu tộc ở nữa, bây giờ đã hoàn toàn trở thành hình dạng của Đại Chu.
“Chín tám phần có thể nói như thế này, chỉ cần nội bộ Đại Chu không sụp đổ. Một hoàng triều bất diệt hoàn chỉnh, không phải là nơi Yêu tộc có thể công phá.”
Vì thế, cho dù là có không tình nguyện chấp nhận như thế nào, con đường này cũng là không khả thi.
Thứ hai, là bởi vì hắc ám xâm nhập.
Đúng như lúc trước Diệp Ninh nói, muốn sống sót không chỉ có Nhân tộc, còn có Yêu tộc. Mặc dù thù hận giữa Yêu tộc và Nhân tộc sâu như biển.
Nhưng mà mục đích muốn tiếp tục sống tiếp, là giống nhau.
Người đời không đứng ở góc độ của Nhân tộc, chỉ là cảm thấy Yêu tộc tuyệt đối không thể nào liên thủ với Nhân tộc, nhưng nếu như đứng ở góc độ của Yêu tộc, có thể phát hiện một điểm, đó chính là thật ra Yêu tộc căn bản không có lựa chọn.
Nhân tộc còn có thể lựa chọn, nhưng Yêu tộc không thể.
Phong ấn của mười vạn ngọn núi đang không ngừng yếu đi, Yêu tộc sắp xuất thế. Đối với Yêu tộc mà nói, điều này rất kích động nhiệt huyết.