Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 909: CHƯƠNG 909: MINH NGUYỆT KỶ THỜI HỮU 3

Chương 909: Minh nguyệt kỷ thời hữu 3

Còn có Thái Hướng Cao.

Năm đó sau khi Diệp Ninh rời đi, giao vị trí Châu Mục Tính Châu, cho Thái Hướng Cao. Điều này nhìn có vẻ rất lớn gan.

Bởi vì Thái Hướng Cao quá trẻ tuổi.

Đương nhiên, Diệp Ninh cũng rất trẻ, chỉ có điều nhìn những chuyện lớn mà Diệp Ninh làm, điều này đủ để khiến cho mọi người bỏ qua vấn đề tuổi tác của hắn. Nhưng Thái Hướng Cao vẫn là có khác biệt.

Tuy hắn ta là người ở bên cạnh Diệp Ninh, cũng lập được không ít công lao. Nhưng mà dưới ánh sáng của Diệp Ninh, Thái Hướng Cao hiện ra có chút ảm đạm.

Phải biết rằng, lúc trước Thái Hướng Cao chỉ là một quan lại trung cấp ở Viện giám sát, điều này vốn dĩ đã có chút khác thường, hiện tại, thế mà lại trực tiếp chủ chính một phương.

Nếu như hắn ta là một Thái Thú, chưởng quản một quận, vậy thì thật ra còn tạm được, nể mặt Diệp Ninh, không có người nào có nghi vấn gì. Nhưng Thái Hướng Cao không làm Thái Thú, hắn ta làm Châu Mục.

Cái gọi là Châu Mục, vùng đất một châu, trên dưới toàn bộ, đều do người này quyết định. Đây là quan lớn ở biên cương!

Trẻ tuổi như thế, lúc trước còn chưa có kinh nghiệm chủ chính, thế mà trong chớp mắt đã trèo lên hàng ngũ quan lại cao nhất của Đại Chu, điều này làm sao có thể không khiến cho người khác đỏ mắt.

Không có người nào dám đố kỵ, công kích Diệp Ninh, bởi vì Diệp Ninh là Thánh Nhân tương lai. Nhưng mà Thái Hướng Cao thì khác.

Trong bóng tối, có vô số người đang nhìn chằm chằm vào Thái Hướng Cao, trong chuyện này chưa chắc đã có ác ý gì, có thể chỉ là không phục, nhưng điều này đúng thật là đã mang đến cho Thái Hướng Cao áp lực rất lớn.

Nhưng Thái Hướng Cao không dừng lại.

Hắn ta không hề cô phục kỳ vọng của Diệp Ninh.

Chủ chính Tính Châu, hắn ta chưa bao giờ xảy ra sai sót, Tính Châu đã trở thành nơi giàu có nhất của Đại Chu, cũng là châu có lòng người đồng tâm nhất.

Lúc đầu một châu huyện nghèo khổ biên giới, vậy mà hiện tại đã trở thành “ngôi sao” của Đại Chu. Chuyện này tuyệt đối có một phần công lao của Thái Hướng Cao.

Vì thế, Thái Hướng Cao hoàn toàn trở thành đại biểu quan lại trẻ tuổi nhưng xuất sắc nhất của Đại Chu.

Hắn ta dùng hành động thực tế của bản thân mình, khiến cho tất cả đồng liêu ngậm miệng, cũng khiến cho các bách tính công nhận.

Có không ít người đều đang âm thầm cảm khái, Diệp Ninh là một quái vật, Thái Hướng Cao cũng là một quái vật, người bên cạnh hắn, lẽ nào đều là quái vật sao. Xe ngựa của Diệp Ninh vừa mới đi vào phủ Châu Mục, Thái Hướng Cao đã đứng đợi ở cửa rồi. Diệp Ninh kéo rèm xe ngựa lên, lập tức nhìn thấy Thái Hướng Cao

“Thái Huynh.”

Hắn cười.

Bản thân hắn ở thế giới này, không có nhiều bạn bè, Thái Hướng Cao tuyệt đối được tính là một người. Tuy đồ xấu xa này, ngay từ đầu đã đâm sau lưng hắn rất nhiều lần. Nhưng chuyện nào ra chuyện đó.

Thái Hướng Cao cùng với Diệp Ninh vào năm ra bắc, một đường trải qua bao mưa gió, cuối cùng vẫn là có địa vị khác biệt.

“Diệp huynh.”

Thái Hướng Cao cười lớn.

Hai người không xưng quan chức, đã lâu không gặp, nhưng lại không có cảm giác xa cách, cho dù là có, cũng đã dần dần tiêu tán ở trong tiếng cười đó. Tất cả, vẫn giống như như lúc ban đầu vậy.

Uống xong ba vòng rượu, ăn vài món ăn. Thái Hướng Cao dừng đũa, nói.

“Diệp huynh vẫn là giống như lúc đầu, phong độ phiên phiên, khiến cho người khác ghen tị.”

Thái Hướng Cao tự cho rằng bản thân cũng xem như là đẹp trai, nhưng mà cũng phải là nhìn so với ai.

Tên Diệp Ninh này, vẻ ngoài anh tuấn, khí chất lại nho nhã như thế, đúng thật là trung tâm của mọi người, so sánh với ai cũng đều có thể hạ thấp đối phương xuống.

“Ngược lại là Thái huynh, dường như có chút biến hóa.”

Diệp Ninh có chút cảm khái.

Thái Hướng Cao thay đổi khá nhiều.

Lúc đầu, Thái Hướng Cao đạt trạng nguyên, trên người còn có mấy phần non nớt điên cuồng, dáng mạo cũng là thư sinh mặt trắng.

Nhưng mà bây giờ, rõ ràng hắn ta đã gầy rồi, đen đi, còn mọc râu, nhìn có vẻ nhan sắc giảm đi không ít, nhưng mà đôi mắt lại sáng hơn ngày trước rất nhiều.

“Ha ha ha, ta tuổi còn trẻ, tiếp nhận Châu Mục, dù sao vẫn là có chút khiến cho người khác không phục, vì thế mới để râu, như thế sẽ khiến cho mọi người bất giác bỏ qua tuổi tác của ta.”

Thái Hướng Cao sờ sờ râu của mình, cười nói.

“Chí khí không nằm ở tuổi tác cao, tên của huynh là Hướng Cao, trời sinh đã là bay về nơi cao, chuyện tân chính, trong trời đất này ngoại trừ ta, cũng chỉ có huynh hiểu ta nhất, vị trí Châu Mục này, nhất định phải là của huynh, người khác không phục, không thể thay đổi được cái gì, tất cả đều dùng thành tích để nói chuyện, cho dù không để râu, ta nghĩ cũng không có người nào dám nói nhiều cái gì về Thái huynh.”

Diệp Ninh cười nói.

Một vài truyền thống cũ, tư tưởng cũ, hắn ghét cay ghét đắng. Tân chính, cũng chính là thay đổi điểm này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!