“Chuyện này không đơn giản như thế, từ trước đến nay Diệp Ninh làm việc đi một bước nhìn ba bước, trong đó có lẽ có âm mưu gì đó.”
Đây là Yêu Vương lý trí.
Tóm lại, một câu nói đơn giản của Yêu Vương, trực tiếp đốt cháy tất cả Yêu Vương. Các Yêu Vương hoặc là phẫn nộ, hoặc là cảnh giác, vô số trạng thái.
Nhưng tổng thể mà nói, nhất định là thiếu thiện ý. Đương nhiên, cũng có người vô cùng bình tĩnh.
Ví dụ như Đại Bằng Vương lúc trước bị An Nhiên nói một câu, ông ta ý thức được chuyện này không hề đơn giản, An Nhiên cố ý chỉ ra chuyện này nhất định có mục đích gì đó.
Ông ta trầm giọng nói.
“Vì sao bệ hạ biết chuyện Diệp Ninh muốn đến mười vạn ngọn núi?”
Nói xong lời này, chúng yêu lập tức im lặng.
Bọn họ cũng đều ý thức được điểm này.
“Diệp Ninh ở trong Nhân tộc, địa vị rất cao, không phải là người mà người bình thường có thể tiếp xúc được, bệ hạ đi ra ngoài hai lần, rốt cuộc là làm cái gì? Vì sao lại biêt rõ đối với Diệp Ninh này như thế?”
Đại Bằng Vương ngẩng đầu lên, tiếp tục hỏi. Trong lòi nói có ý đồ thăm dò rất rõ ràng. An Nhiên không hề có ý né tránh, nói.
“Bằng Vương không cần thăm dò, sau khi bản Hoàng ra ngoài, đúng là ở cùng với Diệp Ninh, chỉ có điều, đã che giấu thân hận, hắn không hề biết được điểm này.”
Câu nói này, gây ra sóng gió to lớn.
“Bệ hạ sao có thể tiếp xúc với Diệp Ninh?”
‘”Yêu tộc và Nhân tộc không đợi trời chung, thân là Yêu Hoàng, nên thù hận Nhân tộc!”
“Lần trước bệ hạ là bởi vì bất ngờ bị thương, được nữ tử bên người Diệp Ninh cứu, nên mới đến bên người hắn, lần này, lại là nguyên nhân gì?”
Các Yêu Vương có chút không thể nhịn được.
Bởi vì chuyện này liên quan đến vấn đề nguyên tắc.
Thân là Yêu Hoàng của Yêu tộc, vì sao lại nhất định phải có liên quan đến Nhân tộc? Điều này giống cái gì?
Giữa Yêu tộc và Nhân tộc, chỉ có thù hận, không có cái gì khác!
“Ai nói thân là Yêu Hoàng, thì phài thù hận Nhân tộc? Bản Hoàng muốn hỏi xem, thù hận Nhân tộc, có thể khiến cho Yêu tộc phục hưng sao?”
An Nhiên nhìn mọi người xung quanh, nàng ta không để ý đến chất vấn của chúng yêu, mà là hỏi ngược lại.
Nàng ta từ trên người Diệp Ninh, học được mọi thứ, gọi là trách nhiệm. Một mình Diệp Ninh, chiến đấu vì tương lai của Nhân tộc.
Hắn vĩ đại như thế.
Điều này đã chỉ rõ phương hướng cho An Nhiên. Làm thế nào để trở thành một Yêu Hoàng thành công?
Nhất định phải có chủ kiến của mình, phải có quyền vị của bản thân, càng phải có suy nghĩ của mình. Thân là đế vương, nên nói một không có hai.
Trong quá khứ các Yêu Vương là trưởng bối của nàng ta, nàng ta tôn kính trưởng bối, đây là điều đơng nhiên.
Nhưng mà bây giờ An Nhiên hiêu ra một chuyện, tình cảm cá nhân là của cá nhân, đứng ở góc độ của toàn bộ Yêu tộc, nàng ta nhất định phải làm tốt Yêu Hoàng, đế vương là không có bạn bè.
Tình huống hiện tại của Yêu tộc, nếu như nàng ta dùng loại phương thức nói chuyện tử tế, câu thông từng chút từng chút một với bọn họ, vậy thì sẽ không có người nào nghe nàng ta.
Nàng ta nhất định phải cứng rắn!
Nhất định phải khiến cho tất cả Yêu Vương biết, nàng ta đã trưởng thành rồi, bây giờ nàng ta đã không còn là đứa trẻ lúc trước, nàng ta là Yêu Hoàng, thân là Yêu Vương, những điều cần phải làm, chính là phục tùng!
Áp lực khiến cho người ta tiến bộ.
Áp lực đến từ Nhân tộc, áp lực đến từ hắc ám xâm nhập, áp lực đến từ nội bộ Yêu tộc, tất cả đều buộc An Nhiên phải nhanh chóng trưởng thành.
Người lên tiếng ra lệnh, chỉ cần một người là đủ rồi. Nàng ta nhất định phải nắm giữ quyền chủ động!
Nhưng mà biến hóa của nàng ta, đến quá nhanh rồi.
Bản thân nàng ta có thể trưởng thành chỉ sau một đêm, các Yêu Vương lại có chút khó mà chấp nhận.
Nhưng cho dù có khó chấp nhận như thế nào, bọn họ cũng ý thức được, lần này, An Nhiên là thật sự có chút khác biệt. An Nhiên có sự bá đạo mà Yêu Hoàng nên có.
Đương nhiên, phần bá đạo này, theo cái nhìn của bọn họ, có chút ớn lạnh, có chút sai trái.
“Vậy thì chúng ta nên quên thù hận đi sao?”
“Lẽ nào bệ hạ đã quên huyết hải thâm thù thời kỳ thượng cổ sao? Là Nhân tộc hại chúng ta thê thảm như thế!”
“Vì sao thù hận Nhân tộc lại không thể khiến cho Yêu tộc phục hưng? Chỉ cần giết hết bọn chúng, tự nhiên Yêu tộc sẽ phục hưng!”
Các Yêu Vương đứng lên.
Bọn họ muốn kéo An Nhiên đi sai đường, chỉnh lại từ con đường đã vặn vẹo. Có không ít Yêu Vương hận tận xương cốt với Diệp Ninh.
Bọn họ cảm thấy, Yêu Hoàng nhất định là bị Diệp Ninh lừa gạt.
“Thù hận không nên quên, khổ nạn cũng không nên quên, những thứ này, đều đã trở thành bài học cho Yêu tộc, khiến cho chúng ta né tránh được những sai lầm lúc trước phạm phải, đi lên con đường chính xác, nhưng tình huống hiện tại, chém giết không giải quyết được vấn đề gì, giết hết Nhân tộc, không thể khiến cho Yêu tộc phục hưng! Thậm chí cho dù chúng ta lại lần nữa chiếm được Cửu Châu, Yêu tộc vẫn bấp bênh nguy hiểm giống như trước! Càng huống hồ, chúng ta căn bản không làm được điều này.”