Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 922: CHƯƠNG 922: CÁC YÊU VƯƠNG RƠI VÀO TRẦM TƯ 4

Chương 922: Các Yêu Vương rơi vào trầm tư 4

An Nhiên nói.

“Bệ hạ, người quá ngây thơ rồi, lòng người là thứ phức tạp nhất, chúng ta thù nhận Nhân tộc như thế, Nhân tộc cũng thù hận chúng ta, cho dù chúng ta từ bỏ thù hận, Nhân tộc cũng không thể nào chấp nhận chúng ta… Nhân tộc và Yêu tộc, tuyệt đối không thể nào hợp tác, chúng ta không cần phải sự rước nhục vào thân!”

Đại Bằng Vương lắc đầu, ông ta suy nghĩ một chút, cảm thấy hoàn toàn không có khả năng.

Nhưng An Nhiên lại cười.

“Lần này, người ngây thơ không phải ta, mà là Diệp Ninh.”

Trong lòng Đại Bằng Vương lỡ một nhịp.

“Lẽ nào?”

An Nhiên nhàn nhạt nói.

“Nếu không các ngươi cho rằng vì sao Diệp Ninh lại muốn đến mười vạn ngọn núi?”

Nàng ta phất tay, trước mắt xuất hiện một cảnh tượng giống như gương. Trong cảnh tượng này, là cảnh tượng đúng như những gì nàng ta ghi chép lại.

Đây chính là những lời nói khi Diệp Ninh cố gắng thuyết phục Nam Cung Lương Nhân.

Tất cả Yêu tộc khó tin nhìn nam tử cả người tràn ngập khí tức nho nhã ở trong chiếc gương, dùng một loại tư thái cao thượng sáng lạnh rực rỡ, nói ra những lời khiến cho người khác cảm thấy vô cùng xấu hổ.

“Chuyện cũ thời kỳ thượng cổ, đã không còn cái gì đẻ nói nữa, Nhân tộc và Yêu tộc, đều có lỗi, cũng đều không có lỗi, đứng ở góc độ của mỗi bên mà nói, thật ra mọi người đều là vì để có cuộc sống tốt hơn.”

“Nhưng cuối cùng đối với thế giới này mà nói, Yêu tộc cũng là có công lao cực lớn, nếu như không có sự cống hiện của bọn họ, sợ rằng thế giới này đã diệt vong ở thời kỳ thượng cổ, bọn họ là công thần, không phải tội phạm, không nên bị chèn ép ở nơi khong thấy mặt trời như mười vạn ngọn núi… Nhiều năm như thế trôi qua rồi, tội nghiệt có lớn như thế nào, cũng nên xóa sạch rồi đúng không?”

“Bây giờ, thế giới diệt vong, tất cả mọi người đều đang cố gắng, Tiên Môn, Phật Môn, Đại Chu… Nhưng trong đó không bao gồm Yêu tộc, điều này không công bằng, có lẽ Yêu tộc không giúp đỡ được cái gì, có lẽ không thể nào đồng tâm hợp lực với chúng ta, nhưng chúng ta cũng nên cho bọn họ một cơ hội lựa chọn, nếu như mọi người đều có thể đồng tâm hợp lực, nhìn thì có vẻ là cục diện tuyệt vọng, nhưng chưa chắc đã không có cơ hội xoay chuyển.

“Hi vọng vốn dĩ có, cũng chưa chắc đã có, điều này giống như con đường trên mặt đất, thật ra ngay từ đầu trên mặt đấy không có đường, người đi nhiều rồi, cũng biến thành đường…”

“Hi vọng vốn dĩ có, cũng chưa chắc đã có, điều này giống như con đường trên mặt đấy, thật ra ngay từ đầu trên mặt đấy không có đường, người đi nhiều rồi, cũng biến thành đường…”

Đại Bằng Vương lẩm bẩm một mình, lặp lại câu nói đó. Ông ta không thể không thừa nhận, ông ta bị chấn động rồi. Diệp Ninh này, Diệp Ninh này… Ông ta nghĩ rất lâu, cũng không biết nên hình dung như thế nào. Có chút không nói nên lời.

Nhưng càng nhiều hơn, vẫn là có một loại cảm giác trước nay chưa từng có. Hóa ra thật sự có Nhân tộc, tình nguyện suy nghĩ cho Yêu tộc sao?

“Bằng Vương có còn nhớ câu nói bản thân mình từng nói lúc đó không, ngươi nói nếu như muốn hợp tác, thì Diệp Ninh phải đích thân đến mười vạn ngọn núi… Bây giờ, hắn thật sự đến rồi, vì thế chúng ta nên dùng tư thái như thế nào để đón tiếp đây?”

An Nhiên chớp chớp mắt. Đại Bằng Vương rơi vào trong trầm tư.

“Đây chính là mười vạn ngọn núi?”

Diệp Ninh vượt qua rất nhiều núi non, sông hồ, cuối cùng đi đến trên mặt biển, sau đó lại giẫm lên nước biển, một đường đi đến phía trước, cuối cùng đến một vùng biển.

Biển lớn có điểm cuối, ít nhất Lam Tinh đời trước là như thế, biển của thế giới này, ít nhất lớn hơn gấp trăm lần so với Lam Tinh, chỉ có loại biển quy mô như thế, mới gánh chịu được sự giày vò của nhiều cường giả có sức mạnh hủy thiên diệt địa của thế giới này. Diệp Ninh biết, ở thế giới này, ngoai trừ phía đông ra, còn có tây đại lục, còn có vô số bhòn đảo.

Chỉ cần đi về một phương hướng nào đó của biển, ít nhất có thể đi đến điểm cuối, nhìn thấy một mảnh đại lục khác. Nhưng mà Diệp Ninh đi theo phương hướng của mười vạn ngọn núi, đi thế nào cũng không đi được đến điểm cuối.

Trước mắt vẫn là một vùng biển mênh mông hùng vĩ. Không nhìn thấy được điểm cuối.

Thỉnh thoảng có sinh vật ở dưới biển ngoi đầu lên, thể hiện một mặt sự nghịch ngợm của mình.

Nhưng mà đột nhiên một khoảnh khắc nào đó, tất cả mọi thứ đều thay đổi, Diệp Ninh phát hiện, vùng biển ở phía trước mặt, thế mà lại trở nên tối đen như mực. Nước biển vô cùng tĩnh lặng, nhưng loại tĩnh lặng này, lại mang đến cho người khác cảm giác bất an mạnh mẽ.

Guống như là sự tĩnh lặng trước khi con bão đến vậy. Đây chính là cái gọi là Biển Đen.

Nhìn thấy Biển Đen, Diệp Ninh biết, mười vạn ngọn núi ở ngay trước mắt.

Hắn cúi đầu xuống, nhìn nước biển ở dưới chân, màu đen giống như mực vậy, nhưng mà đưa tay vớt lên, lại phát hiện trong suốt mà lạnh lẽo, từ kẽ ngón tay rơi xuống, rắc vào trong nước biển, lại quay trở về màu đen.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!