Vì thế, hàng chục vạn Yêu tộc rất nhanh đã tập trung đến đây, mà điều này căn bản còn chưa đến cực hạn của Yêu tộc, thậm chí còn chưa đến một phần trăm số lượng của Yêu tộc.
Trong số những Yêu tộc này, hóa thành hình người chỉ chiếm số ít. Nửa người nửa yêu, cũng là số ít.
Phần lớn, vẫn là những tiểu yêu có hình thú như trước, chỉ là có thể mở miệng nói tiếng người, còn chưa thể hóa thành hình người.
Thực lực của bọn chúng đều không mạnh, nhưng mà lại vô cùng hung ác, trong mắt tràn ngập tia máu, phát ra các loại tiếng gầm.
“Diệp Ninh Nhân tộc, vậy mà Diệp Ninh của Nhân tộc lại đến đây!”
“Hắn cho rằng mười vạn ngọn núi là cái gì? Là hậu hoa viên của Nhân tộc sao? Hắn thật sự cho rằng chúng ta không dám giết hắn?”
“Giết hắn, ta phải đích thân cắt nát xương cốt của hắn!”
“Giết giết giết!”
Yêu tộc gầm lên, trong chớp mắt, giống như quần ma loạn vũ. Sát niệm khổng lồ tụ lại, bao trùm lên Diệp Ninh. Nhưng Diệp Ninh không chỉ không sợ, ngược lại điên cuồng vui mừng.
Đúng rồi!
Đây mới là cảm giác mà ta muốn!
Ôn hòa bình tĩnh, làm gì có một chút dáng vẻ của tử địch? Ta cũng không phải thật sự đến đây để du lịch? Các ngươi không giết ta, không phải là thể hiện ra ta rất ngốc sao?
“Ta đến đây, là vì để cầu kiến Yêu Hoàng, không có ác ý.”
Diệp Ninh giải thích một câu.
Sau đó đi về phía trước.
Nhìn có vẻ, có chút rất gấp gáp.
Nhưng không có Yêu tộc nào nghe hắn nói cái gì, sát khí khống chế đầu óc của bọn chúng, tính thù hoang dã đang dần hồi sinh, trong từng đôi mắt đỏ ngầu, phóng ra ánh sáng lạnh lão không có một chút màu sắc tình cảm nào.
Nếu như Diệp Ninh tiếp tục đi về phía trước, rõ ràng bọn họ sẽ không hề do dự mà xông lên. Nhưng đúng vào thời điểm mấu chốt này, phía trước Diệp Ninh, lại bị một bóng lưng chặn lại. Là Ngưu Yêu Vương.
Cơ thể vạm vỡ của ông ta, chặn ở đường đi trước mặt của Diệp Ninh, cũng thuận tiện chặn ánh mát thù hận của các Yêu tộc. Diệp Ninh ngẩng đầu, lại nhìn thấy ánh mắt hòa thuận của Ngưu Yêu Vương.
“Hóa ra là Diệp tiên sinh, muốn gặp Yêu Hoàng bệ hạ đúng không? Lão Ngưu có thể dẫn đường cho tiên sinh.”
Diệp Ninh sững người.
Ánh mắt bất giác hướng về phía những Yêu tộc ở phía sau lưng ông ta.
Ngưu Yêu Vương chợt nhận ra, quay người lại, đen mặt nhìn về phía tất cả Yêu tộc.
“Đám tiểu tử các ngươi, hô gào cái gì ở đây? Làm kinh động khách nhân của bệ hạ, nhìn lại dáng vẻ của các ngươi đi, còn có một chút lễ tiết nào sao?”
Những lời nói này của ông ta, khiến cho Yêu tộc và Diệp Ninh sững ra. Lễ tiết?
Trong mắt Diệp Ninh tràn ngập vẻ mơ hồ, Yêu tộc còn có cái thứ này?
Trong mặt Yêu tộc cũng là mơ hồ, lễ tiết là cái gì? Có thể ăn sao? Chưa từng nghe nói.
Nhưng Ngưu Yêu Vương lại không hề kiên nhẫn, trong các đại Yêu Vương, tính tình của ông ta ôn hòa nhất, cũng là người bảo vệ mệnh lệnh của An Nhiên nhất.
Sở dĩ An Nhiên bảo ông ta đến đón Diệp Ninh, chính là nhìn trúng điểm này. Vì thế, ông ta biết bản thân nên làm cái gì, không nên làm cái gì.
Nhìn thấy các Yêu tộc vẫn còn đứng ngơ người tại chỗ, Ngưu Yêu Vương lên tiếng đã phát ra tiếng gầm!!!
Một tiếng gầm, giống như cuồng phong đi qua, ít nhất cuốn đi hàng vạn Yêu tộc, ném bọn chúng vào sâu trong núi. Những Yêu tộc còn lại đều hoàng sợ, làm gì còn dám ở lại, lập tức cụp đuôi đi mất.
Yêu tộc làm việc, chính là đơn giản, thô bạo như thế. Điều này khiến cho da mặt Diệp Ninh giật giật từng hồi.
Ngưu Yêu Vương bạo lực như thế, còn nói lễ tiết với ta? Đùa sao? Nhưng mà khi Ngưu Yêu Vương quay người, lại lộ ra nụ cười kỳ dị và thân thiện.
“Mấy đứa trẻ không hiểu lễ tiết, Diệp tiên sinh đừng trách.”
Diệp Ninh có chút hoài nghi cuộc đời, gật đầu.
“Vị Ngưu… Ngưu Đại Vương này, từ trước đến nay Yêu tộc là nói về lễ tiết như thế sao?”
Diệp Ninh đúng thật là chưa từng nghe nói về điều này.
Ít nhất trong điển tích của Nhân tộc không ghi chép lại.
Nói lễ tiết các gì, từ trước đến nay Yêu tộc là coi nhẹ sống chết, không phục thì đánh, trong lòng Ngưu Yêu Vương phỉ nhổ, nhưng ngoài bề mặt lại gật đầu, nói.
“Yêu tộc ta, cũng là chủng tộc trải qua vô số năm tháng và phong ba, đương nhiên có lễ tiết.”
Trong lòng Diệp Ninh có chút rối loạn, nhưng tên này nói như thế, cũng chỉ có thể tin, dù sao lúc trước hắn chưa từng tiếp xúc với Yêu tộc của mười vạn ngọn núi, cũng không biết chi tiết, hắn tò mò hỏi.
“Nhưng mà, Yêu tộc và Nhân tộc cò thù hận không đội trời chung, những Yêu tộc đó, đều muốn giết ta, vì sao Ngưu Yêu Vương lại bảo vệ ta?”
Đương nhiên là mệnh lệnh của bệ hạ!
Ngưu Yêu Vương nói thầm trong lòng.
Nhưng ngoài bề mặt lại lắc đầu, nói.
“Tục ngữ nói, có bạn từ phương xa đến, vô cùng vui mừng, hai nước giao chiến, không giết sứ giả, tục ngữ nói, không đưa tay đánh vào mặt, còn có người nói, người đến đều là khách…”