“Yêu Hoàng đang nói dối, nhưng mà vì sao nàng ta lại nói dối? Vấn đề này không khó để trả lời, chỉ cần nàng ta nói chưa từng gặp là được, bịa ra lời nói dối, ngược lại hiện ra nàng ta đang chột dạ… Nhưng mà? Vì sao nàng ta lại chột dạ? Dù sao chúng ta là thật sự chưa từng gặp.”
Diệp Ninh làm sao có thể nghĩ đến con hồ ly mà mình ôm trong lòng cả ngày, chính là Yêu Hoàng, nhưng sự nghi ngờ của hắn, đã xuất hiện rồi, chỉ có điều, bây giờ rõ ràng không phải là lúc tìm hiểu rõ nguyên nhân, hắn kìm nén ở trong lòng không nói, chỉ là trong ánh mắt nhìn về phía An Nhiên, lại mang theo một chút thâm sâu.
“Hóa ra là như thế, là ta nghĩ nhiều rồi, cũng đúng, tại hạ làm sao có thể từng gặp mặt Yêu Hoàng bệ hạ được chứ?”
Ánh mắt của Diệp Ninh, khiến cho An Nhiên có chút bất an. Cảm giác của nàng ta nhạy bén, trog lòng thầm nói không tốt.
“Hắn thật sự bắt đầu nghi ngờ ta rồi, lẽ nào hắn biết con hồ ly trắng đó là ta, ta chính là Tiểu Bạch?”
Nghĩ đến cái tên “Tiểu Bạch” này, nàng ta cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Hai người này, một người chột dạ, một người hoài nghi. Chỉ có điều, phương hướng chột dạ không đúng.
Phương hướng hoài nghi càng không đúng.
Chỉ là hai người, dường như không hề phát giác được…
Mà đúng vào lúc Diệp Ninh đang gặp mặt An Nhiên, chuẩn bị giao lưu.
Thế giới bên ngoài.
Nam Cung Lương Nhân đã vượt qua biển lớn sóng gió, đến… một vùng biển khác! Bên bờ nước Tề, Đông Hải.
Nam Cung Lương Nhân dùng tốc độ nhanh nhất đến đây.
Suy nghĩ trong lòng hắn ta rất hỗn loạn, xen lẫn lửa giận, vừa là tự trách, lại vừa có chút lo lắng, các loại cảm xúc, khiến cho cả người hắn ta ở vào trạng thái vô cùng vô cùng lo lắng. Suy nghĩ của hắn ta rất đơn giản. Trút giận. Ta cần phải trút giận!
“Nếu như Diệp đại nhân chết, vậy thì ta sống cũng không có ý nghĩa gì, nhưng mà trước khi chết, cũng phải có một số người phải trả giá lớn!”
Nam Cung Lương Nhân ngẩng đầu lên, trong đôi mắt tràn ngập tia máu.
Trong mỗi một tia máu, đều ẩn chứa sát khí ngập trời.
Rất khó để tưởng tượng, sát khí của một người thế mà có thể đến mức độ này. Hắn đi đỉnh núi, núi không nói.
Bởi vì núi đang sợ hãi.
Hắn ta đi qua biển biển không nói. Bởi vì biển cũng đang sợ hãi!
Nam Cung Lương Nhân bước qua vùng biển yên tĩnh, cuối cùng đến trên một vùng biển quen thuộc.
“Mưa đến!”
Nam Cung Lương Nhân hừ lạnh một tiếng.
Phảng phất như vừa lên tiếng đã phải làm theo, trên không trung, lập tức mưa như trút nước. Mưa gió mênh mông, không thể nào dập tắt ngọn lửa giận trong lòng hắn ta.
Hắn ta nhìn về phía đảo sương mù ở trước mắt.
Ở đây, là nơi mà lúc trước hắn ta và Diệp Ninh từng đến. Đảo sương mù, còn được gọi là Long Đảo.
Trên đó có tổ Vạn Long, đó là vùng đất phong ấn của Long tộc. Hắn ta bước một bước vào đảo sương mù.
Trong chớp mắt, đã đứng ở trên vùng đất phong ấn tổ Vạn Long. Tổng cộng có chín sợi dây xích, bị An Nhiên cắn đứt ba sợi. Vẫn còn ba sợi, đã bị phá hoại không ít.
Lúc trước Nam Cung Lương Nhân từng dự đoán, nói không lâu sau Long tộc sẽ có thể thoát khỏi giam cầm.
Bởi vì sức mạnh phong ấn đã bị suy yếu rất nhiều, chỉ cần Long tộc còn sức mạnh, thì tuyệt đối có thể phá phong ấn ra ngoài. Chỉ có điều hôm nay đến đây, lại phát hiện, hình như phong ấn không có gì thay đổi. Dây xích sắt bình tình đặt ở đó.
Không nhìn ra được Long tộc có hành động gì. Suy đoán của Nam Cung Lương Nhân, hình như là vô ích. Nhưng mà Nam Cung Lương Nhân lại cười lạnh một tiếng, nói.
“Các ngươi che giấu được người khác, nhưng lại không che giấu được ta! Muốn giả vở giả vịt ở đây, các ngươi còn quá trẻ!”
Nam Cung Lương Nhân bước xuống.
Ít nhất sức mạnh phải đến hàng triệu hàng vạn đổ xuống. Bùm!
Một tiếng động kinh thiên động địa vang lên.
Thì nhìn thấy, những sợi dây xích sắt còn lại, gần như hóa thành bột. Nhưng đây không phải là do Nam Cung Lương Nhân phá hoại.
Mà là tự nó đã bị phá hoại rồi, nhưng vẫn là giữ được dáng vẻ ban đầu chỉ là một cái kệ trống rỗng.
Từ đó có thể thấy được, Long tộc đã sớm có thể đi ra ngoài, chỉ có điều đang thấp thỏm, che giấu bản thân, không có hấp tấp tuyên cáo với thế giới sự trở lại của mình.
Nhưng kế hoạch của bọn họ, bị Nam Cung Lương Nhân phá vỡ.
“Cuồng đồ ở đâu, lớn gan xông vào tổ Vạn Long, tìm chết!”
Một tiếng rồng gầm vang lên, tiếp đó là một giọng nói như sấm sét.
Nam Cung Lương Nhân cười lạnh.
“Giết!”
Tổ Vạn Long, đó là trọng địa của Long tộc.
Tương truyền, Long tộc chính là sinh ra ở trong tổ Vạn Long.
Long tộc lại sinh rồi lần nữa, thời kỳ toàn thịnh thậm chí có đến một vạn con rồng.
Cho dù một vạn con rồng này, chưa chắc đều là Chân Long, nhưng cũng đã đủ kinh người rồi.