Bởi vì chỉ cần đến gần chỗ này, bọn họ đều sẽ cảm nhận được một cỗ áp lực cực lớn, loại áp lực này, khiến cho cả người bọn họ đều kháng cự. Nhưng cũng phải nói lại.
Yêu tộc sinh tồn ở trong mười vạn ngọn núi lâu như thế, đã quen với loại áp lực này. Thậm chí ở sâu trong lòng bọn họ còn cảm thấy có lẽ thế giới này chính là như thế.
Nhưng lúc này, loại cảm giác áp lực đó lại đang tiêu tán.
Ánh sáng màu trắng thuần khiết, giống như một dải lụa, phóng thẳng xuống dưới đáy vực sâu. Ánh sáng rực rỡ giống như thủy ngân, là thứ không thể chống lại.
Tất cả năng lượng tiêu cực gần như bị xé nát.
Các Yêu Vương nhìn thấy rõ ràng, từng sợi sương mù màu đen đang tan biến. Bên tai bọn họ truyền đến vô số tiếng kêu thảm thiết.
Đây là tiếng kêu gào phát ra từ quái vật của thế giới hắc ám.
Cơ Hạo Thiên không thể nào giết chết những con quái vật này, nhưng mà Diệp Ninh làm được rồi. Thế mà chính khí cuồn cuộn lại là khắc tinh của những con quái vật này!
Khí tức hắc ám bị cuốn trôi đi, loại cảm giác áp lực quấn lấy Yêu tộc vô số năm tháng, đã tự nhiên biến mất. Vì thế trong lòng tất cả Yêu tộc giống như đã trút bỏ được hòn đá lớn.
Bọn họ chưa bao giờ nhẹ nhàng như thế. Ánh sáng mặt trời chiếu sáng khắp nơi. Vô cùng chói mắt.
Nhưng mà khi các Yêu Vương ngẩng đầu lên nhìn, lại phát hiện bản thân không hề nhìn thấy mặt trời, thứ bọn họ có thể nhìn được là bức tượng thánh khổng lồ của Diệp Ninh đứng chắp tay sau lưng, sừng sững đứng giữa đất trời.
Giống như, hắn… chính là mặt trời!
Khoảnh khắc này, sự chấn động của bọn họ khó mà dùng lời nói để biểu đạt.
Tất cả Yêu Vương, trầm mặc một lúc lâu, trong mắt lộ ra thần sắc chấn động.
“Thật sự không ngờ được, thế mà lại là kết quả này, ánh sáng và bóng tối đối đầu, cuối cùng là ánh sáng giành được thắng lợi.”
“Ta cho rằng Diệp Ninh chẳng qua là không tự lượng sức mình, một chút ánh sáng le lói đó của hắn, có thể thắp sáng bao nhiêu bóng tối? Nhưng ta sai rồi, hóa ra tự bản thân hắn chính là mặt trời, ánh sáng của hắn, thế mà lại rực rỡ như thế!”
“Lần đầu tiên ta phát hiện, hóa ra mười vạn ngọn núi cũng có thể tươi đẹp như vậy.”
Các Yêu Vương lẩm bẩm nói.
Chưa bao giờ cảm nhận được khí tức của nhẹ nhàng, tự do, khiến cho hốc mắt của bọn họ ẩm ướt. Tuy nói vào tương lai không xa, bọn họ sẽ thoát ra khỏi mười vạn ngọn núi.
Ở đây, là nơi mang đến cho bọn họ đau khổ vô tận.
Nhưng, điều không thể phủ nhận là, Yêu không phải cây cỏ, có thế nào, mười vạn gọn núi cũng là nơi bọn họ ở bao nhiêu năm nay.
Nhắc đến nơi này, sợ rằng bọn họ là vừa yêu vừa hận.
Vì thế, khi tận mắt nhìn thấy bóng tối của mười vạn ngọn núi được xua tan, ánh sáng chiếu khắp nọi nơi, lần đầu tiên khí tức của sinh mệnh xuất hiện ở mười vạn ngọn núi.
Từng cây cỏ mọc lên, trong chớp mắt đã phủ xanh một vùng.
Trên từng cây cối tràn đầy sức sống, thậm chí còn kết quả, dưa chín rụng cuống, khiến cho bọn họ ứa nước miếng, tuy còn chưa thử, nhưng chỉ tưởng tượng thôi, có lẽ rất ngon đi.
Hương thơm của đất, sự chuyển động của sinh mệnh, khí tức của tự do… Tất cả những điều này, đều khiến cho mỗi một Yêu tộc sinh ra cảm động. Bởi vì bọn họ là mở to mắt nhìn mười vạn ngọn núi, biến thành dáng vẻ như bây giờ.
Sức sống bị sức mạnh hắc ám cắt đứt, đang dần dần hồi phục.
Giống như trời đất muốn bù đắp cho nơi này vậy, muông muốn khiến cho nó hồi phục lại dáng vẻ ban đầu nên có.
Nhìn cảnh tượng này, Đại Bằng Vương mở miệng, khi muốn nói, mới cảm thấy miệng mình khô khốc.
“Có lẽ, chúng ta không cần phải đi Đông Hải nữa.”
Ông ta nhìn mười vạn ngọn núi như thế này, trong lòng, thế mà lại sinh ra loại cảm xúc lưu luyến. Đông Hải tuy tốt, nhưng không phải nhà.
Một vùng đất xa lạ, có trời mới biết sẽ biến thành dáng vẻ gì. Một khi đi rồi, còn phải thích ứng.
Hơn nữa từ xưa đến nay, Đông Hải đều là địa bàn của Long tộc, Yêu tộc đã hồi sinh, chắc rằng Long tộc cũng sắp rời núi rồi.
Vào thời kỳ thượng cổ, tuy Long tộc thần phục Yêu Hoàng, nhưng quan hệ với những Yêu tộc khác không hề hòa hợp, đây là bởi vì nguyên nhân sự kiêu ngạo của Long tộc, những long tử long tôn đó, trời sinh đã có ngạo khí, bọn chúng sẽ không cảm thấy bản thân và Yêu tộc khác là cùng loài.
Nghĩ như thế, vốn dĩ trong lòng Đại Bằng Vương đã kiên định, nhất thời trở nên dao động.
“Trải qua vô số năm tháng bóng tối, bây giờ ta chỉ muốn một cuộc sống yên bình, nghèo khổ lang thang, cũng không phải là ý nguyện của ta.”
Sư Vương thở dài một hơi, đồng ý với cách nói của Đại Bằng Vương.
Năm tháng thăng trầm, thời gian thay đổi.
Biến hóa của thế giới bên ngoài vô cùng lớn. Yêu tộc cần phải thích ứng.
Có trời mới biết thế giới bên ngoài là dáng vẻ gì.
Yêu tộc đi Đông Hải, thật sự có thể sống trong yên bình sao?