Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 958: CHƯƠNG 958: DIỆP THÁNH NHÂN TỘC, XIN HÃY NHẬN CỦA CHÚNG TA MỘT BÁI! 3

“Lần này, bản Hoàng không thể không nhận ân tình, chỉ là nợ ngươi nhiều như thế, ta nên trả lại như thế nào đây?”

Khi An Nhiên cúi người bái, trong lòng lẩm bẩm.

Yêu Hoàng và Yêu Vương đều bái xuống. Yêu tộc khác, đương nhiên cũng không có lựa chọn.

Cho dù là những Yêu thú còn chưa hóa thành hình người, vào lúc này, cũng trang trọng nghiêm túc, chống đỡ hai chân sau, đứng thẳng người dậy, cúi người xuống bái.

“Bái Diệp Thánh Nhân tộc!”

“Bái Diệp Thánh Nhân tộc!”

“Bái Diệp Thánh Nhân tộc!”

Âm thanh vang vọng khắp nơi, truyền khắp thiên hạ. Vào lúc này, đâu chỉ có Yêu tộc.

Trong Nhân tộc, còn có hàng ngàn hàng vạn bách tính đang bái.

Diệp Ninh ở trong lòng bọn họ, vốn dĩ chính là nhân vật giống như thần.

Có lẽ ở trong con mắt của những người khác, bây giờ Diệp Ninh thành Á Thánh, quá sớm, quá trẻ. Nhưng mà bách tính tuyệt đối không nghĩ như thế.

Bọn họ đơn giản, chỉ có một suy nghĩ đơn giản.

“Diệp đại nhân là người tốt như thế, sớm nên thành Á Thánh từ lâu, cho dù trực tiếp trở thành Thánh Nhân, vậy thì cũng là hợp tình hợp lý!”

Nhân tộc, Yêu tộc cúi bái, hình thành một cỗ sức mạnh hùng hậu.

Cỗ sức mạnh này, đại biểu cho ý niệm cả chúng sinh.

Chỉ nhìn thấy các thư viện lớn, trong văn miếu, vốn dĩ bài vị Bán Thánh thuộc về Diệp Ninh, lúc này bất ngờ phát ra ánh sáng rực rỡ. Ba ba ba!

Bài vị của chư tử đang rung chuyển, giống như là cũng đang chúc mừng Diệp Ninh trở thành Á Thánh vậy.

Chỉ thấy tất cả bài vị đều giống như là có linh hồn, thế mà lại tránh sang một bên, để mặt cho bài vị viết tên Diệp Ninh, đi thẳng về phái trước vượt qua tất cả Bán Thánh, thậm chí còn vượt qua tất cả Á Thánh… Trực tiếp đến bên dưới Thánh Nhân, vị tí ở gần Thánh Nhân nhất!

Trong văn miếu, ông từ (người trông coi miếu) nhìn thấy cảnh tượng, trong đầu vang lên giống như bị sét đánh. Sau khi sững người ba giây, ông từ mới điên cuồng lao ra ngoài.

“Diệp Thánh là thiên hạ đệ nhất thánh, thiên hạ đệ nhất thánh!”

Trong Á Thánh, cũng có phân chia.

Loại phân chia này, chính là cái gọi là địa vị lịch sử. Nhưng loại địa vị lịch sử này, không phải là do bản thân tự định.

Nếu như có Á Thánh nào đó, nhất định phải để bài vị của bản thân, đặt ở bên dưới Thánh Nhân, vậy thì nhất định sẽ bị thiên hạ chỉ trích. Đây được xem như là không biết xấu hổ.

Người như thế nào mới có thể định thánh vị? Tất cả chúng sinh!

Nếu như Nho đạo được thành lập vì chúng sinh ,vậy thì người có thể định thánh vị, đương nhiên cũng chỉ có chúng sinh. Diệp Ninh được xếp vào hàng thiên hạ đệ nhất thánh, trực tiếp đến vị trí bên dưới Thánh Nhân.

Nguyên nhân chỉ có một.

Đó chính là chúng sinh thiên hạ, cho rằng vị trí của Diệp Ninh chính là ở đó. Đây cính là địa vị của ở trong lòng bọn họ!

Người ở trong văn miếu, thư viện nhìn thấy cảnh tượng này đều kinh ngạc. Thế mà địa vị của Diệp Ninh lại cao như thế.

Bọn họ không chỉ nhìn thấy Thánh Hiền sống, hơn nữa vị Thánh Hiền này, mới vừa trở thành Á Thánh, đã vượt qua chư tử. Thành tựu này, thật sự khó mà tưởng tượng.

Thậm chí có không ít người hoài nghi, nếu không phải phẩm cấp của Thánh Nhân ở đó, dựa theo địa vị của Diệp Ninh ở trong lòng chúng sinh thiên hạ, sợ rằng đến Thánh Nhân cũng sẽ vượt qua, tực tiếp trở thành người đứng đầu Nho đạo.

Đương nhiên bọn họ sẽ không biết.

Tác thành cho Diệp Ninh, không chỉ là Nhân tộc, còn có Yêu tộc. Năm đó Thánh Nhân cũng chẳng qua là truyền đạo ở Nhân tộc mà thôi. Sức mạnh của chúng sinh, dung nhập vào trong tượng thánh của Diệp Ninh.

Trong chớp mắt, ánh sáng càng thêm chói mặt hơn mấy phần.

Có thể nhìn thấy, một mảnh khí tức hắc ám còn lại trong mười vạn ngọn núi, cũng đã hoàn toàn tiêu tán. Đôi mắt tượng thánh mở ra, trong ánh mắt mang theo mấy phần mơ hồ, bởi vì đây chính là ý thức của Diệp Ninh thức tỉnh.

“Tình huống gì vậy?”

Trong lòng hắn suy nghĩ, trong chớp mắt, dị tượng tan biến, tượng thành dung nhập vào trong cơ thể. Dưới vực sâu, bản thân Diệp Ninh cũng mở hai mắt ra.

Điều đầu tiên hắn nhìn thấy, chính là chư tử ở ngay trước mắt hắn.

Chư tử vốn dĩ là ấn ký tinh thần, thông qua chính khí cuồn cuộn nên mới hóa thân xuất hiện, bây giờ đương nhiên cũng sẽ tiêu tán, nhưng trước khi tan biến, bọn họ vẫn là chắp tay với Diệp Ninh, để chúc mừng.

Đặc biệt là Trình phu tử và Vương tiên sinh, càng là lộ ra thần sắc vui mừng.

Bọn họ biết Diệp Ninh có thể đi đến bước này, nhưng mà không ngờ được, lại nhanh như thế. Cùng tan biến với bọn họ, còn có quần áo tinh thần chư tử.

Ấn ký tinh thần của chư tử biến mất, đương nhiên quần áo tinh thần chư tử cũng sẽ biến mất. Trong quá khứ, có một thời gian Diệp Ninh bởi vì quần áo tinh thần chư tử mà đau đầu, nhưng vấn đề là…

“Tại sao ta lại thành Á Thánh rồi?”

Cả mặt Diệp Ninh mơ hồ, trong lòng có hàng vạn con ngựa đang chạy qua.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!