Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 974: CHƯƠNG 974: CƠ HẠO THIÊN SO VỚI DIỆP NINH CÒN ĐÁNG SỢ HƠN 3

Có không ít người có tâm tư trung lập, nghe thấy cũng âm thầm gật đầu.

Mà người giống như Mạc Hạo Nhiên, đã sớm đầu hàng Diệp Ninh, càng là nghe đến trong lòng nở hoa.

“Nói đúng, Diệp đại nhân mới là hi vọng của chúng ta, không đi theo Diệp đại nhân, đi theo ai?”

Phương Thanh Tuyết là tiểu bối, tuy tu hành ở đây, nhưng mà lại chuyện này nhất định không chen miệng vào được, nhưng trong lòng cũng có chút kinh ngạc.

“Lần này Diệp Ninh trở thành Á Thánh, ý nghĩa thật sự quá lớn rồi, gần như trực tiếp phân tách Tiên Môn, nhiều người như thế đều đứng ở bên phía hắn!”

Nói trắng ra, Á Thánh Nho Môn, danh tiếng là có thật. Ngươi vĩnh viễn có thể tin tưởng Á Thánh.

Tiên Môn tranh luận, cho thấy rất nhiều hỗn loạn.

Ánh mắt của mấy tôn Thiên Tiên cổ lão nhìn nhau, âm thầm thở dài. Những tranh luận đúng vào sai này, căn bản không quan trọng.

Điều quan trọng là Tiên Môn đã xuất hiện dấu hiệu phân tách rồi. Điều này khiến cho bọn họ cảm nhận được cảm giác nguy cơ.

Vạn năm trước, Cơ Hạo Thiên thiên hạ vô địch, chiến xa giẫm khắp mười ba tông Tiên Môn, trên dưới Tiên Môn đều ngoan ngoãn nghe theo. Uy phong bá đạo như thế nào?

Nhưng lúc đó, Tiên Môn cũng chưa từng xuất hiện loại hỗn loạn này. Ngược lại suy nghĩ của mọi người nhất quán chưa từng có.

Nhẫn nhịn. Đợi thời hành động.

Mọi người đều tin, Tiên Môn sẽ không suy tàn như thế, bọn họ đang chờ đợi cơ hội trỗi dậy tiếp theo. Lúc đó, tuy Tiên Môn sa sút, nhưng mà đoàn kết.

Nhưng mà bây giờ thì sao?

Mỗi người có tâm tư khác nhau, nhiều suy nghĩ, mỗi người một hướng. Đây mới là dấu hiệu của sự hủy diệt!

Diệp Ninh này, đúng thật là đáng sợ. Bên dưới công thành, bên trên công tâm.

Diệp Ninh nhìn thì có vẻ cái gì cũng không làm, nhưng thật ra từ trước đến nay danh tiếng mà hắn tạo dựng được, cùng với mị lực cá nhân mạnh mẽ, khiến cho tình cảm của tu sĩ Tiên Môn đối với hắn xảy ra biến hóa vi diệu.

Điều này hoàn toàn khác với Cơ Hạo Thiên.

Cơ Hạo Thiên là mặt trời cháy rực, rực rỡ chói mắt, vô cùng nóng bỏng, lúc nào cũng thể hiện ra cảm giác tồn tại của bản thân. Chỉ cần mọi người ngẩng đầu, ánh sáng chói lóa, đến tư cách nhìn thẳng ông ấy cũng không có.

Điều này mang đến cho Tiên Môn cảm giác áp lực và nguy cơ cực lớn. Bọn họ lo lắng có một ngày, Cơ Hạo Thiên bá đạo, sẽ vì thể hiện cường thế của bản thân, mà tiêu diệt bọn họ, vì thế mới quyết chí tự cường, nhưng Diệp Ninh thì khác.

Cùng là mặt trời, Diệp Ninh lại là ánh nắng ấp áp giữa mùa đông gió lạnh buốt, từ đầu đến cuối hắn sưởi ấm người khác, rất nhiều người ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh sáng ôn nhuận của hắn phát ra, thế mà trong lòng lại bừng lên hi vọng, loại ánh sáng này, cho dù là Tiên Môn từng bị hắn làm tổn thương, cũng có thể cảm nhận được sự ấm áp.

Bởi vì bọn họ tin tưởng, Diệp Ninh sẽ không vô duyên vô vớ đuổi tận giết tuyệt. Diệp Ninh chỉ là đang làm cho thế giới càng tốt đẹp hơn.

Điều này không hề mâu thuẫn với việc bọn họ tu hành đắc đạo.

Theo cái nhìn của những Thiên Tiên cổ lão kia, nhân vật như Diệp Ninh, mới là đáng sợ nhất. Lây nhiễm mọi thứ một cách âm thầm không một tiếng động.

Cứ tiếp tục như thế, Tiên Môn có thể sẽ thật sự chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa. Vì thế mấy người trao đổi ánh mắt, đưa ra quyết định.

“Đủ rồi!”

Vẫn là Phi Tinh Tử, phóng ra uy áp Thiên Tiên đỉnh phong của mình.

Hiện tại, thuận theo việc Diệp Ninh trở thành Á thánh, hoàng triều bất diệt của Đại Chu càng thêm ổn định, thế giới này tăng cấp, cũng đã đến thời khắc cuối cùng, những Thiên Tiên như bọn họ, đã không cần áp chế tu vi của bản thân nữa, hoàn toàn có thể dùng toàn bộ sức mạnh.

Uy áp Thiên Tiên, khiến cho tất cả mọi người im lặng. Phi Tinh Tử lạnh lùng nói.

“Chúng ta ở đây tranh cãi ầm ĩ, ra thể thống gì, truyền ra ngoài, không phải là làm trò cười cho người khác sao?”

Ông ta cùng với mấy vị lão Thiên Thiên đứng lên, mọi người nhìn tu sĩ có mặt ở đây, nói.

“Các vị, đều là người nắm quyền ở Tiên Môn, cũng đều là cường giả trên Địa Tiên, người có thể không có ngạo khí, nhưng không nên không có kiêu ngạo, rốt cuộc Diệp Ninh là người như thế nào, chúng ta không nên suy nghĩ đến, thân là tu sĩ Tiên Môn, nên có ngạo cốt của bản thân, chuyện của mình, không thể nghĩ đến việc dựa vào người khác.”

Những lời này, khiến cho tất cả mọi người đều trầm mặc.

Cô Tuyệt nhìn Phi Tinh Tử, đi lên phía trước một bước, nói.

“Lời của sư thúc, chính là đạo lý, tuy bây giờ Tiên Môn sa sút, nhưng không đại biểu chúng ta nhất định không bằng Diệp Ninh, phải biết rằng, Tiên Môn chúng ta có lịch sử lâu đời, ở Tiên Giới, còn có rất nhiều tiền bối!”

Lời này, khiến cho trong lòng không ít người lay động.

“Thời cơ chín muồi rồi?”

“Lẽ nào đã đến lúc mở cánh cửa Tiên Giới?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!