Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 986: CHƯƠNG 986: NHÂN TỘC CŨNG CHỈ NHƯ THẾ MÀ THÔI

Vốn dĩ dự định đi đến bên bờ thăm dò một chút, kết quả còn chưa đến bờ biển, đã nhất thấy ba con thuyền. Điều này đã khơi dậy hứng thú của nó.

Nhưng Mộc Quan Anh lại hoàn toàn không có loại do dự như nó, hắn ta mồ hôi lạnh đầm đìa, khoảnh khắc này, Mộc Quan Anh ý thức được xảy ra chuyện lớn. Long tộc, vậy mà xuất thế rồi!

Liên quan đến Long tộc, đương nhiên không có người nào không biết. Nhưng nếu như nói từng nhìn thấy, vậy thì nhất định không có người nào có thể nhìn thấy. Long tộc đã biến mất rất nhiều năm.

Người tu hành có thực lực mạnh địa vị cao, có thể sẽ biết Long tộc bị vây hãm ở tổ Vạn Long, nhưng mà người giống như Mộc Quan Anh, nhất định không thể nào biết loại bí mật này.

Hắn không biết vì sao Long tộc bất ngờ xuất hiện. Càng không biết mục đích của Long tộc là cái gì.

Nhưng hắn biết một điểm, con bạch long này đến không có ý tốt!

Điểm này từ khí thế hùng hổ xông đến “Tân Chính” của nó là đúng.

“Địch tập kích!”

Mộc Quan Anh không bởi vì đối phương là Long tộc mà sợ hãi, càng không hề loạn trận doanh, sau khi chấn động một lát, lập tức theo bản năng bắt đầu chỉnh lý lại chức trách làm quan nhân của mình.

Hắn gầm lên một tiếng, lập tức khiến cho những người ở trên thuyền đều bắt đầu hoạt động. Bang bang bang bang!

Một tấm ván được mở ra, lộ ra hỏa pháp dày đặc. Tất cả các bộ nạp đạn đã vào vị trí, lúc nào cũng có thể ra tay.

Đồng thời, cũng có người truyền tin cho “Giám Chính” và “Quân Tử” để cho hai chiếc thuyền đó phối hợp với “Tân Chính”, cùng nhau đối kháng với tập kích của địch, hai con thuyền lớn nhanh chóng tiếp cận.

“Giương cờ lên, cảnh báo nó không được đến gần!”

Sau khi làm xong tất cả, Mộc Quan Anh lại lần nữa hạ lệnh. Đã sớm có người giương cao lá cờ Đại Chu.

Đương nhiên bạch long nhìn thấy hành động này.

Tuy nó có thể đoán ra được lá cờ này đại diện cho cái gì, nhưng mà nó không quan tâm.

Bây giờ, nó đang là lúc dã tính được phóng ra, nhìn thấy ba chiếc thuyền này, giống như nhìn thấy ba món đồ chơi. Thế mà người phàm lại có thể chế tạo ra một con thuyền lớn như thế?

Chỉ nhìn về mặt kích thước mà nói, ba con thuyền này đã không hề nhỏ hơn Long tộc. Nhưng người ở trên thuyền, nhìn từ góc độ của nó, thì đều là những phàm phu tục tử. Một chút tu vi Võ đạo, theo cái nhìn của nó căn bản chính là không đáng nhắc đến. Vậy thì, có gì để mà phải quan tâm chứ?

Chẳng qua chỉ là ba mòn đồ chời kích cỡ lớn mà thôi.

Dù sao lần này Long tộc đến, chính là vì để cảnh cáo Đại Chu, để cho Đại Chu biết Long tộc không dễ chọc. Vậy mà lại lấy Đại Chu để lập uy, vậy thì còn không bằng bắt đầu từ ba con thuyền này đi.

Nó duỗi móng vuốt rồng ra, cuốn lấy sóng nước cao hơn trăm mét, điên cuồng xong về phía ba con thuyền.

Ầm ầm ầm!

Sóng lớn đánh dữ dội, khiến cho ba con thuyền chao đảo không ngừng, nhưng mà lại không hề có dấu hiệu lật thuyền. Tính ổn định mạnh mẽ, chắc chắn khiến cho con thuyền chống đỡ được.

Điều này khiến cho bạch long trỗi dậy hứng thú.

Nhưng cũng khiến cho Mộc Quan Anh xác nhận một chuyện. Đó chính là con bạch long này, thật sự là kẻ địch!

Đối phương đã ra tay trước rồi, vậy thì đương nhiên Mộc Quan Anh cũng không có cái gì để lo ngại nữa.

“Nạp đạn dược, một khi đi vào tầm bắn, lập tức nổ pháo!”

Mộc Quan Anh cầm chặt trường kiếm, chỉ về phía bạch long.

Các pháo thủ đã sớm đứng vào vị trí, lúc nào cũng có thể ra tay.

Những người khác giương cung tiễn, tận mắt nhìn thấy Chân Long đến, nhưng lại không hề sợ hãi. Biểu hiện của tất của mọi người đều rất tự tin. Loại tự tin này, đến từ quốc lực mạnh mẽ, đến từ đằng sau bọn họ có chỗ dựa là Á Thánh.

Bọn họ tin tưởng một điểm, Đại Chu đã sớm không còn là Đại Chu yếu ớt dễ bắt bạt nữa, có Diệp đại nhân ở đây, cho dù là Long tộc, cũng đừng mơ ức hiếp được lên đầu Đại Chu!

Sự phản kháng của Nhân tộc ở phía dưới, đương nhiên cũng rơi vào trong mắt bạch long, nhưng trong mắt nó lại lóe lên thần sắc khinh thường.

“Một đám sâu kiến, cũng muốn đối kháng với bản long sao?”

Nó cảm thấy rất nực cười.

Một đám phàm phu tục tử, lấy dũng khí ở đâu ra? Vậy mà còn ý đồ phản kháng lại Chân Long.

Nó điên cuồng lao xuống, giương móng vuốt sắc bén của mình ra, dường như muốn tực tiếp xé nát Tân Chính thành từng mảnh.

“Bắn pháo!!!”

Mộc Quan Anh gần lên.

Trong khoảnh khắc tiếng nói vừa dứt, các pháo thủ đã được huấn luyện thuần thục đồng loạt nổ pháo.

Vốn dĩ đã điều chỉnh rất lâu, bây giờ động thủ, gần như tỉ lệ chính xác đạt đến hơn chín phần. Đạn pháo dày đặc gào thét bay ra, tất cả đều đập vào bạch long.

Sắc mặt bạch long hơi thay đổi, những pháp đạn này đơn độc mà nói, không thể nào có chút uy hiếp gì với nó, nhưng mà số lượng nhiều như thế, điều này khiến cho nó cảm thấy có một chút nguy hiểm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!