## Chương 10: Vì Con Gái Giành Vinh Quang
Phụ huynh ở bàn bếp số 1 là phái nạp VIP.
Mặc dù không biết tại sao phái nạp VIP lại chọn bún gạo tam tiên, nhưng gói gia vị của nhà họ không tồi.
Thật sự rất tươi ngon.
Điều đáng tiếc duy nhất là học sinh tiểu học có thể không thích ăn bún gạo lắm, những đứa trẻ ủng hộ không đặc biệt nhiều, nhân khí còn không bằng trà sữa cho nhiều đường do phụ huynh Vương Nghệ Hàm lắc.
Tần Hoài xì xụp hút xong ngụm bún gạo cuối cùng, thắp một ngọn nến cho phụ huynh bàn bếp số 1 thời vận không tốt, sau đó dứt khoát xin thêm một bát nữa.
Trần Tuệ Tuệ cũng đang ăn bún gạo tam tiên ở bàn bếp số 1 bưng bát đi đến cạnh Tần Hoài, giọng lanh lảnh hỏi: _“Anh Tần Hoài, bên chỗ mẹ thật sự không cần giúp đỡ sao?”_
Mặc dù Tần Hoài gọi Trần Huệ Hồng là Hồng Tỷ, thân phận hiện tại của Tần Hoài là chú họ của Trần Tuệ Tuệ, nhưng Trần Tuệ Tuệ vẫn rất chu đáo gọi theo cách của mình.
_“Bây giờ không cần.”_ Tần Hoài nhìn lướt qua Trần Huệ Hồng, ép khuôn ép đến mức khí thế ngất trời, _“Tuệ Tuệ, kế hoạch của chúng ta là gì?”_
_“Trước tiên để mọi người đều được ăn, sau đó lại để mọi người đều được chơi!”_ Trần Tuệ Tuệ dõng dạc nói.
_“Không sai, bánh bao còn 9 phút nữa mới ra lò cơ, trước tiên để mọi người đều được ăn đã.”_
Nếu để bọn trẻ chơi trước, trong tình huống không có người kiểm soát mà vò bột nhét nhân lung tung, Tần Hoài rất khó tưởng tượng đến lúc đó bánh bao ép ra bằng khuôn sẽ có mùi vị gì.
Mặc dù dùng khuôn ép bánh bao không có hàm lượng kỹ thuật gì, nhưng cũng không thể một chút hàm lượng kỹ thuật nào cũng không có chứ.
7 phút sau, Trần Tuệ Tuệ mang trên mình nhiệm vụ tuyên truyền giống như đặc vụ tiếp ứng, chui rúc khắp nơi bên cạnh các bạn học, nhỏ giọng lén lút hỏi: _“Bánh bao mẹ tớ làm sắp ra lò rồi, các cậu có muốn là nhóm đầu tiên ăn trước không?”_
Vừa nghe thấy hai chữ nhóm đầu tiên và ăn trước, DNA tranh giành vươn lên của các bạn học lập tức động đậy.
Ăn gì không quan trọng, quan trọng là ăn trước.
_“Tớ!”_
_“Tớ ăn trước, Tuệ Tuệ cậu đã hứa cho tớ ăn trước rồi!”_
_“Tớ tớ tớ, Tuệ Tuệ cậu đã ăn salad mẹ tớ làm rồi, tớ ăn trước!”_
_“Tớ cũng muốn ăn trước, tớ thích ăn bánh bao nhất!”_
_“Tớ cũng ăn, tớ cũng ăn!”_
_“Tớ…”_
Các phụ huynh vẫn đang nỗ lực phấn đấu trước bàn bếp:?
Nhãi con nhà mình thích ăn bánh bao từ lúc nào vậy? Buổi sáng chẳng phải đều khóc lóc ầm ĩ không chịu ăn cơm sao?
1 phút sau, bên cạnh Trần Huệ Hồng vây kín những học sinh đang chờ bánh bao ra lò, tranh giành những chiếc bánh bao nóng hổi đầu tiên.
Thậm chí còn có vài phụ huynh đến hóng hớt.
Dù sao Trần Huệ Hồng vừa lên đã nhào bột, lại gói lại dùng khuôn, bận rộn thì không nói động tĩnh cũng rất lớn. Mặc dù thực chất không có hàm lượng kỹ thuật gì, nhưng nhìn có vẻ dọa người, cộng thêm cô lại là phụ huynh duy nhất toàn sân làm điểm tâm kiểu Trung, là một đối thủ thoạt nhìn vô cùng có thực lực không thể coi thường, xứng đáng để phụ huynh phái tinh anh qua thăm dò tình báo.
_“Tuệ Tuệ, con chia cho mọi người đi.”_
_“Vâng ạ mẹ!”_ Trần Tuệ Tuệ bắt đầu phát bánh bao cho từng người.
Thỏ con, chuột con, lợn con, trâu nước nhỏ, voi, 5 loại bánh bao động vật, mỗi hình dáng đều vô cùng đáng yêu. Mặc dù không lên màu, tay nghề điểm nhãn cũng không tính là tốt, nhưng đặt trong nhà bếp gia đình này đã đủ sức chiến đấu rồi.
_“Oa!”_ Không có đứa trẻ nào có thể từ chối sự cám dỗ của những chiếc bánh bao sặc sỡ này.
_“Chà.”_ Phụ huynh không ngờ khuôn đúc còn có thể làm ra bánh bao đẹp mắt như vậy phát ra âm thanh hối hận.
_“Cái này là nhân đậu đỏ, cái này là nhân đậu xanh, mùi vị của nhân đậu đỏ…”_
Căn bản không có ai quan tâm đến lời thuyết minh của Trần Tuệ Tuệ, những học sinh và phụ huynh nóng lòng tượng trưng thổi hai cái vào bánh bao, trực tiếp cắn một miếng.
!
Lớp vỏ bánh mềm xốp này, mùi vị đậm đà ngọt ngào này.
Hít hà...
Mẹ của Trần Tuệ Tuệ thế mà lại khủng bố như vậy!
Trời đất ơi, cô ấy thế mà lại là một đại sư điểm tâm!
Thế… thế này thì thi thố kiểu gì nữa?!
_“Oa, Tuệ Tuệ mẹ cậu giỏi quá!”_
_“Tuệ Tuệ, tớ muốn thỏ con, cậu cho tớ thêm một con thỏ con nữa đi mà!”_
_“Tuệ Tuệ, hai chúng ta đổi mẹ được không?”_
_“Tuệ Tuệ, tớ muốn ăn nhân đậu xanh, cậu cho tớ thêm một cái nhân đậu xanh nữa đi mà!”_
_“Tuệ Tuệ, tớ cũng muốn chơi bánh bao, cậu cho tớ chơi một cái được không?”_
Nhìn thấy Trần Tuệ Tuệ trở thành tâm điểm của bọn trẻ, Trần Huệ Hồng cười đến mức hở cả lợi, động tác ép khuôn càng lớn hơn, hận không thể bây giờ làm luôn 10 bộ ra.
Trần Tuệ Tuệ rõ ràng cũng là một đại sư bưng nước (người khéo léo xử lý các mối quan hệ), trước tiên từ chối yêu cầu đổi mẹ, sau đó từng cái từng cái ghi lại nhu cầu của mọi người, không có thì bảo đối phương đổi cái khác. Đợi đến khi sự mới mẻ của mọi người đều qua đi, thấy mẻ bánh bao tiếp theo còn rất lâu mới ra lò và bây giờ không chơi được bánh bao nữa nên tự giải tán về làm phiền phụ huynh nhà mình, Trần Tuệ Tuệ chạy chậm đến trước mặt Tần Hoài.
_“Anh Tần Hoài, cái này cho anh!”_ Trần Tuệ Tuệ giơ chiếc bát nhỏ trong tay lên, bên trong là một chiếc bánh bao thỏ vị đậu xanh vẫn còn bốc hơi nóng.
_“Cái bánh bao này là em gói nhân, đặc biệt để dành cho anh Tần Hoài đấy.”_
_“Cảm ơn anh Tần Hoài, lâu lắm rồi em mới thấy mẹ em vui như vậy!”_
Tần Hoài cười nhận lấy chiếc bát nhỏ, cảm thấy hai mẹ con này thật sự rất thú vị.
Làm mẹ thì một lòng chỉ muốn giành vinh quang vì con gái, để con gái dũng cảm đoạt hạng nhất, nở mày nở mặt. Làm con gái thì lại bà cụ non, một lòng chỉ muốn làm cho mẹ vui.
Cũng coi như là hướng về nhau rồi.
_“Tuệ Tuệ vui, mẹ em đương nhiên cũng vui rồi.”_ Tần Hoài cười ha hả nói, _“Người mẹ em thích nhất chắc chắn là em.”_
_“Người em thích nhất cũng là mẹ!”_ Trần Tuệ Tuệ đắc ý nói, _“Anh Tần Hoài em nói cho anh biết, buổi tối em thường xuyên nằm mơ thấy mẹ ôm em, em gọi mẹ là mẹ.”_
_“Năm ngoái lúc đi du xuân em đã bỏ ra 20 tệ tìm người giải mộng, ông ấy nói điều này chứng tỏ kiếp trước em chính là con gái của mẹ, kiếp này em cũng là con gái của mẹ, kiếp sau em vẫn muốn làm con gái của mẹ, em chính là đứa con gái định mệnh của mẹ!”_
Tần Hoài nghe mà không nhịn được cười, lời này nói ra, làm mẹ con mà cũng thành định mệnh rồi.
Tần Hoài lắc đầu, đưa tay ra lấy bánh bao thỏ.
Đầu ngón tay khẽ chạm.
_“Đinh, chúc mừng ngài nhận được 【Trần Huệ Hồng Đích Nhất Đoạn Mộng Cảnh】.”_
Hả?
Một đoạn giấc mơ của Trần Huệ Hồng?
Con gái vừa kể xong chuyện mình nằm mơ, liền nhận được giấc mơ của mẹ, nghe 1 tặng 1 sao?
Nhưng mà, nhìn trộm giấc mơ của người khác, có phải hơi biến thái rồi không?