## Chương 116: Phái Diễn Xuất
_“Vậy, bây giờ tôi nên làm gì?”_ Tần Hoài cầu cứu hai vị tinh quái.
Một vị là tinh quái cây cỏ tỉnh lại một cách mơ hồ, một vị là Tất Phương biết tuốt nhưng quyết không tỉnh.
Hai vị tinh quái này trông cũng không đáng tin cậy cho lắm.
_“Cố gắng hoàn thành thôi.”_ Trần Huệ Hồng nói, _“Chúng ta cũng chỉ có thể cố gắng hết sức giúp Tiểu Khuất tỉnh lại, nhưng bây giờ xem tình hình của Tiểu Khuất… rất khó tỉnh.”_
_“Ý chị là sao?”_ Tần Hoài luôn cảm thấy Trần Huệ Hồng còn điều gì đó chưa nói cho mình biết.
_“Lúc nãy tôi không phải đã nói rồi sao? Tinh quái độ kiếp chủ yếu vẫn phải dựa vào chính mình, Tiểu Tần cậu bây giờ thuộc trường hợp ngoại lệ cực kỳ hiếm thấy có thể giúp một tay, nhưng sự giúp đỡ này cũng có mức độ.”_
_“Ví dụ như nhiệm vụ của tôi tương đối dễ hoàn thành, nhiệm vụ đầu tiên của La Quân dễ hoàn thành, nhiệm vụ thứ hai của ông ta cậu bây giờ cũng đang mắc kẹt. Nhiệm vụ đầu tiên này của Khuất Tĩnh không liên quan đến bản thân, nhiệm vụ liên quan đến bản thân lại khó như vậy, cho thấy khả năng độ kiếp thành công của cô ấy vốn đã rất thấp.”_
_“Nếu xác suất tôi tỉnh lại là 1%, thì Khuất Tĩnh có thể là một phần vạn, thậm chí một phần mười vạn. Chấp niệm của tôi là Huệ nương, trời cao cho tôi gặp được Tuệ Tuệ, nhưng với hiểu biết của chúng ta về Tiểu Khuất hiện tại, cậu hoàn toàn không nhìn ra chấp niệm của cô ấy là gì.”_
_“Cô ấy không có người quan tâm, cũng không có việc gì quan tâm, cả người trông vô dục vô cầu, điều này đối với tinh quái ở kiếp cuối cùng vốn đã là vô giải nhất.”_
_“Tôi thấy Khuất Tĩnh khá yêu công việc.”_ Tần Hoài lặng lẽ phàn nàn một câu.
_“Cho nên tôi mới nói với cậu, cho dù Tiểu Khuất độ kiếp thất bại cậu cũng đừng có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào, độ kiếp là chuyện của tinh quái chúng tôi, nút thắt trong lòng phải tự mình gỡ. Cậu đã giúp rất nhiều rồi, nhưng kết quả cuối cùng không như ý cũng không liên quan đến cậu.”_
La Quân _“chậc”_ một tiếng: _“Ngươi nói cái quỷ gì vậy? Ta đã nói rồi, các ngươi tinh quái cây cỏ đầu óc mơ hồ không lanh lợi, chấp niệm của Khuất Tĩnh hệ thống của Tiểu Tần đã sớm cho gợi ý, hai người các ngươi không lẽ không nhìn ra chút nào sao?”_
Tần Hoài & Trần Huệ Hồng:?
Hai người đồng loạt nhìn La Quân.
_“Sự khẳng định của Khuất Tĩnh chứ gì.”_ La Quân ra vẻ _“không phải chứ, không phải chứ, rốt cuộc ai mới là người sở hữu hệ thống, sao có người còn mơ hồ hơn cả ta”_ , _“Ngươi đọc lại một lần nữa đi.”_
Tần Hoài lật đến [Sự khẳng định của Khuất Tĩnh] đọc lại một lần nữa.
[Sự khẳng định của Khuất Tĩnh]: Sự khẳng định của bác sĩ Khuất tận tụy, nhận được danh hiệu này, đại diện cho việc bạn đã được Khuất Tĩnh công nhận, là một trong số ít bạn bè của cô ấy, có xác suất cực nhỏ để cô ấy mở lòng với bạn, nhìn trộm bí mật mà cô ấy đã che giấu nhiều năm.
_“Hệ thống không phải đã cầm tay chỉ việc dạy ngươi cách hoàn thành nhiệm vụ rồi sao?”_ La Quân lại gặm một miếng hoa mô, _“Kết bạn với cô ta, để cô ta mở lòng với ngươi, nhìn trộm bí mật mà cô ta đã che giấu nhiều năm.”_
_“Đến kiếp cuối cùng vẫn chưa tỉnh lại, làm sao có thể không có chút chấp niệm nào? Các ngươi không nhìn ra chỉ có thể cho thấy chấp niệm này ẩn giấu rất sâu, cô ta không dám nói cho bất kỳ ai, hoặc là giao tình chưa đến mức đó.”_
_“Đã nói với ngươi là tìm Khuất Tĩnh nói chuyện nhiều hơn, tặng chút điểm tâm, sao ngươi lại keo kiệt như Trần Huệ Hồng, cứ phải để Khuất Tĩnh đến quán mua.”_
Tần Hoài: …
Oan uổng quá, sáng nay anh còn nhét cho Khuất Tĩnh một cái bánh táo giả nữa mà, tuy là của Tần Lạc tặng.
Hơn nữa, để Khuất Tĩnh ngày nào cũng đến thực đường mua không phải là để cô ấy quen sao, xem bây giờ thói quen tốt biết bao, sắp hòa đồng với các ông các bà trong quán rồi.
Người không biết còn tưởng Khuất Tĩnh tìm được việc làm thêm ở thực đường, ngày nào cũng phải đến điểm danh.
_“Vậy… thực ra ngài đã sớm nhìn ra mấu chốt giúp Khuất Tĩnh độ kiếp là tìm ra bí mật của cô ấy?”_ Ánh mắt Tần Hoài nhìn La Quân lập tức trở nên kính trọng hơn nhiều.
Mặc dù La Quân tính tình xấu, thích gây rối ở bệnh viện, thích châm chọc tinh quái cây cỏ, nhưng đầu óc của Tất Phương này thật sự tốt, nhìn vấn đề thật sự có thể nắm bắt được trọng điểm.
_“Cái này cần phải xem sao? Đây là thường thức có được không.”_ La Quân khinh thường liếc Trần Huệ Hồng một cái, _“Ngươi tưởng tất cả tinh quái đều giống như bọn tinh quái cây cỏ của các ngươi, mơ mơ hồ hồ cái gì cũng không biết sao?”_
Tần Hoài tiếp tục nhìn La Quân: _“Vậy thực ra ngài rất rõ chấp niệm của mình… hẳn là tâm ma, có thể nói rõ hơn không?”_
La Quân: …
La Quân lườm Tần Hoài một cái, thầm nghĩ không phải đang nói về Khuất Tĩnh sao? Sao lại vòng về mình rồi?
_“Không vội, ta mới là kiếp đầu tiên thôi, chết đi đầu thai vẫn có ký ức. Đợi ta chết đi để lại hết di sản cho ngươi, đợi ta đầu thai có thể ra ngoài rồi lại tìm ngươi, ngươi trả lại cho ta một ít.”_
_“Khuất Tĩnh đây là kiếp cuối cùng, cô ta cũng gấp hơn, ngươi giải quyết của cô ta trước đi.”_
_“Vậy bánh táo giả ngài còn ăn không?”_
_“Ăn! Ngươi có thể làm món khác không, ngày nào cũng là bánh táo giả ta ăn đến phát ói rồi, ta cũng không thích ăn táo lắm.”_
Đối mặt với yêu cầu của kim chủ ba ba thực sự, Tần Hoài lập tức bày tỏ:
_“Làm, đều có thể làm! Ngài xem, hoa mô của tôi đã bắt đầu học làm cá rồi, cách làm các loại bánh táo giả khác còn xa sao?”_
La Quân nhìn con cá đã gặm được một nửa trong tay, có lẽ là con cá mà Trần Tuệ Tuệ sẽ vẽ bằng bút sáp màu hai ba năm trước, chậm rãi gõ ra một dấu chấm hỏi.
Cuối cùng, sau khi Trần Huệ Hồng ăn xong đĩa hoa quả, lại cắn thêm chút hạt dưa, còn tiện tay lấy đi kẹo mè giòn, bánh táo tàu hạt thông và bánh bát trân mấy ngày nay không bán được, La Quân đuổi hai người ra ngoài, nói với Tần Hoài rằng chiều mai ông ta phải đến bệnh viện làm vật lý trị liệu.
Ngày mai Khuất Tĩnh làm ca ngày.
Trần Huệ Hồng gặm kẹo mè giòn bước vào thang máy, đưa túi cho Tần Hoài hỏi anh có muốn ăn chút không, đồ miễn phí đặc biệt ngon.
Tần Hoài tỏ ra không cần, đây là đồ bán ở thực đường của họ, vốn dĩ đã không mất tiền.
_“Hồng Tỷ, chị thấy Khuất Tĩnh khó thức tỉnh hơn, hay La Quân khó thức tỉnh hơn?”_ Tần Hoài hỏi.
Trần Huệ Hồng nghĩ một lát: _“La Quân đi.”_
Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Tần Hoài, Trần Huệ Hồng giải thích: _“Đã đến kiếp cuối cùng rồi, Tiểu Khuất không cần phải loại bỏ hoàn toàn chấp niệm của mình, chỉ cần cô ấy có thể thông qua một số cơ duyên nào đó nhớ lại ký ức trước đây cũng coi như thức tỉnh thành công.”_
_“Trong chuyện này, Tiểu Tần cậu vẫn có thể góp sức rất lớn.”_
_“Nhưng La Quân bây giờ là ông ta cái gì cũng biết, cái gì cũng rõ, chỉ là bản thân không muốn. Có lẽ ông ta có thể tỉnh lại ở kiếp thứ hai, thứ ba, nhưng xác suất ở kiếp này rất thấp.”_
_“Cho nên rất nhiều tinh quái sau khi phát hiện mình độ kiếp thất bại, sẽ nhanh chóng kết thúc sinh mệnh bắt đầu một vòng đầu thai mới, giống như La Quân biết rõ thất bại còn cố chấp sống lâu như vậy, rất hiếm thấy.”_
Trần Huệ Hồng nghĩ một lát: _“Có lẽ là vì thời đại khá tốt, phim truyền hình quả thực rất hay.”_
Tần Hoài: …
Đây là trọng điểm sao?
Tần Hoài đột nhiên đồng cảm với La Quân, tôi thật sự phục các người, những tinh quái cây cỏ này.
Các người ở trước mặt người quen có phải là quá phóng túng rồi không.
Lúc Tần Hoài trở về thực đường, Trần An đã ăn cơm xong và đi rồi, trong sảnh lớn vẫn chật kín chỗ, hai đầu bếp hồng án đang hì hục xóc chảo không ngừng ra món mới, Trịnh Tư Nguyên cũng đang nhào bột trong bếp.
Thấy Trịnh Tư Nguyên cũng bắt đầu tăng ca, Tần Hoài vội vàng thay quần áo vào tăng ca.
_“Tần Hoài.”_ Trịnh Tư Nguyên thấy Tần Hoài trở về, nghiêm túc gọi anh, vẻ mặt nghiêm túc đến mức Tần Hoài không khỏi đứng thẳng người, như thể đang đối mặt với lời giáo huấn của chủ nhiệm giáo dục.
_“Cậu thật sự không nghĩ đến việc tuyển thêm vài đầu bếp điểm tâm sao?”_ Trịnh Tư Nguyên hỏi, _“Mặc dù cậu mở thực đường chứ không phải tửu lâu, càng không phải tiệm điểm tâm chuyên nghiệp, nhưng lượng khách của cậu không hề thấp hơn tiệm điểm tâm chuyên nghiệp đâu.”_
_“Tuyển rồi mà, chính vì tôi mở thực đường nên rất khó tuyển đầu bếp điểm tâm bạch án chuyên nghiệp, Trần An đã là người tốt nhất tôi có thể tuyển được rồi.”_
Để phòng Trịnh Tư Nguyên không tin, Tần Hoài giải thích: _“Trước khi quen cậu và Trịnh sư phụ tôi đã đăng tuyển rồi, nhưng sau đó không phải cậu và Trịnh sư phụ đến sao? Hồng Tỷ giúp tuyển người đã sai lầm lấy hai người làm tiêu chuẩn, kết quả không tuyển được ai, sau này hạ tiêu chuẩn mới tuyển được Trần An.”_
_“Bây giờ lấy tiêu chuẩn của Trần An để tuyển người, cũng không có ai phù hợp, ngay cả thợ học việc cũng không tìm được người phù hợp.”_
_“Đôi khi tôi cũng rất kỳ lạ, tuyển một đầu bếp điểm tâm khó đến vậy sao? Rõ ràng đầu bếp hồng án rất dễ tuyển mà.”_
Trịnh Tư Nguyên nghĩ một lát, hỏi: _“Hồng Tỷ giúp cậu tuyển người?”_
_“Đúng vậy.”_ Tần Hoài gật đầu, _“Chính xác mà nói là Trần tổng giúp tuyển, không phải ông ấy có công ty quản lý tài sản sao? Công ty họ có bộ phận nhân sự chuyên nghiệp.”_
Trịnh Tư Nguyên: _“… Cậu làm vậy sao có thể tìm được đầu bếp điểm tâm bạch án chuyên nghiệp? Trên thị trường đầu bếp điểm tâm bạch án xuất sắc vốn đã ít, về cơ bản đều lưu thông giữa các tửu lâu lớn, cậu…”_
_“Cậu không quen ai à? Thôi bỏ đi, cậu đúng là không quen ai, tôi cũng không quen ai.”_
_“Tôi để ba tôi hỏi giúp xem có ai muốn nhảy việc không, thợ học việc thực ra cậu có thể hạ thấp yêu cầu, kỹ thuật của cậu ở đây, cậu chỉ cần tỏ ra có ý định chọn người xuất sắc trong số thợ học việc để nhận làm đệ tử, tôi tin sẽ có người sẵn lòng.”_
_“Cảm ơn.”_ Tần Hoài vô cùng cảm kích, lại có chút tò mò, _“Nhưng mà Tư Nguyên sao cậu đột nhiên quan tâm đến chuyện này?”_
Trên mặt Trịnh Tư Nguyên toàn là vẻ tê liệt: _“Quán ăn của các cậu đông khách quá.”_
_“Tôi cảm thấy mỗi ngày đều làm việc gấp ba.”_
Tần Hoài: _(: 3]∠)_
Thật không dám giấu, quán đông khách chủ yếu là vì cậu.
Mọi người đều sợ cậu chỉ xuất hiện ngẫu nhiên một thời gian rồi đi, nên đều tranh nhau mua một cách trả thù, mua gấp ba lần số lượng.
Trịnh Tư Nguyên lại là người nhìn thấy điểm tâm bán hết sớm, nhìn ánh mắt thất vọng của thực khách rất khó nhịn được mà không làm, thế là rơi vào bẫy của khách hàng.
Ngày nào cũng tăng ca đến mức nghi ngờ nhân sinh.
Mấy ngày nay Tần Hoài có chút nghi ngờ, các ông bà già trong tiểu khu phát hiện chiêu này có tác dụng, cố ý nhìn Trịnh Tư Nguyên lộ ra ánh mắt thất vọng.
Ai bảo đám ông bà già có tiền có thời gian này, từng người một diễn xuất tốt đến mức bùng nổ chứ.
Cuối tuần ra ngoài, tranh thủ thời gian qua 12 giờ đăng trước