Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 118: Chương 118: Mỗi Lần Lái Xe Đều Có Thu Hoạch

## Chương 118: Mỗi Lần Lái Xe Đều Có Thu Hoạch

Trong phòng khám, La Quân đã bắt đầu tiết mục truyền thống.

_“Ngươi cầm cái gì đây? Cái gì gọi là lưng ta có vấn đề?? Ta có vấn đề gì??? Toàn thân ta có chỗ nào có vấn đề?????”_

_“Tần Hoài đâu? Khuất Tĩnh đâu?? Chu y sinh đâu???”_

_“La tiên sinh ngài đừng kích động, Chu y sinh đi lấy miếng dán điện cực rồi.”_ Giọng y tá từ phòng khám truyền ra.

_“Miếng dán điện cực gì? Ta đã nói ta không cần miếng dán điện cực!”_

Trong lúc Tần Hoài đang cố gắng áp tai vào cửa để nghe rõ hơn, Chu y sinh chạy vội tới, nhìn thấy Tần Hoài và Khuất Tĩnh như thấy cứu tinh.

_“Tiểu Tần sư phụ, bác sĩ Khuất, hai người cuối cùng cũng đến rồi, tôi suýt nữa tưởng hôm nay hai người không đến, sợ chết khiếp.”_ Chu y sinh khoa trương dùng tay vỗ ngực, hét vào trong phòng khám, _“Y tá Lưu, cô đừng động tay để tôi.”_

Chu y sinh đẩy cửa vào, một chân bước vào phòng khám thì cười quay đầu nói với Khuất Tĩnh: _“Bác sĩ Khuất, nghe nói luận văn của cô được đăng rồi, chúc mừng nhé.”_

Cửa đóng lại.

Khuất Tĩnh đứng ở cửa, im lặng nhìn chằm chằm vào cửa vài giây, chậm rãi nói: _“Gần đây tôi lại viết một bài mới.”_

Tần Hoài vội vàng phụ họa: _“Mức độ tận tụy này của cô chúng tôi thật không thể so bì, tôi và Tư… Tiểu Trịnh sư phụ chiều nay cùng nhau trốn việc rồi, thật sự không chịu nổi ngày nào cũng làm điểm tâm. Nếu để tôi ngày nào cũng đi làm, viết luận văn, làm nghiên cứu khoa học, tôi càng không chịu nổi.”_

Tần Hoài xem như đã phát hiện ra, anh ta có là gì với danh hiệu Đại sư cấp Hoang Ngôn, Khuất Tĩnh đây mới thực sự là Đại sư cấp Hoang Ngôn.

Khuất Tĩnh đeo khẩu trang che gần hết khuôn mặt, chỉ cần mắt không có bất kỳ thay đổi nào, giọng điệu vẫn như cũ, lúc nói dối hoàn toàn không nhìn ra được.

Bị bạn bè vạch trần cũng có thể ngay lập tức tìm cách chữa cháy.

_“Tôi nghe nói bác sĩ các cô xét duyệt chức danh cần số lượng luận văn.”_ Tần Hoài bắt đầu tìm chuyện để nói, _“Trong phim truyền hình nói vậy.”_

Khuất Tĩnh gật đầu: _“Có yêu cầu về số lượng và chất lượng luận văn, cũng xem xét thâm niên và thành tích.”_

_“Số lượng luận văn của tôi thực ra đã đủ rồi.”_ Khuất Tĩnh nói, _“Hơn nữa với tuổi của tôi, có chức danh hiện tại đã rất tốt rồi, tôi không có nhu cầu xét duyệt chức danh, chỉ đơn thuần là thích viết luận văn.”_

Tần Hoài: …

Điều này còn vô lý hơn cả việc nghe học bá nói, anh ta chỉ đơn thuần yêu thích học tập.

_“Tần Hoài chắc có thể hiểu, mấy ngày nay tôi nghe Tào tiên sinh họ nói thực ra cậu mỗi ngày 12 giờ trưa đã tan làm rồi, buổi chiều đều là nghiên cứu điểm tâm mới.”_

_“Trước đây là màn thầu, bây giờ… cũng là màn thầu, mọi người đều nói cậu đặc biệt thích màn thầu, màn thầu rượu nếp buổi sáng cũng là luyện tập tốt trong khoảng thời gian buổi chiều rồi mới để bán vào buổi sáng.”_

_“Tôi tin Tần Hoài cậu nhất định cũng đặc biệt thích làm điểm tâm.”_

Tần Hoài: Cũng không hẳn.

Thật không dám giấu, tôi mỗi chiều tăng ca là vì có một hệ thống ban bố nhiệm vụ phụ, có rất nhiều điểm tâm phải học, không tăng ca không được.

Nếu cô thấy tôi rất vất vả, thì hãy phát lòng từ bi nói cho tôi biết hương vị trong ký ức của cô rốt cuộc là gì.

Trong lúc Tần Hoài đang nghĩ cách chuyển chủ đề chết tiệt này, giọng nói bất mãn của La Quân từ bên trong truyền ra.

_“Hai người các ngươi có thể nói chuyện gì đó mà người ta nghe hiểu được không? Các ngươi đến đây để đi cùng ta làm vật lý trị liệu, lúc nãy nói chuyện ta không thích nghe, đổi chủ đề khác đi.”_

Khuất Tĩnh áp sát vào cửa, cười tủm tỉm hỏi: _“Vậy La tiên sinh ngài muốn nghe gì ạ?”_

La Quân hùng hồn nói: _“Tần Hoài gần đây ngày nào cũng làm mấy thứ quỷ quái gì, hoa chim cá côn trùng, nếu ta thích thì không tự mua đồ sống về à? Tiểu Khuất ngươi chọn một món điểm tâm ngươi thích, phải là món Tần Hoài chưa làm, bảo nó học, làm món mới.”_

Tần Hoài:!

Không hổ là ngài!

Cách hoàn thành nhiệm vụ gian lận xảo quyệt như vậy mà ngài cũng nghĩ ra được, thật là có tài.

Khuất Tĩnh bất đắc dĩ nói: _“La tiên sinh, bình thường ngài làm khó tôi thì thôi, sao lại làm khó cả Tần Hoài nữa, cậu ấy đâu có lĩnh lương từ bệnh viện chúng ta.”_

_“Nó lĩnh lương từ ta.”_ La Quân hùng hồn nói, _“Nó là cháu trai họ xa của ta, sau này di sản của ta đều để lại cho nó, làm vài món điểm tâm mới thì có sao?”_

Khuất Tĩnh không nhịn được, bất giác nhìn Tần Hoài.

Tần Hoài: …

Cái lợi về vai vế này La Quân ngài nhất định phải chiếm sao?

Tần Hoài khó khăn gật đầu một cái.

Khuất Tĩnh nghĩ một lát: _“Nhưng tôi không có món điểm tâm nào đặc biệt thích ăn cả, tôi thấy bánh gạo nếp cẩm của Tần Hoài làm đã rất ngon rồi, bánh táo tàu sơn dược cũng ngon.”_

_“Chắc chắn có, ngươi nghĩ kỹ lại đi.”_

Khuất Tĩnh cố gắng nghĩ, không chắc chắn lắm nói: _“Bánh gạo nếp cẩm vị táo tàu sơn dược?”_

Tần Hoài: …

Trịnh Tư Nguyên xin lỗi, vì nhiệm vụ phụ, tôi buộc phải làm một món ăn mà đối với cậu là đi ngược lại với tổ tiên rồi.

_“Bánh gạo nếp cẩm vị này có hơi kỳ lạ không?”_ Khuất Tĩnh có chút ngại ngùng nhìn Tần Hoài.

Tần Hoài nặn ra một nụ cười, kiên định lắc đầu: _“Không kỳ lạ, một chút cũng không kỳ lạ!”_

Sau khi La Quân làm vật lý trị liệu xong, Khuất Tĩnh đưa hai người xuống tận hầm để xe, tiễn hai người lên xe rời đi.

Đợi xe rời khỏi bệnh viện, La Quân mới lạnh lùng lên tiếng ở ghế phụ: _“Tại sao lúc đầu Khuất Tĩnh lại phải giải thích chuyện luận văn với ngươi?”_

Tần Hoài thầm cảm thán La Quân quả nhiên có khứu giác nhạy bén, liền kể lại cuộc đối thoại mà anh nghe được ở cửa văn phòng và nội dung cuộc trò chuyện với Khuất Tĩnh trên đường đi.

La Quân dựa vào lưng ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ: _“Ngươi có suy nghĩ gì?”_

_“Tôi nghi ngờ Khuất Tĩnh hoàn toàn không bị dị ứng tia cực tím, cô ấy bọc mình kín mít là để che giấu thứ khác.”_ Tần Hoài nói, _“Thứ che giấu này, hẳn là bí mật mà ngài nói cô ấy che giấu.”_

La Quân khẽ gật đầu: _“Thông minh hơn Trần Huệ Hồng nhiều.”_

Tần Hoài: … Cũng không cần phải chê bai Trần Huệ Hồng như vậy.

_“Nhưng Khuất Tĩnh bọc mình kín như vậy, còn bịa ra một lời nói dối hợp tình hợp lý như vậy để lừa gạt khắp nơi, rõ ràng là không muốn nói cho bất kỳ ai. Nếu chúng ta ép hỏi cô ấy, chỉ sợ sẽ bị chặn liên lạc cắt đứt quan hệ ngay lập tức, loại bí mật này nếu cô ấy không nói thì rất khó phát hiện ra.”_ Tần Hoài nói.

_“Lại không bắt ngươi phát hiện ra ngay bây giờ, nhiệm vụ hàng đầu của ngươi bây giờ là làm ra hương vị trong ký ức của cô ta.”_ La Quân nói, _“Không ai bắt ngươi có đường tắt của hệ thống mà không dùng, cứ phải dùng phương pháp của chúng ta.”_

_“Tiền của viện phúc lợi ta đã chuyển rồi, tuần sau ngươi lấy thân phận người thừa kế của ta đến viện phúc lợi một chuyến nữa, kiểm tra sổ sách, thuận tiện làm thân với Khuất Viện Trưởng.”_

_“Không phải ngươi giỏi làm thân nhất sao? Làm chút bánh bao, làm chút mấy con cá xấu hoa xấu mà ngươi gần đây ngày nào cũng làm, hỏi thăm khẩu vị ăn uống lúc nhỏ của Khuất Tĩnh.”_

_“Đừng chỉ chăm chăm vào nhiệm vụ của ta, ta đã nói nhiệm vụ phụ của ta không quan trọng. Ngươi cho dù làm xong nhiệm vụ, xem xong ký ức của ta cũng vô dụng, ta lại không bị mất trí nhớ.”_

_“Đối với nhiệm vụ phụ của Khuất Tĩnh thì để tâm vào, không phải nhiệm vụ của ngươi đã kích hoạt rồi sao? Ồ, nhiệm vụ của ta vừa kích hoạt, ngươi đã hỏi cái này cái kia, lôi Tiểu Trịnh từ Cô Tô về học làm bánh táo giả.”_

_“Nhiệm vụ của Khuất Tĩnh vừa kích hoạt, thì như không có chuyện gì, hôm nay ta không mở miệng hỏi ngươi cũng không chủ động nhắc đến.”_

_“Ta nói cho ngươi biết, đợi Khuất Tĩnh tỉnh lại, sau khi cô ta chết di sản vẫn là của ngươi. Trần Huệ Hồng một xu không nhả ra đó là cô ta, tinh quái bình thường chúng ta không quan tâm đến tiền.”_

Lời La Quân vừa dứt, tiếng thông báo của game vang lên trong đầu Tần Hoài.

_“Đing, chúc mừng ngài hoàn thành nhiệm vụ chính 【Dao Dao Lĩnh Tiên 2】, nhận được phần thưởng nhiệm vụ: Nhân Khí Dẫn Lưu +500, 【Một đoạn mộng… của La Bá Ngôn】… Phần thưởng đang được sửa đổi…”_

_“Chúc mừng ngài nhận được phần thưởng nhiệm vụ: Nhân Khí Dẫn Lưu +500, 【Một Đoạn Ký Ức của La Quân】.”_

Tần Hoài:?

La Quân phát hiện Tần Hoài không nói một lời, có chút tức giận: _“Nói đi chứ!”_

_“… Tôi có một câu hỏi, La Bá Ngôn là ai? Ngài có quen không?”_

Lần này đến lượt La Quân không nói một lời.

Đợi Tần Hoài nhìn về phía La Quân, La Quân mới chậm rãi nói: _“Lúc ta mới đến nhân gian, tự đặt cho mình một cái tên mà ta cho là rất hay gọi là La Bá Ngôn.”_

_“Sau này phát hiện ba chữ quá khó viết, ta không thích viết chữ, lúc đó một đám người ngày nào cũng gọi ta là La Quân, La Quân, ta liền tự đổi tên thành La Quân.”_

Tần Hoài: …

Tần Hoài cảm thấy La Quân cũng không có tư cách ngày nào cũng chê bai loại tinh quái cây cỏ như Trần Huệ Hồng, Tất Phương các người còn vô lý hơn.

La Quân hỏi một câu xoáy vào tâm can: _“Cái tên La Bá Ngôn ta chỉ dùng một năm, sao ngươi biết? Ngươi lại kích hoạt nhiệm vụ phụ rồi? Ngươi có thể…”_

_“Tôi hoàn thành nhiệm vụ chính rồi.”_ Tần Hoài ngắt lời, _“Trước đây phần thưởng của nhiệm vụ chính là 【Một đoạn mộng cảnh của???】,??? hẳn là La Bá Ngôn, bây giờ phần thưởng tự động sửa đổi, biến thành 【Một Đoạn Ký Ức của La Quân】.”_

_“Ký ức của ngài đã đủ rồi.”_

Tần Hoài nhìn con đường phía trước, từ tận đáy lòng cảm thán: _“Tôi nhớ lần trước hoàn thành nhiệm vụ cũng là tôi lái xe ngài ngồi ghế phụ, xem ra sau này tôi phải thường xuyên lái xe cho ngài, biết đâu nhiệm vụ sẽ hoàn thành nhanh hơn một chút.”_

_“Đúng là mỗi lần lái xe đều có thu hoạch!”_

La Quân:?(╯‵□′)╯︵┻━┻

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!