## Chương 122: Lương Chúc (Tám)
Lúc Liễu Đào đẩy cửa ra ngoài, trời đã tối hẳn.
Không có đèn đường, ánh trăng là nguồn sáng lớn nhất trong đêm tối, hầu hết các nhà đều tối om, chỉ có một số ít nhà khá giả hơn thắp đèn dầu, khói đen và ánh sáng vàng mờ ảo hòa quyện vào nhau, trông như những đốm lửa nhỏ.
La Quân vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc đến, hai tay đút túi, đứng ở cửa nhà. Ánh trăng chiếu lên người chàng, một khuôn mặt nửa sáng nửa tối, khiến đôi mắt trông rất sâu thẳm.
_“Ta không thích ăn cà rốt.”_ La Quân nói.
_“Thiếp biết, nên thiếp đã nhờ Giang sư phụ làm cà rốt ngon hơn.”_ Liễu Đào đi đến bên cạnh La Quân, thành thạo khoác tay chàng, hai người sát vào nhau đi về nhà.
_“Thiếp nhớ lúc đầu chàng cũng không thích ăn rau xanh, rau xanh do Giang sư phụ làm không phải chàng cũng rất thích ăn sao?”_
_“Ông ta dùng nước dùng gà để nấu, cà rốt nấu bằng nước dùng gà cũng không ngon.”_ La Quân phản bác.
_“Nhưng biết đâu sẽ có cách làm khác khiến cà rốt trở nên ngon hơn.”_ Liễu Đào cười tủm tỉm nói, _“Nếu Giang sư phụ cũng làm không ngon, thì sau này chúng ta không đặt nữa.”_
_“Ừm.”_
_“Báo đọc xong rồi, ngày mai chàng định đọc gì? Sáng mai thiếp sẽ dọn dẹp đồ đạc trước.”_
_“Đọc… _"Thục Sơn Kiếm Hiệp Truyện"_ , báo đó nhiều quá nàng không biết ta muốn bắt đầu đọc từ đâu, sáng mai ta tự tìm là được.”_
_“Thôi được, đều tại thiếp không biết chữ.”_ Liễu Đào có chút thất vọng.
_“Người không biết chữ nhiều lắm, người biết chữ cũng chưa chắc đã có ích gì.”_ La Quân khinh thường nói, _“Họ Sở biết nhiều chữ, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức, tiếng Nhật đều biết, nói là từ nhỏ học Tứ Thư Ngũ Kinh lớn lên lại học tân học phương Tây, tốt nghiệp trường danh tiếng vào chính phủ cũng chỉ biết phê duyệt văn kiện kiếm tiền.”_
_“Tiền các nước trong nhà nhiều đến mức két sắt cũng không chứa hết, còn muốn tống tiền đến đầu ta.”_
Nghe La Quân nói vậy, Liễu Đào hỏi: _“Thiếp nhớ trước khi chúng ta rời Thượng Hải, Sở bộ trưởng còn nhờ người tặng thiếp hai chiếc nhẫn hồng ngọc. Hai năm nay thiếp không nghe tin tức gì về ông ấy, ông ấy còn làm việc ở Thượng Hải không?”_
La Quân gật đầu: _“Chắc vậy, có lẽ đang bơi.”_
Liễu Đào nghiêng đầu, không hiểu lắm. Nhưng cả đời này nàng có nhiều điều không hiểu, cũng không có thói quen tìm hiểu sâu, chỉ gật đầu tiếp tục đi về phía trước.
Về đến nhà, Liễu Đào sớm đi ngủ, còn La Quân thì quen thức khuya, ngồi đọc báo dưới ánh nến đến tận khuya mới lên lầu ngủ.
Sáng hôm sau, cũng là Liễu Đào dậy sớm, dọn dẹp nhà cửa đơn giản, vào bếp ngâm nguyên liệu nấu trà trần bì, chờ người giao sữa đến.
Đợi La Quân thức dậy, trà trần bì đã nấu xong, nhiệt độ vừa miệng.
La Quân vừa uống trà trần bì vừa đọc báo, Liễu Đào lên lầu trang điểm, đeo bộ trang sức đầy đủ, xách hộp thức ăn chuẩn bị ra ngoài.
_“Thiếp đến chỗ Giang sư phụ lấy bánh táo giả, hôm qua thiếp đã nhờ Giang sư phụ làm vài vị mới, thiếp phải qua đó xem ông ấy làm thế nào, nếu không được thì bây giờ vẫn kịp đổi.”_ Liễu Đào bắt đầu báo cáo lịch trình.
La Quân mắt dán vào tờ báo, nói: _“Nếu nàng không thích đeo nhiều trang sức ra ngoài thì có thể không đeo.”_
Liễu Đào sờ sờ chiếc khuyên tai mới, lại liếc nhìn chiếc nhẫn hồng ngọc do Sở bộ trưởng tặng vừa tìm thấy trên lầu, nói: _“Quen rồi cũng không sao.”_
_“Thiếp là La thái thái, nếu ra ngoài với bộ mặt mộc, Bá Ngôn chàng sẽ bị người khác cười chê.”_
La Quân không nói gì nữa, uống nốt ngụm trà trần bì cuối cùng.
Liễu Đào ra ngoài.
La Quân đứng dậy, ngay khi Tần Hoài tưởng La Quân sẽ đến sofa ngồi đọc tiểu thuyết tiếp tục cuộc sống trai nhà của mình, thì La Quân lại đi đến cửa, dừng lại hai phút rồi chậm rãi thay giày ra ngoài.
Tần Hoài:?
La Quân thong thả đi dạo bên ngoài, những người hàng xóm dọc đường nhìn thấy La Quân đều không có gì ngạc nhiên, tự làm việc của mình.
Và con đường La Quân đi Tần Hoài rất quen thuộc, vì hôm qua anh đã đi cùng hai vợ chồng này rồi, là con đường đến nhà Giang sư phụ.
Rất tốt, La tiên sinh hôm nay không làm trai nhà nữa, đổi sang làm kẻ bám đuôi rồi.
La Quân thong thả đi đến góc phố quen thuộc, chàng không gõ cửa căn nhà thấp, mà thành thạo đi vào sân.
Trong sân không có đứa trẻ chơi bùn, chỉ có mẹ của đứa trẻ đang quét sân.
Người phụ nữ nhìn thấy La Quân, thành thạo mang cho chàng một chiếc ghế có đệm mềm, nịnh nọt cười với La Quân: _“La tiên sinh, Cẩu Đản nhà tôi lại nhân lúc tôi không để ý chạy đến chỗ Giang sư phụ rồi, thật ngại quá.”_
_“Không sao, vợ tôi thích trẻ con.”_ La Quân bình tĩnh gật đầu, _“Cô cứ làm việc của mình đi.”_
Người phụ nữ tiếp tục quét sân, chỉ là lần này quét sân phải tránh hướng của La Quân, để không làm bụi bay vào quần áo của La tiên sinh.
La Quân lấy từ trong túi ra một tờ báo gấp thành hình đậu phụ, mở ra, bắt đầu đọc báo.
Tần Hoài: …
Nói sao nhỉ, sở thích và thói quen của La Quân thật sự là nhiều năm không đổi.
Ở trong sân xem La Quân đọc báo quả thực thú vị, nhưng Tần Hoài muốn biết tình hình trong nhà hơn.
Sau khi đọc sơ qua _"Thục Sơn Kiếm Hiệp Truyện"_ hai phút, Tần Hoài đi vào căn nhà thấp.
Giang Vệ Minh, Cẩu Đản và Liễu Đào đều ở trong bếp, hộp thức ăn Liễu Đào mang đến đặt trên bàn bên ngoài, cửa trước và cửa sau của bếp đều mở. Ba người trong nhà chỉ cần có một người chịu đi về phía cửa sau hai bước, nhìn ra ngoài là có thể thấy La Quân đang đọc báo trong sân.
Nhưng ba người này chắc chắn sẽ không nhìn ra ngoài, tất cả ánh mắt đều tập trung vào món điểm tâm.
Trên thớt đặt bột mì đã nhào xong, cà rốt băm nhuyễn, thịt băm và nước củ dền.
_“Bánh táo giả nhân thịt… còn là bánh táo giả sao?”_ Liễu Đào tuy không biết làm bánh táo giả, nhưng làm phú bà mấy năm, về phương diện ăn uống cũng coi như có chút kiến thức.
Giang Vệ Minh bị câu hỏi này của Liễu Đào hỏi đến mức chỉ muốn đào một cái hố chôn mình xuống, biểu cảm này của ông Tần Hoài rất quen thuộc, là biểu cảm giống hệt Trịnh Tư Nguyên khi đưa ra một quyết định có lỗi với tổ tiên.
_“Cái này… tôi… đây là của tôi…”_
Giang Vệ Minh ấp úng hồi lâu, cuối cùng nặn ra một câu: _“Tôi chỉ có thể nghĩ ra cách này thôi.”_
_“Vị của cà rốt rất đặc biệt, nhất là sau khi hấp chín, rất khó dùng nguyên liệu khác để át đi vị cà rốt, trừ khi cho thêm nhiều gia vị.”_
_“Nhưng làm bánh táo giả mà cho nhiều gia vị, như vậy chỉ càng làm mất đi bản chất, càng kỳ lạ hơn.”_
_“Tôi đã nấu ăn cho bà và La tiên sinh lâu như vậy, đối với khẩu vị của La tiên sinh cũng có chút hiểu biết. La tiên sinh không thích ăn rau, món không phải thịt mà ông ấy thích nhất là đậu hũ, vì đậu hũ sau khi hầm với nước dùng thịt, nước dùng gà sẽ có vị thịt hơn.”_
_“Tôi làm nhân thịt, trộn cà rốt băm vào thịt, thêm chút măng và nấm hương, nhân xào qua một lần để ra dầu, rồi hầm với nước dùng gà. Tôi biết nhân này rất kỳ lạ, vì nhân này là nhân bánh bao mà cha tôi đã dạy tôi.”_
_“Nhưng nhân này là nhân mà tôi biết, dùng cà rốt có thể làm ra nhân hợp khẩu vị của La tiên sinh nhất.”_
_“Bánh táo giả tôi sẽ làm hình quả táo, phiền bà hôm nay mang bánh táo giả về đừng nói với La tiên sinh đây là bánh táo giả, cứ nói là bánh bao hình quả táo. Bảo ông ấy nhất định phải ăn nóng, nguội sẽ không ngon. Nếu nguội bà cứ cho bánh bao vào xửng hấp ba phút, vị sẽ không kém đi đâu.”_
Giang Vệ Minh bắt đầu cầu xin.
Liễu Đào: …
_“Thôi được.”_ Liễu Đào gật đầu, _“Tôi về sẽ nói với tiên sinh của tôi… đây là bánh bao hình quả táo mới của Giang sư phụ.”_
Giang Vệ Minh bắt đầu xào nhân.
Tần Hoài đứng bên cạnh xem, càng xem mắt càng sáng.
Tần Hoài phát hiện Giang Vệ Minh tuy làm bánh táo giả bình thường, kém hơn Trịnh Tư Nguyên một chút, nhưng trình độ xào nhân này thật sự tốt.
Tần Hoài mỗi sáng cũng xào nhân, anh biết xào nhân không cần công phu quá tốt, cũng không cần nắm vững các kỹ thuật như lật chảo, nhưng những thứ càng đơn giản càng thể hiện được trình độ.
Điều này giống như làm món khai thủy bạch thái cần trình độ, nhưng làm cho bắp cải có vị của khai thủy bạch thái càng cần trình độ hơn.
Sau khi xào xong nhân, Giang Vệ Minh bắt đầu dùng nước dùng gà để hầm nhân, bước này Tần Hoài cũng rất quen thuộc, anh cũng không thể hầm được đến trình độ này của Giang Vệ Minh.
Nước sốt cô lại vừa phải, nhân bánh bao hầm xong thơm đến mức Tần Hoài chỉ muốn ăn thử một bát.
Không chỉ Tần Hoài có ý nghĩ này.
Cẩu Đản ngồi trên đất xem Giang Vệ Minh nấu ăn đã bắt đầu chỉ nhìn chằm chằm vào nhân trong nồi, phát âm tròn vành rõ chữ: _“Thịt thịt, thịt thịt!”_
_“Minh Minh, thịt thịt.”_
Nghe giọng, đúng là giọng miền bắc.
Giang Vệ Minh múc nhân vào bát rồi trộn thêm chút dầu mè, vỗ đầu Cẩu Đản: _“Đây là điểm tâm của La tiên sinh và La thái thái, con không có phúc này đâu.”_
Dù là nhân thịt hay bột mì, trong thời đại này đều là những thực phẩm quý giá nhất, người bình thường ăn được một miếng đã có thể cảm thán đời này không còn gì hối tiếc. Giang Vệ Minh biết rõ đầu bếp có thể ăn chút cơm thừa canh cặn của khách, nhưng tuyệt đối không được động đũa vào bữa ăn chính của khách.
_“Giang sư phụ lát nữa làm thêm hai cái nhỏ, ông một cái Cẩu Đản một cái, nhiều điểm tâm như vậy hai vợ chồng tôi cũng không ăn hết.”_ Liễu Đào cười, cúi đầu nhìn Cẩu Đản, _“Cẩu Đản hôm nay có phúc rồi nhé.”_
_“Đào Đào, Đào Đào.”_ Cẩu Đản lại gọi Liễu Đào.
_“Nó bây giờ thật sự học theo ông một giọng miền bắc rồi đấy.”_ Liễu Đào cười.
Giang Vệ Minh cười cười, bắt đầu gói bánh táo giả.
So với sự tự nhiên khi xào nhân lúc nãy, Giang Vệ Minh gói bánh táo giả có vẻ hơi vụng về, nhưng tổng thể tay nghề cũng được, có thể thấy đã từng luyện tập nhưng không tinh, đã lâu không làm.
Tần Hoài đứng bên cạnh im lặng xem, càng xem càng thấy kỹ thuật này có chút giống với kỹ thuật Trịnh Tư Nguyên dạy mình.
Quả nhiên, những món điểm tâm khó như vậy đều có cùng một nguồn gốc, kỹ thuật đều tương tự nhau.
Rất nhanh, từng chiếc bánh táo giả có kích thước tương tự nhau đã được gói xong.
Giang Vệ Minh bắt đầu tô màu.
_“La thái thái, bà có muốn thử không?”_ Giang Vệ Minh hỏi, _“Tô màu cho bánh táo giả cũng khá thú vị, trước đây khi nhị ca tôi học làm bánh táo giả, đến bước tô màu, các anh em trong nhà đều tranh nhau làm.”_
_“Đại ca tôi cũng rất muốn tô màu, nhưng lần nào cũng nhường cho các em, tôi mặt dày hơn, nhất định phải tô một cái rồi mới nhường.”_
_“Tôi có thể sao?”_ Liễu Đào có chút ngạc nhiên.
_“Đương nhiên có thể, chỉ là bà phải tháo nhẫn trên tay ra.”_
Liễu Đào nhanh nhẹn tháo nhẫn, cầm một cái bánh táo giả, cẩn thận nâng niu, học theo cách của Giang Vệ Minh tô màu.
Hiệu quả rất không lý tưởng.
Liễu Đào có lẽ sợ chiếc cọ nhỏ làm bằng lông heo làm hỏng bánh táo giả, mỗi lần tô màu động tác đều rất nhẹ. Theo kinh nghiệm tô màu bánh táo giả của Tần Hoài trong thời gian này, thành phẩm cuối cùng màu sắc chắc chắn sẽ loang lổ.
Một mảng đỏ đậm, một mảng đỏ nhạt, một mảng không có màu, tóm lại là không đẹp.
Liễu Đào tô rất cẩn thận, cũng rất chậm.
Tần Hoài đứng bên cạnh xem, đang xem vui vẻ thì bức tường không khí xuất hiện.
Suýt nữa thì Tần Hoài ngã chổng vó.
Tần Hoài vội vàng chạy ra ngoài, phát hiện La Quân đã thu dọn báo đứng dậy đi về nhà. Chàng đi rất chậm, trên đường còn gặp một người bán hàng rong gánh kẹo mạch nha, mua một túi lớn.
Mặc dù ngôn ngữ bất đồng, người bán hàng rong nói La Quân không hiểu, La Quân nói người bán hàng rong không hiểu, nhưng tiền thì tương thông.
Sau khi La Quân móc ra một đồng bạc trắng, mọi ngôn ngữ đều thông. Người bán hàng rong chỉ muốn nhét nửa giỏ cho La Quân, nhưng La Quân chê nhiều chỉ lấy một túi, người bán hàng rong líu lo nói một đống lời chúc may mắn của địa phương, chắp tay vái sau lưng La Quân.
Về đến nhà, La Quân phủi bụi trên người, đặt kẹo mạch nha lên bàn, đến sofa tìm một vị trí thoải mái ngồi xuống, tiếp tục đọc báo.
Mười mấy phút sau, Liễu Đào xách hộp thức ăn về, trên đầu có những giọt mồ hôi li ti, người còn thở hổn hển, có lẽ là chạy về.
_“Hôm nay Giang sư phụ làm điểm tâm mới, bánh bao hình quả táo! Đặc biệt ngon, ông ấy nói phải ăn nóng, thiếp sợ trên đường đi bị nguội, nên chạy một mạch về.”_ Liễu Đào thở hổn hển nói, mở hộp thức ăn, lấy từng chiếc bánh táo giả ra bày lên đĩa.
_“Chiều nay nếu chàng muốn ăn thì gọi thiếp một tiếng, cái này nguội sẽ không ngon, phải cho vào xửng hấp ba phút.”_
Liễu Đào nhìn thấy kẹo mạch nha trên bàn.
_“Người bán kẹo hôm nay gõ cửa à?”_ Liễu Đào có chút ngạc nhiên.
_“Gõ cửa rồi.”_ La Quân đặt báo xuống, _“Lần trước không phải nàng nói không gặp sao? Hôm nay ông ta gõ cửa thiếp tiện tay mua một túi, nói chuyện líu lo, một chữ cũng không hiểu.”_
_“Giọng quê của ông ấy hơi nặng.”_ Liễu Đào cười, bưng đĩa đến trước mặt La Quân, còn mình thì mở giấy dầu lấy một miếng kẹo mạch nha ăn.
La Quân chính xác từ một đĩa bánh táo giả đẹp mắt chọn ra chiếc duy