Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 140: Chương 140: Đến Cô Tô

## Chương 140: Đến Cô Tô

Sáng ngày hôm sau, Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên đã bước lên máy bay đi Ma Đô, sau khi hạ cánh chuyển tàu cao tốc đi Cô Tô, một phen giày vò, lúc đến Cô Tô đã là buổi trưa.

_“Bây giờ tôi là thực sự khâm phục anh chiều hôm qua nhận được điện thoại của Trịnh bá, sáng sớm hôm sau đã có thể đến Thực Đường của chúng tôi.”_ Tần Hoài bình thường cơ bản không đi xa, lúc ra ngoài nhiều nhất là 4 năm đại học đi lại giữa nhà và trường, vô cùng khâm phục sức hành động siêu việt của Trịnh Tư Nguyên.

_“Cũng bình thường thôi, quen rồi thì tốt.”_ Trịnh Tư Nguyên nhìn thoáng qua điện thoại, _“Ba tôi nói có người đến đón chúng ta.”_

_“Hả? Còn cần đón sao?”_ Tần Hoài mờ mịt.

_“Cậu là người mới đến, đón mang tính nghi thức một chút đi.”_

Tần Hoài:?

Một tiếng sau, Tần Hoài đã biết thế nào gọi là đón mang tính nghi thức một chút.

Người đến ga tàu cao tốc đón người là Đổng Sĩ, người quen cũ của Tần Hoài, cư dân mạng chính tông, lúc gọi video đã nói chuyện với Tần Hoài rất nhiều bát quái trong tửu lâu.

Những bát quái Đổng Sĩ nói chuyện với Tần Hoài dạo này, có và không giới hạn ở:

Con trai của Hoàng Thắng Lợi không am hiểu kinh doanh tửu lâu thế nào, phương án marketing làm rối tinh rối mù.

Lục đồ đệ của Hoàng Thắng Lợi lại bị bạn gái đá rồi, nguyên nhân là rụng tóc trông già, Đổng Sĩ thuận miệng phát biểu cảm thán, khói dầu trong bếp sau quả thực là hơi quá nặng rồi, rụng tóc cũng không thể hoàn toàn trách Lục sư huynh.

Một vị khách không thể tiết lộ tên, nhưng mọi người trong tửu lâu đều biết, kết hôn lần một, lần hai, lần ba, lần bốn đều tổ chức ở tửu lâu, đối tượng kết hôn còn đều là cùng một người. Khiến mọi người từng nghi ngờ bọn họ chính là muốn tìm một lý do tổ chức thêm vài lần hôn lễ, ăn chút món ăn giới hạn cho hôn lễ của Hoàng Ký Tửu Lâu.

Eo của Hoàng Thắng Lợi cũng không phải mấy năm nay mới không tốt, bắt đầu từ lúc vị khách này kết hôn lần hai, tửu lâu đã có một số món ăn giới hạn chỉ có tiệc cưới, tiệc thọ loại tiệc lớn đủ số bàn mới được phép đặt mua, còn chỉ có khách quen, khách cũ mới có cơ hội đặt được.

Những bát quái quý giá này, khiến tình bạn cư dân mạng của Tần Hoài và Đổng Sĩ vô cùng kiên cố.

Đồng thời cũng khiến Đổng Sĩ phá vòng vây, trở thành đại diện đến ga tàu cao tốc đón người.

Đổng Sĩ đến đón người, mục đích chính là đưa Tần Hoài đến căn nhà Trịnh Đạt thuê cho anh.

Căn nhà ngay đối diện Hoàng Ký Tửu Lâu, từ tiểu khu đi ra bước vào bếp sau của tửu lâu chỉ cần 6 phút, đi làm vô cùng thuận tiện. Thuận tiện đến mức Tần Hoài hơi muốn hỏi Đổng Sĩ, lẽ nào Hoàng Ký Tửu Lâu các cậu cũng bán bữa sáng? Tôi cần mỗi sáng 4 giờ qua làm Ngũ Đinh Bao?

_“Căn nhà này là Trịnh sư thúc ngàn chọn vạn tuyển thuê cho Tần Hoài cậu, Trịnh sư thúc vốn dĩ muốn thuê cho cậu một căn nhà trong tiểu khu nhà chú ấy, nhưng nhà chú ấy cách Hoàng Ký thực sự là quá xa. Tửu lâu chúng tôi thời gian chuẩn bị món ăn dài, đi làm sớm, về cơ bản 9 giờ là phải đến tiệm đi làm rồi, nếu cậu từ bên nhà Trịnh sư thúc qua đây, mỗi sáng 8 giờ đã phải thức dậy, quá sớm rồi.”_ Đổng Sĩ mọc ra một cái miệng không rảnh rỗi được, cái gì cũng phải nói, một câu cũng không giấu được.

Tần Hoài mỗi sáng 4 giờ thức dậy: ……

Trịnh Tư Nguyên khoảng thời gian này đã từ 6 giờ thức dậy biến thành 6 giờ đi làm: ……

_“Tuy nhiên tửu lâu chúng tôi cũng có chỗ tốt, thời gian nghỉ trưa đặc biệt dài. Về cơ bản đến 1 giờ bếp sau đã nghỉ ngơi rồi, 4 giờ chiều đi làm, 8 giờ tối là tan làm, tuyệt đối không tăng ca. Tôi nhớ Tần Hoài cậu mỗi ngày 4 giờ chiều là tan làm rồi nhỉ, tửu lâu chúng tôi cũng không có sư phụ Bạch án, nếu cậu buổi tối muốn ngủ sớm cũng có thể 4 giờ tan làm, chúng tôi 4 giờ là có cơm rồi.”_

Tần Hoài: ……

Thì ra đầu bếp rơi rớt ngẫu nhiên là đãi ngộ này sao?

Trịnh Tư Nguyên, xin lỗi, để anh làm trâu ngựa rồi.

Căn nhà Trịnh Đạt thuê cho Tần Hoài là kiểu căn hộ một phòng ngủ xách vali vào ở, dọn dẹp rất sạch sẽ, không có đồ đạc gì thêm cần chuẩn bị, thậm chí ngay cả bàn chải đánh răng và khăn mặt cũng có đồ mới tinh chưa bóc vỏ, khiến Tần Hoài từng nghi ngờ căn nhà này trước đây có thể là homestay.

Trong nhà không có gì cần thu dọn, Tần Hoài đặt hành lý xuống liền cùng Đổng Sĩ đến đối diện gặp Hoàng Thắng Lợi, Trịnh Tư Nguyên thì kéo hành lý về nhà thu dọn trước.

Lần đầu tiên gặp giáo viên lớp mạng, Tần Hoài mang theo một chút quà gặp mặt tự mình chuẩn bị

Bình Quả Diện Quả Nhi tối hôm qua làm xong.

Bình Quả Diện Quả Nhi đàng hoàng nghiêm chỉnh, nhân là Trịnh Tư Nguyên giúp trộn, là Bình Quả Diện Quả Nhi trong sạch, đàng hoàng nghiêm chỉnh.

Không phải dị đoan nhân thịt.

Tần Hoài đi theo Đổng Sĩ bước vào Hoàng Ký Tửu Lâu.

Hoàng Ký Tửu Lâu ở địa phương cũng coi như là thương hiệu lâu đời rồi, là Hoàng Thắng Lợi lúc còn trẻ từ quán ăn nhỏ mở lên, đến tửu lâu lớn như bây giờ. Bởi vì có chút năm tháng, hai năm nay lại không làm mới gì, nhìn từ xa hơi cũ, đương nhiên đổi góc độ nghĩ lại, cũng có thể nói là có bề dày lịch sử.

Mặc dù bề dày này hơi ngắn, chỉ có hơn 20 năm.

Thời gian Tần Hoài vào tiệm là hơn 1 giờ trưa, miễn cưỡng coi như là giờ cơm, khách trong tửu lâu không nhiều lắm, đại sảnh ngồi một nửa. Tỷ lệ lấp đầy như vậy vào thời điểm này trong ngày làm việc cũng không tính là tệ, nhưng quả thực hơi không xứng với danh tiếng vang dội những năm nay của Hoàng Ký Tửu Lâu.

Xem ra lời oán thầm của Đổng Sĩ rất đúng, con trai của Hoàng Thắng Lợi quả thực không giỏi kinh doanh.

Đổng Sĩ dẫn Tần Hoài đến cửa bếp sau, đẩy cửa bước vào, vui vẻ gân cổ gọi: _“Sư phụ sư phụ, Tần Hoài đến rồi, con đón người về rồi! Cậu ấy còn mang quà cho người, người mau ra xem nha!”_

_“Ồn ào nhốn nháo ra thể thống gì, bên ngoài còn có khách đang ăn cơm kìa.”_ Hoàng Thắng Lợi chậm rãi từ bếp sau đi ra.

Đây là lần đầu tiên Tần Hoài nhìn thấy người thật.

So với trên video, người thật hơi đen hơn một chút, cũng gầy hơn một chút.

Hoàng Thắng Lợi cười ha hả nhìn Tần Hoài: _“Tiểu Tần đến rồi, khách sáo như vậy làm gì còn mang quà, mau cho tôi xem mang theo cái gì.”_

Tần Hoài đưa hộp quà lên.

Hộp quà là xin từ chỗ Trần Anh Tuấn, hộp quà thừa lúc đựng diện quả nhi.

Hoàng Thắng Lợi mở hộp quà ra, nhìn 4 cái Bình Quả Diện Quả Nhi bên trong ngẩn người, cầm một cái lên nắn nắn trên tay cảm nhận cảm giác, đặt trước mắt cẩn thận đánh giá một phen, hỏi:

_“Đây là cậu tự tay làm?”_

Tần Hoài gật đầu: _“Về cơ bản là vậy, nhân liệu là Trịnh Tư Nguyên giúp tôi trộn, bây giờ tôi vẫn hơi không nắm chắc được mức độ.”_

_“Trời đất ơi.”_ Hoàng Thắng Lợi nhỏ giọng lẩm bẩm, _“Còn thực sự có người sinh ra đã biết làm diện quả nhi a, canh Mạnh Bà quên không sạch a.”_

_“Sư phụ người nói gì vậy?”_ Đổng Sĩ không nghe rõ.

_“Không liên quan đến con.”_ Hoàng Thắng Lợi không để ý đến quan môn đệ tử, toàn bộ sự chú ý đều đặt trên người Tần Hoài, nụ cười càng sâu hơn.

_“Tiểu Tần cậu và Tư Nguyên là sáng sớm vội vàng chạy tới nhỉ? Mệt rồi chứ.”_

_“Cũng được, không mệt lắm.”_ Tần Hoài ăn ngay nói thật.

_“Nhà xem chưa? Còn quen không?”_

_“Rất tốt.”_

_“Vốn dĩ cậu đường xá xa xôi đến đây, trên lý thuyết nên làm cho cậu một bàn tiệc đón gió. Nhưng cái eo này của tôi không tranh khí, sáng nay vừa ngủ dậy đau dữ dội, đừng nói là nấu ăn, ngay cả ngồi cũng khó chịu.”_

_“Hoàng sư phụ ngài không cần khách sáo như vậy, ngài trên WeChat dạy tôi lâu như vậy, cũng coi như nửa người thầy của tôi, sao có thể phiền ngài làm tiệc đón gió cho tôi chứ.”_ Tần Hoài vội vàng nói.

_“Cậu không để ý thì tôi yên tâm rồi, Đổng Sĩ, còn ngẩn ra đó làm gì? Đưa đồng phục làm việc của Tiểu Tần cho cậu ấy nha.”_

Tần Hoài:?

Đổng Sĩ lập tức giống như làm ảo thuật, từ trong tủ bên cạnh lấy ra một bộ đồng phục nhân viên bếp sau, đưa cho Tần Hoài: _“Sư phụ đặt may cho cậu theo kích cỡ của cậu, không biết có vừa người không.”_

Tần Hoài nhìn nhìn đồng phục làm việc, phát hiện trên ngực áo của bộ đồng phục này còn có hình thêu, thêu tên.

Tần Hoài.

Rất tốt, lên ca rồi.

Tần Hoài vô cùng tự giác ôm đồng phục làm việc, hỏi: _“Phòng thay đồ ở đâu?”_

_“Mới đến cũng không biết làm chút gì, liền làm cho mọi người mấy lồng Tửu Nương Man Đầu tôi sở trường nhất đi!”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!