Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 198: Chương 198: Dàn Đầu Bếp Hạng Sang

## Chương 198: Dàn Đầu Bếp Hạng Sang

Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt, hai người này vốn đang ngồi trong phòng bao đối diện ăn dưa, cứ thế bị lôi vào phỏng vấn.

Tần Hoài cũng không rảnh rỗi, anh vốn định vào bếp xem có cơm nhân viên không, nhưng trước khi ăn cơm nhân viên, anh phải gửi tin nhắn cho Trần Công, nói một lời xin lỗi.

Tình tiết phát triển đến mức này, còn ai nhớ kế hoạch ban đầu của Tần Hoài hôm nay là để Trần Công thử món không?

Hôm nay Tần Hoài thậm chí còn chưa gặp Trần Công.

Tần Hoài bắt đầu soạn tin nhắn.

Tần Hoài: Trần trợ lý, thật sự xin lỗi, hôm nay gặp quá nhiều tình huống đột xuất. Vốn dĩ tôi nên đợi anh ăn xong, nói với anh về những món điểm tâm anh đã ăn, kết quả bây giờ ngay cả mặt anh cũng chưa gặp. Bữa trưa hôm nay anh ăn có hài lòng không? Có món điểm tâm nào đặc biệt thích không? Anh khoảng khi nào đi Hàng Thành, trưa mai còn thời gian qua ăn một bữa không?

Trần Công không trả lời tin nhắn.

Nhưng cửa phòng bao 777 bên cạnh đã mở.

Trần Công mặc vest chỉnh tề bước ra từ phòng bao 777, cười nói: _“Tần sư phụ, tôi biết anh bận nên vẫn ở trong phòng bao không đi. Vừa rồi nghe thấy anh nói chuyện bên ngoài, tưởng anh có việc chính nên không ra làm phiền, nếu bây giờ anh rảnh, chúng ta có thể nói chuyện ngay.”_

Tần Hoài ngây người.

Tần Hoài hơi muốn gãi đầu, nhưng vẫn kiềm chế được, đi theo Trần Công vào phòng bao, phát hiện Âu Dương vậy mà cũng ở trong phòng.

Âu Dương thậm chí còn ngồi bên bàn ăn, trước mặt đặt một bát Trần Bì Trà.

Không phải chứ anh bạn, anh không phải là ăn từ trưa đến giờ đấy chứ?

Âu Dương ném cho Tần Hoài một ánh mắt _“anh yên tâm, những gì cần tâng bốc tôi đã tâng bốc hết cho anh rồi”_.

Tần Hoài:?

Tần Hoài cẩn thận ngồi xuống, Trần Công chuyển sang chế độ làm việc, nụ cười cũng trở nên chuyên nghiệp hơn.

_“Tần sư phụ, tình hình của anh và giá cả tiệc ngoài, bạn của anh vừa rồi đã nói hết với tôi rồi.”_

Tần Hoài:... Giá cả tiệc ngoài gì cơ?

Anh có nhận tiệc ngoài bao giờ à?

Nếu đến Hoàng Ký được tính là tiệc ngoài, cũng không đến lượt Âu Dương nói giá cho Trần Công, trên thực đơn đều có giá niêm yết rõ ràng.

_“Trước đây anh đã đặt làm riêng một lô Bình Quả Diện Quả Nhi cao cấp cho công ty quản lý tài sản của Trần Anh Tuấn tiên sinh, đơn giá là 288 một cái.”_ Trần Công nói.

_“Đây là giá người quen ở địa phương, Hàn tổng của chúng tôi muốn mời anh đến thành phố A, tỉnh ngoài, giá cả chắc chắn phải tăng lên, quy luật thị trường này tôi hiểu.”_

_“Vừa rồi tôi cũng đứng ở cửa nghe lỏm vài câu chuyện phiếm của nhân viên phục vụ, là Hứa Thành tiên sinh đến phải không?”_

_“Anh biết Hứa Thành?”_ Tần Hoài hơi ngạc nhiên.

Anh cũng mới biết Hứa Thành là ai cách đây không lâu, Trần Công chỉ là trợ lý tổng tài của một công ty niêm yết, hơn nữa còn là trợ lý sinh hoạt, về lý thuyết anh ta sẽ không quan tâm đến một nhà phê bình ẩm thực.

Chẳng lẽ Trần Công là fan của Hứa Thành?

Bên dưới vẻ ngoài cố chấp của anh ta ẩn giấu một tình yêu với ẩm thực?

_“Đương nhiên, Hứa tổng là bạn của Hàn tổng chúng tôi.”_ Trần Công gật đầu, _“Hàn tổng chúng tôi chính là nghe từ miệng Hứa tổng mà biết đến anh. Thật không dám giấu, trước khi tìm anh, Hàn tổng chúng tôi cũng đã liên hệ với người phụ trách của mấy tửu lâu nổi tiếng, hỏi xem bếp trưởng của họ có thể nhận tiệc ngoài không.”_

_“Hàn tổng chúng tôi ở thành phố A, tiệc sinh nhật đương nhiên cũng phải tổ chức ở thành phố A. Thành phố A không có tửu lâu nào quá nổi tiếng, chỉ có thể mời sư phụ ở nơi khác đến làm tiệc ngoài.”_

_“Chỉ có Bát Bảo Trai ở Bắc Bình nhận lời mời, các tửu lâu khác đều từ chối khéo.”_

_“Thật ra Hoàng Ký chúng tôi cũng đã liên hệ, nhưng Hoàng Thắng Lợi sư phụ hình như eo không được tốt lắm.”_

_“Bùi Thịnh Hoa sư phụ của Trình Phưởng Cư thì có ý đó, nhưng giữa tháng 3 ông ấy phải ra nước ngoài giao lưu không có thời gian, đã giới thiệu cho chúng tôi bạn thân của ông ấy là Tang Mục. Tang sư phụ cho biết không có vấn đề gì, và sẵn lòng hợp tác với Đồng Đức Yến sư phụ của Bát Bảo Trai.”_

_“Vấn đề duy nhất là hai vị sư phụ này đều là đầu bếp Hồng án thuần túy, không thông thạo Bạch án. Tang sư phụ đề nghị Hàn tổng chúng tôi tìm thêm một đầu bếp Bạch án tinh thông Bạch án, phụ trách điểm tâm trong tiệc sinh nhật, dù sao điểm tâm tiệc sinh nhật ở một ý nghĩa nào đó còn quan trọng hơn điểm tâm tiệc cưới.”_

_“Hàn tổng chúng tôi và Hứa tổng là bạn bè, ông ấy vốn định hỏi Hứa tổng xem trong nước có những đầu bếp điểm tâm Bạch án nào sẵn lòng nhận tiệc ngoài như vậy, thì nghe Hứa tiên sinh nhắc đến anh là một đầu bếp điểm tâm Bạch án rất xuất sắc, muốn đến Sơn Thị nếm thử tay nghề của anh.”_

_“Thế nên mới để tôi đến tìm anh.”_

_“Tay nghề của anh trưa nay tôi đã nếm qua rồi, không có vấn đề gì, phụ trách tiệc sinh nhật tuyệt đối là dư sức, anh cũng là người đồng ý dứt khoát nhất trong số các đầu bếp tôi đã liên hệ!”_

_“Tần sư phụ anh yên tâm, về mặt giá cả, Hàn tổng chúng tôi tuyệt đối đầy đủ thành ý, nhất định sẽ tăng 20% so với giá cao nhất thị trường!”_

_“Sẽ không để anh chịu thiệt đâu!”_

Tần Hoài đã cảm nhận được thành ý của vị Hàn Quý Sơn lão bản chưa từng gặp mặt này của Trần Công, quá đủ, đủ đến mức thừa thãi.

Anh cũng có thể đoán được Trần Công nói với anh một tràng dài như vậy là muốn thể hiện sự coi trọng của Hàn tổng đối với tiệc sinh nhật, ám chỉ mình phải dốc toàn lực.

Nhắc đến mấy cái tên kia là muốn thể hiện đội ngũ đầu bếp hạng sang của tiệc sinh nhật.

Nhưng Tần Hoài hơi muốn hỏi, những người vừa được nhắc đến, ngoài Bùi Thịnh Hoa ra thì là ai vậy?

Bùi Thịnh Hoa anh biết, là chú họ xa của Bùi Hành, đầu bếp có thứ hạng cao trong Danh Trù Lục.

Nhưng vị này lại không mời được.

Đồng Đức Yến và Tang Mục được mời đến là ai?

Tần Hoài cảm thấy về phải lật lại Danh Trù Lục xem, sau hạng 30 của Danh Trù Lục, đặc biệt là từ ba mươi đến sáu mươi, có không ít đầu bếp món Trung. Lần trước anh chỉ xem trọng điểm mấy người đứng đầu là ai, lướt qua phần giữa, chỉ chăm chăm nhìn thứ hạng của Hoàng Thắng Lợi và Hoàng Gia, còn hơi thắc mắc tại sao không có Trịnh Đạt, hỏi một câu đại sư phụ của Tri Vị Cư là ai, những người khác thật sự không để ý lắm.

Về phải nghiên cứu kỹ xem Đồng Đức Yến và Tang Mục là ai.

Hai vị này là đồng nghiệp trong tiệc sinh nhật tháng 3, liên quan đến việc nhiệm vụ chi tuyến của Trần Công có hoàn thành được không, lão bản Hàn Quý Sơn của anh ta có thể tỏa sáng trong tiệc sinh nhật không.

Bên Trần Công đã thành ý như vậy, Tần Hoài cảm thấy mình cũng phải nâng cao thành ý của mình.

_“Trần trợ lý, anh còn ăn nổi không?”_ Tần Hoài hỏi.

Trần Công:?

_“Thật ra còn một món điểm tâm trưa nay anh chưa ăn.”_

20 giây sau, Tần Hoài gọi điện cho Đổng Sĩ, bảo Đổng Sĩ chọn hai cái Bình Quả Diện Quả Nhi còn lại trong bếp hấp lên, để nhân viên phục vụ mang đến phòng bao 777.

Đổng Sĩ lúc đầu không phản ứng kịp trong phòng bao 777 có ai, còn tưởng là phòng phỏng vấn, buột miệng nói Hứa Thành ăn như vậy có bị bội thực phải vào bệnh viện rửa ruột không.

Xem ra không chỉ một mình Tần Hoài nhận ra hôm nay Hứa Thành ăn quá no.

Năm phút sau, Bình Quả Diện Quả Nhi được mang lên.

Trần Công chỉ cắn một miếng đã vội ra ngoài gọi điện, Tần Hoài lén nghe hai câu, Trần Công chắc là đang gọi điện báo cáo tình hình cho Hàn Quý Sơn, dùng từ rất quyết liệt, bảo Hàn Quý Sơn có rảnh nhất định phải đích thân qua nếm thử điểm tâm, rất ngon, không uổng chuyến đi, Hàn tổng nhất định sẽ thích.

Ừm, một trợ lý tốt trung thành tận tụy.

Âu Dương thì vừa ợ vừa ăn Bình Quả Diện Quả Nhi, Tần Hoài liếc nhìn bộ dạng vô dụng của anh ta, vỗ vỗ tay ra hiệu đừng ăn nữa.

Nếu không đến lúc đó không phải Hứa Thành vào bệnh viện rửa ruột, mà là anh, Âu Dương, vào bệnh viện rửa ruột.

_“Sao cậu lại nghĩ đến Cô Tô chơi vậy? Khi nào về? Gần đây ủy ban khu phố không bận à?”_ Bận rộn cả một buổi trưa, Tần Hoài cuối cùng cũng có thời gian hỏi Âu Dương ba câu hỏi anh muốn hỏi nhất.

Âu Dương kiên quyết cắn miếng Bình Quả Diện Quả Nhi cuối cùng, bỏ phần còn lại vào hộp mang về chen chúc cùng Bình Quả Diện Quả Nhi, nói: _“Tôi từ chức rồi.”_

Tần Hoài: _“Ba mẹ cậu biết không? Cậu chắc chắn lần này về ba mẹ cậu không đánh chết cậu chứ?”_

_“Ba mẹ tôi đồng ý rồi, lúc đầu họ cho tôi làm ở chỗ Hồng Tỷ là sợ tôi ăn chơi trác táng thành một tên phá gia chi tử, anh bạn đây là người như vậy sao? Sau mấy năm cải… rèn luyện, ba mẹ tôi đã thấy được trái tim chân thành như vàng của tôi, cảm thấy tôi không cần phải đi sâu vào cơ sở nữa, có thể khởi nghiệp lại lần nữa để giành lại tất cả những gì tôi đã mất!”_ Âu Dương hùng hồn nói.

_“Nói nhỏ thôi, bên cạnh đang phỏng vấn đấy.”_

_“Ồ.”_ Âu Dương tiếp tục uống Trần Bì Trà cho xuôi.

_“Cậu muốn khởi nghiệp lại?”_ Tần Hoài lập tức nắm được trọng điểm, _“Lần này cậu định khởi nghiệp thế nào? Cậu không phải là định tiếp tục làm ngành ăn uống đấy chứ?”_

Nếu Âu Dương gật đầu nói phải, Tần Hoài cảm thấy mình nên khuyên anh ta.

Là một người chuyên bán đồ ăn sáng, Tần Hoài cảm thấy Âu Dương hoàn toàn không hợp làm ngành ăn uống.

Thật vậy, một quán lẩu cá tiêu chuẩn của một quán ăn nổi tiếng trên mạng, không biết làm marketing chắc chắn là đường chết. Nhưng chết thảm như Âu Dương, trực tiếp lỗ 6,6 triệu, cũng không thể hoàn toàn đổ lỗi cho quán lẩu cá.

Khẩu vị của Âu Dương quá kỳ lạ.

Anh ta có gu thẩm mỹ cơ bản của con người, nhưng cũng có khẩu vị độc đáo của riêng mình. Anh ta có thể thưởng thức Bình Quả Diện Quả Nhi cấp A, cũng có thể ngồi xổm trong chuồng vịt uống canh vịt.

Tửu Nương Man Đầu anh ta thích ăn, Hòe Hoa Man Đầu làm từ vỏ cây du anh ta càng thích ăn hơn.

Khẩu vị kỳ lạ như vậy mà làm ngành ăn uống, thật sự rất khó không lỗ vốn.

Tần Hoài cảm thấy xác suất Lạc Lạc mở quán ăn kiếm tiền còn cao hơn Âu Dương, ít nhất khẩu vị của Lạc Lạc là bình thường, nhiều nhất là thích ăn thịt, cùng lắm thì chủ yếu bán các món thịt thôi.

_“Đương nhiên! Ngã ở đâu thì đứng lên ở đó, tôi thua lỗ trong ngành ăn uống, đương nhiên phải kiếm lại từ ngành ăn uống!”_

_“Tôi thấy cậu vẫn nên thận trọng…”_

_“Cửa hàng ba tôi đã giúp tôi mua rồi, ngay cạnh cửa hàng tiện lợi đối diện Vân Trung Thực Đường!”_

_“Cân nhắc… cạnh cửa hàng tiện lợi? Tôi nhớ cửa hàng đó rất nhỏ, không thể ăn tại chỗ được phải không?”_

_“Ai nói phải ăn tại chỗ? Tôi mở quán trà thảo mộc, chủ yếu bán Thủ Đả Nịnh Mông Trà!”_

Tần Hoài:...

Trà thảo mộc, tôi xin lỗi cậu, tôi sẽ không bao giờ bán Thủ Đả Nịnh Mông Trà cùng với các loại trà thảo mộc khác nữa.

Tần Hoài cố gắng nuốt xuống lời châm chọc trong lòng, bất ngờ cảm thấy con đường khởi nghiệp này cũng không tệ, dù sao tay nghề làm Thủ Đả Nịnh Mông Trà của Âu Dương ai cũng thấy.

Trà chanh anh ta làm còn ngon hơn Tần Lạc làm.

Sức mạnh lớn.

Hơn nữa quán trà sữa là kinh doanh nhỏ, mua cửa hàng ở khu vực gần Vân Trung Thực Đường bản thân nó đã là một việc chắc chắn không lỗ, lần này Âu Dương khởi nghiệp lại có lẽ thật sự sẽ không lỗ vốn.

_“Quán trà thảo… Thủ Đả Nịnh Mông Trà của cậu định khi nào khai trương?”_

_“Mùng một Tết!”_

Tần Hoài:... Giữa mùa đông mà bán Thủ Đả Nịnh Mông Trà bán chạy nhất mùa hè, lỗ chết cậu đi!

.

Sau khi Trần Công gọi điện báo cáo tình hình với lão bản xong, quay lại phòng bao nói với Tần Hoài, lão bản của anh ta, Hàn Quý Sơn, dự kiến sẽ đến ăn điểm tâm trong vòng nửa tháng.

Thù lao cụ thể có thể phải đợi sau khi lão bản của họ đích thân ăn xong mới có thể quyết định, ngày ký hợp đồng sẽ thanh toán 50% tiền đặt cọc, sau khi tiệc sinh nhật hoàn thành sẽ thanh toán 50% còn lại.

Tần Hoài cảm thấy không có vấn đề gì.

Trần Công thấy Tần Hoài và Âu Dương rõ ràng còn có chuyện muốn nói riêng, liền không ở lại phòng bao làm phiền nữa, nói rằng mình còn có việc phải xử lý nên xin phép đi trước, xách hộp mang về rời đi.

Tần Hoài tiếp tục hỏi Âu Dương lần này đến Cô Tô là vì chuyện gì.

Câu trả lời của Âu Dương cũng rất chân thành và dứt khoát, lừa được một khoản tiền từ ba mẹ, lấy lý do khảo sát các quán Thủ Đả Nịnh Mông Trà ở Cô Tô, chuẩn bị qua đây ăn chơi đến trước Tết.

Còn cụ thể ăn chơi gì, Âu Dương hiện tại định ăn ở Hoàng Ký hơn nửa tháng, sau đó xin tiền ba mẹ.

Giá món ăn ở Hoàng Ký thật sự quá đắt.

Tần Hoài thấy Âu Dương có ý định ăn một tháng để trở thành VIP của Hoàng Ký, nghĩ đến căn nhà mình đang thuê là hai phòng ngủ, Tần Lạc lại phải đợi đến ngày 19 tháng 1 mới nghỉ, liền đề nghị Âu Dương ở cùng mình trước.

Ở tạm, đồng thời tìm nhà thuê ngắn hạn gần đó, trước khi Tần Lạc đến thì dọn ra.

Âu Dương lập tức nói tốt lắm anh em, sao cậu biết tôi đang có ý này.

Sau đó không ngoảnh đầu lại xách hộp mang về khách sạn thu dọn hành lý, thậm chí không hỏi Tần Hoài ở cụ thể chỗ nào.

Tần Hoài: 6

Tần Hoài ở trong phòng bao đợi đến khi cuộc phỏng vấn bên Hứa Thành kết thúc.

Hứa Thành nghe nói tối nay Hoàng Ký có tiệc cưới, Hoàng Thắng Lợi sẽ đích thân vào bếp làm Tam Đầu Yến, vốn rất hứng thú muốn ở lại ăn ké một bữa.

Nhưng mà buổi trưa và trà chiều ăn quá nhiều rồi.

Thật sự không ăn nổi nữa.

Tối mà còn ăn Tam Đầu Yến, thì không phải là không nghe lời bác sĩ nữa, mà là vào bệnh viện gặp bác sĩ rồi.

Hứa Thành chỉ có thể tiếc nuối từ chối.

Hoàng Thắng Lợi nhận ra sự tiếc nuối của Hứa Thành, lập tức nói rằng eo của mình đã khỏi hẳn, không lâu nữa sẽ quay lại nắm quyền bếp sau của Hoàng Ký, nếu Hứa Thành có hứng thú ở lại Cô Tô thêm vài ngày, hai ngày nữa ông sẽ làm riêng cho Hứa Thành một bàn Tam Đầu Yến.

Bên Cô Tô cũng có một số tửu lâu khá tốt.

Đương nhiên, Hoàng Thắng Lợi vẫn đề nghị Hứa Thành mấy ngày này đến Hoàng Ký nhiều hơn. Số lượng điểm tâm Tần Hoài biết làm nhưng không tinh thông cực kỳ nhiều, nếu Hứa Thành có hứng thú muốn xem, mấy ngày này Tần Hoài cũng có thể thể hiện cho Hứa Thành xem.

Hứa Thành không để tâm đến lời giới thiệu của Hoàng Thắng Lợi, theo ông, số lượng điểm tâm Tần Hoài thể hiện hôm nay đã đủ nhiều rồi.

Tần Hoài mới hơn 20 tuổi, lại xuất thân từ viện phúc lợi, cho dù học làm điểm tâm từ trong bụng mẹ, trong hơn 20 năm có thể luyện thành thạo những món điểm tâm này đã là rất đáng kinh ngạc rồi.

Nhưng Hứa Thành cũng nhận ra tấm lòng yêu mến nhân tài của Hoàng Thắng Lợi, biết Hoàng Thắng Lợi muốn mình nếm thêm vài món điểm tâm do Tần Hoài làm, đến lúc đó trong bài phê bình ẩm thực sẽ viết thêm một chút, giúp Tần Hoài nổi danh.

Hứa Thành gật đầu đồng ý, nói rằng mình sẽ ở lại Cô Tô thêm vài ngày, nếm thử điểm tâm của Tần Hoài.

Dù điểm tâm thật sự rất bình thường, ông cũng sẽ cố gắng khuyến khích là chính, dù sao nhân tài khó tìm.

Cứ như vậy, một ngày hỗn loạn, phong phú, đặc sắc của Hoàng Ký, kết thúc bằng việc Tần Hoài cuối cùng vẫn không được ăn cơm nhân viên, dẫn Âu Dương đã thu dọn xong hành lý về nhà cất đồ, sau đó dẫn anh ta đến tiệm nắn xương chỉnh cốt thuận tiện ăn trái cây.

Nhân tiện nhắc đến, Tần Hoài cũng không được ăn cơm nhân viên buổi tối.

Vì tiệc cưới buổi tối, lúc Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt được phỏng vấn, bếp sau đã bận rộn, Hoàng Gia trực tiếp gọi cơm hộp mang về.

Vì số lượng lớn, thời gian giao hàng cũng rất muộn, lúc đồ ăn đến thì Tần Hoài đã ở tiệm nắn xương ăn trái cây rồi.

Vậy nên tối đó Tần Hoài và Âu Dương về nhà gọi đồ ăn ngoài, Âu Dương trả tiền.

Ăn lẩu cay.

Ngay lúc hai người ngồi bên bàn ăn, vừa lướt điện thoại vừa ăn lẩu cay, Âu Dương đột nhiên nhìn chằm chằm vào điện thoại, hỏi một câu không đầu không đuôi: _“ _"Tri Vị"_ có nổi tiếng lắm không?”_

_“Trần trợ lý nói với cậu rồi à?”_ Tần Hoài hỏi.

Âu Dương nhét đầy một miệng rong biển, gật đầu: _“Nói sơ sơ một chút, tôi vừa mới lên mạng tìm hiểu, các nhà hàng _"Tri Vị"_ giới thiệu đều siêu đắt, đặc biệt là ở nước ngoài, giá món ăn của Hoàng Ký so với chúng nó vậy mà vẫn còn là ngon bổ rẻ.”_

_“Cậu không tính tỷ giá hối đoái à? Nhà hàng ở nước ngoài đều đắt.”_ Tần Hoài cúi đầu ăn lẩu cay.

_“Ồ ồ, suýt quên.”_

_“Thật là cuộc sống nghèo khó đã thay đổi tôi, nhớ năm đó lúc tôi tốt nghiệp đại học hoàn toàn không thấy những thứ này đắt. Bây giờ tôi chỉ cần thấy đơn giá cấp độ này, phản ứng đầu tiên là chủ quán muốn tiền đến phát điên rồi.”_ Âu Dương rơi nước mắt của người phá sản.

_“Bài phỏng vấn của _"Tri Vị"_ về cậu khi nào ra? Đến lúc đó tôi đi mua mấy cuốn.”_

_“Đầu đến giữa tháng 1.”_ Tần Hoài nói.

Âu Dương không nói gì nữa.

Tần Hoài ngẩng đầu, thấy Âu Dương đang trầm tư, hỏi: _“Nghĩ gì vậy?”_

_“Tôi đang nghĩ _"Tri Vị"_ đã nổi tiếng như vậy, thì chủ nhà ở Vân Trung Tiểu Khu của chúng ta, và nhân viên văn phòng ở các tòa nhà gần đó có ai mua không.”_

_“Nếu họ mua, chẳng phải sẽ biết cậu bây giờ đang ở Hoàng Ký, hơn nữa điểm tâm còn ngon hơn sao?”_

_“Mấy ông Hứa rảnh rỗi như vậy, có khi nào cũng qua đây ăn cơm không?”_

Tần Hoài:...

Giây phút này, trong lòng Tần Hoài chỉ có hai chữ.

Toang rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!