Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 244: Chương 244: Cao Thủ Tặng Quà

## Chương 244: Cao Thủ Tặng Quà

Ngày 16 tháng 1, trời nắng, thích hợp tụ tập ăn uống.

Tần Hoài hiếm khi ngủ nướng một giấc, một giấc ngủ đến 9 giờ mới tỉnh, nhìn lướt qua tin nhắn điện thoại phát hiện toàn là tin nhắn chưa đọc.

Tin nhắn của Triệu Dung là gửi sớm nhất, tin nhắn lúc hơn 4 giờ, ước chừng là tỉnh rồi, đến Vân Trung Thực Đường rồi mới gửi tin nhắn.

Cùng với việc buôn bán của Vân Trung Thực Đường ngày càng ổn định, Triệu Dung và Tần Tòng Văn cũng không giống như trước đây phải dậy sớm như vậy nữa. Vân Trung Thực Đường có sư phụ làm bữa sáng và phụ bếp chuyên nghiệp, đã không cần ông chủ bố mẹ mỗi ngày thức khuya dậy sớm, bận rộn đến chết đi sống lại nữa.

Triệu Dung hỏi là chuyện liên quan đến giáo viên dạy thêm, từ kinh nghiệm giảng dạy của giáo viên, phân loại khóa học, tuổi tác giới tính đến một tiếng bao nhiêu tiền toàn bộ đều hỏi, tin nhắn gửi đến chi chít toàn là chữ.

Tần Hoài xem đi xem lại mấy lần mới chải vuốt rõ ràng rốt cuộc đã hỏi những gì, từng cái trả lời.

Giáo viên Cung Lương đã sớm tìm xong rồi, toàn bộ đều là giáo viên chuyên nghiệp. Hơn nữa cân nhắc đến việc Tần Lạc là một nữ sinh cấp ba mười mấy tuổi, giáo viên Cung Lương tìm về cơ bản đều là giáo viên nữ, kiểu chủ nhiệm giáo dục đó, đảm bảo vừa đứng trước mặt Tần Lạc, Tần Lạc liền không dám trộm gian giở trò, lười biếng sờ cá.

Tin nhắn sau Triệu Dung là Trịnh Tư Nguyên gửi đến, hơn 7 giờ, Trịnh Tư Nguyên gửi cho Tần Hoài địa chỉ nhà anh ta, những thứ khác một câu cũng không nói.

Sau đó là tin nhắn Hoàng An Nghiêu gửi đến lúc 8 giờ, thiếu đông gia không hiểu nhân tình thế thái lắm đang tự mình mày mò nhân tình thế thái, nhắn tin hỏi Tần Hoài đến nhà Trịnh Đạt ăn cơm có cần mang chút trái cây không.

Tần Hoài vừa đánh răng vừa trả lời tin nhắn của Hoàng An Nghiêu, nói cho Hoàng An Nghiêu biết nếu thật tâm muốn mua thì có thể mua, nhưng trong lúc mang trái cây qua tốt nhất mang thêm hai câu chúc cát tường.

Sau đó Hoàng An Nghiêu trả lời tin nhắn cho Tần Hoài, anh ta đã cùng bố anh ta đến nhà Trịnh Đạt rồi, đang bị trưởng bối chỉ huy làm cái này làm cái kia, nhưng hình như làm không tốt lắm.

Hoàng An Nghiêu bảo Tần Hoài giúp anh ta mang hai cân cherry, anh ta muốn ăn cherry.

Tần Hoài trả lời một cái 6, đi tìm trong tủ lạnh một chút, tìm được một hộp nhỏ Âu Dương chưa ăn hết, ước chừng có lượng hơn nửa cân, lấy ra dùng túi đựng lại.

Tin nhắn mới nhất là Cung Lương gửi đến, tin nhắn 7 phút trước, hỏi Tần Hoài đã xuất phát chưa, chưa xuất phát thì ông ấy có thể cho Tần Hoài đi nhờ một đoạn.

Tần Hoài trả lời vẫn chưa.

Cung Lương không trả lời tin nhắn, nhưng 5 giây sau ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

_“Tiểu Tần sư phụ, cậu bên này còn bao lâu nữa xuất phát? Tôi bên này phải thu dọn chút đồ đạc có thể còn cần năm sáu phút nữa, cậu xong rồi thì nói với tôi một tiếng.”_

Tần Hoài vội vàng đi mở cửa, nhìn thấy Cung Lương mặc áo bông kiểu dáng thường ngày, hai tay trống trơn, quần áo rất chỉnh tề một chút cũng không giống đang thu dọn đồ đạc.

_“Cung tiên sinh, tôi bên này còn cần hai ba phút nữa.”_ Tần Hoài nói.

_“Được, cậu xong rồi thì trực tiếp qua đây, cửa tôi mở cho cậu.”_ Cung Lương cười ha hả nói, hét lớn vào trong nhà, _“Bảo Châu, đồ đạc thu dọn xong chưa? Đồ chơi đều mang theo nha!”_

_“Biết rồi bố, sao bố mua nhiều đồ chơi vậy nha? Nhà Trịnh thúc không phải là cháu ngoại gái sao? Bố mua xe tăng và mô hình ô tô làm gì nha?”_

_“Đứa trẻ này như con thì hiểu cái gì? Lỡ như cô bé nhà người ta thích chơi những thứ này thì sao, để phòng trường hợp bất trắc nha. Đừng có định kiến với trẻ con, lúc con đi học còn khóc lóc om sòm đòi mẹ con mua Gundam cho con đâu, mẹ con không mua cho con con cướp của anh trai con.”_

Lịch sử đen tối của Cung Bảo Châu +1.

Tần Hoài chỉ có thể không lên tiếng, như vậy ít nhất Cung Bảo Châu ở trong nhà sẽ tưởng anh không nghe thấy đoạn đối thoại này, không đóng cửa, đi thẳng đến cửa phòng gõ cửa phòng Âu Dương.

_“Tỉnh chưa?”_ Tần Hoài hỏi.

_“Tỉnh rồi tỉnh rồi.”_ Âu Dương tự xưng là tỉnh rồi đội một cái đầu tổ chim ra mở cửa, điện thoại vẫn là giao diện trò chơi, Tần Hoài liếc nhìn vào trong phòng một cái, phát hiện Âu Dương đã dọn xong hành lý rồi.

_“Lạc Lạc tối nay là đến rồi.”_ Tần Hoài nhắc nhở Âu Dương ban ngày đừng quên chuyển nhà.

_“Biết rồi, người anh em làm việc cậu yên tâm, cậu xem, hành lý tối qua đã nhặt xong rồi, phô mai que sáng nay cũng nhét vào rồi.”_

_“Bộ ga gối này đến lúc đó tôi toàn bộ đóng gói mang đi, tôi đã mua một bộ bốn món trên giường màu hồng hoàn toàn mới Lạc Lạc chắc chắn thích. Đợi lát nữa dì lao công đến tôi nói với dì ấy một tiếng, bảo dì ấy thay cho Lạc Lạc.”_

_“Cậu yên tâm, tôi đến lúc đó chắc chắn nhẹ nhàng bay đi, không mang đi một áng mây nào.”_

_“Nhưng mang đi ba bịch phô mai que trong tủ lạnh.”_ Tần Hoài vô tình phàn nàn.

Âu Dương hắc hắc cười.

_“Thích gì thì lấy, nhưng phô mai que hôm nay bổ sung đừng tiện tay lấy hết, Lạc Lạc cũng thích ăn, để lại cho con bé hai bịch. Còn nữa, đừng quên tặng thang đoàn.”_ Tần Hoài dặn dò.

_“Biết rồi, buổi chiều tôi đi cửa hàng tiện lợi mua cho Lạc Lạc hai chai Coca lớn không đường, coi như là một chút tâm ý của Dương ca cậu ấy dành cho con bé.”_

Tần Hoài: ……

Thôi được rồi, đứa trẻ sắp phải học thêm đến mức tối tăm mặt mũi rồi, uống chút Coca thì uống chút Coca đi.

Xách theo cherry, Tần Hoài sang nhà Cung Lương bên cạnh, phát hiện chỗ huyền quan phòng khách nhà Cung Lương toàn là đồ chơi, Cung Bảo Châu đang ngồi xổm trên mặt đất chọn, vừa chọn còn vừa lẩm bẩm.

_“Vịt con… cái này ai mua vậy? Cái này quá xấu rồi, ngũ sắc sặc sỡ, bóp một cái kêu cạc cạc, trẻ con nhà ai thích chơi vịt màu xanh lá cây, màu xanh lam, màu đỏ và màu tím nha?”_

_“Con thì hiểu cái gì, trẻ con chính là thích màu sắc phong phú.”_ Quách Minh Châu ném cho con gái một ánh mắt con không hiểu, chọn ra một con rết lớn bằng bông ngũ sắc sặc sỡ mà người bình thường chỉ có thể nhìn một cái, bởi vì nhìn hai cái sẽ nổ tung, _“Cái này tốt, Nhất Nhất chắc chắn thích.”_

Nhất Nhất là cháu ngoại gái của Trịnh Đạt, bởi vì sinh vào mùng một Tết, cho nên tên cúng cơm là Nhất Nhất.

Cung Bảo Châu và Quách Minh Châu đối mặt với đống đồ chơi mà chọn, Cung Lương đối mặt với đống thuốc bổ mà chọn.

A giao, tổ yến, óc chó, mè đen, còn có các loại thuốc bổ bổ máu ích khí khác nhau, Cung Lương vừa chọn vừa lải nhải giống hệt con gái:

_“Tư Thấm này sinh con xong tóc rụng lợi hại, cái này mang theo. Lần trước thấy da con bé hơi vàng vọt, cái này cũng mang theo, tổ yến, a giao vạn dụng, đều mang theo.”_

Trịnh Tư Thấm là con gái của Trịnh Đạt, chị ruột của Trịnh Tư Nguyên. Tần Hoài chưa từng gặp chỉ là nghe Trịnh Tư Nguyên nhắc đến, nói là chị anh ta sợ giao tiếp xã hội không thích ra khỏi cửa, sau khi sinh con xong da dẻ không tốt, tóc rụng lợi hại liền càng không thích ra khỏi cửa, ngày nào cũng ở nhà mày mò làm sao mới có thể để tóc mọc ra.

Nhìn trạng thái chọn quà đến nhà của người nhà họ Cung, Tần Hoài cảm thấy thực sự nên quay lại cảnh này gửi cho Hoàng An Nghiêu, xem đi xem lại để học tập.

Xem đi, đây mới là tặng quà chuẩn xác.

Xách hai túi trái cây đến nhà thực sự là quá bình thường rồi, càng không cần nói trái cây còn quên mua cherry.

Tần Hoài ở nhà Cung Lương đợi vài phút, giúp xách túi lớn túi nhỏ đồ lễ xuống lầu bỏ vào cốp xe.

Xe của Cung Lương là logo hai chữ R mà Tần Hoài quen thuộc, trong chuyện mua xe Cung Lương và La Quân nhất định rất có tiếng nói chung.

Đều đi nhờ xe đến nhà Trịnh Đạt rồi, Tần Hoài chủ động hóa thân thành tài xế Tiểu Tần, bật định vị lái xe. Cung Lương ngồi ghế phụ, hai mẹ con Cung Bảo Châu và Quách Minh Châu ngồi phía sau.

Trên đường đi, Cung Bảo Châu tỏ ra rất hưng phấn, bởi vì cô ấy chưa từng đến nhà Trịnh Đạt ăn cơm nhiều.

_“Bố, Trịnh thúc sao lần này chủ động mời chúng ta đến nhà chú ấy ăn cơm nha? Có phải là Trịnh Tư Nguyên xem mắt thành công sắp kết hôn rồi, Trịnh thúc vui mừng nên mới mời mọi người ăn cơm.”_

_“Vậy thì bố lấy nhầm quà rồi nha, bạn gái Trịnh Tư Nguyên thích gì? Vàng? Trang sức? Quần áo? Hay là túi xách?”_

Trong chuyện tặng quà này, Cung Bảo Châu rõ ràng được chân truyền của Cung Lương.

_“Xem mắt thành công cái gì, hôm qua Trịnh thúc con còn nhắn tin hỏi bố có cô gái nào phù hợp không để bố lại nghe ngóng giới thiệu. Bố cũng không hiểu rõ không phải lễ Tết này sao đột nhiên lại được ăn cơm, mặc kệ ông ấy, có ăn thì ăn trước đã rồi nói.”_

_“Mang quà cho Tư Thấm và Nhất Nhất chắc chắn không sai, tóc Tư Thấm đó vẫn chưa mọc ra chứ? Quay về bảo anh trai con lại mua chút thuốc bổ, sắp ăn Tết rồi, đừng đến lúc đó ăn Tết đồ không đủ tặng.”_

_“Vâng ạ bố.”_

Tần Hoài toàn bộ quá trình không nói một lời, nhưng vẫn luôn lặng lẽ học tập.

Nửa tiếng sau, Tần Hoài đến dưới lầu nhà Trịnh Đạt. Đừng nói, nhà Trịnh Đạt quả thực ở khá xa, cũng khó trách ông ấy không mấy nguyện ý đến Hoàng Ký. Nửa tiếng đi xe nếu còn là buổi sáng, thì thực sự có thể lấy đi nửa cái mạng của Trịnh Đạt.

Nhà Trịnh Đạt là khu biệt thự, môi trường khá tốt, biệt thự nhỏ 3 tầng độc lập, trong vườn một bông hoa không trồng toàn là rau. Giữa mùa đông cải thảo lớn phát triển khả quan, chỉ đợi một trận sương giá hoặc một trận tuyết mỏng sẽ trở nên đặc biệt thơm ngon.

Tần Hoài và người nhà họ Cung xách túi lớn túi nhỏ đồ đạc bấm chuông cửa, người mở cửa là Hoàng An Nghiêu, nhìn 4 người dường như đến tận cửa tiếp thị, trên tay còn cầm củ cà rốt chưa gọt vỏ xong Hoàng An Nghiêu mắt đều trừng lớn rồi, ánh mắt nhìn Tần Hoài viết đầy cậu mang quà sao không nói trước cho tôi biết.

Tần Hoài trả lại cho anh ta một ánh mắt tôi cũng là đi nhờ xe người khác.

Trong bếp, Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt đã bận rộn rồi, Hoàng An Nghiêu và Trịnh Tư Nguyên đang giúp làm phụ bếp.

Chủ yếu là Trịnh Tư Nguyên đang giúp làm phụ bếp, trình độ của Hoàng An Nghiêu có hạn, thái rau đều không giúp được gì, chỉ có thể giúp gọt vỏ rửa rau. Ở cửa bếp sở hữu một cái ghế đẩu nhỏ, tiện cho anh ta ngồi trên ghế đẩu nhỏ đối diện thùng rác gọt vỏ cà rốt.

Thấy Tần Hoài đến, Trịnh Tư Nguyên nhường bàn bếp ra, nói ngắn gọn: _“Nguyên liệu đều xử lý giúp cậu rồi.”_

Tần Hoài nhìn một cái, còn thực sự là xử lý xong rồi.

Vỏ gạo nếp làm xong rồi, các loại nguyên liệu toàn bộ đều thái nhỏ đựng trong những cái bát nhỏ khác nhau bày thành mấy hàng. Nhân mè và đậu đỏ đều là chuẩn bị trước, thịt tươi Trịnh Tư Nguyên cũng đã băm xong rồi chỉ thiếu xoa viên, mứt bí đao và mỡ lợn đựng trong bát lớn.

Trịnh Tư Nguyên không giúp nấu đường, là vì nấu đường là một bước vô cùng quan trọng trong quá trình chế biến Tứ Hỷ Thang Đoàn nhân bách quả. Nhân Bách Quả có tỷ lệ khác nhau cần lượng đường cũng hơi khác nhau, nếu Trịnh Tư Nguyên chuẩn bị trước đường xong hết rồi, Tứ Hỷ Thang Đoàn nhân bách quả hôm nay chỉ có thể làm nhân óc chó hạnh nhân rồi.

Hoàng Thắng Lợi đang chuẩn bị món ăn, Trịnh Đạt đang chế tác tác phẩm nghệ thuật.

Thực sự là chế tác tác phẩm nghệ thuật, các loại đạo cụ nhỏ cần thiết để làm Kiềm Hoa Cung Đăng Bao toàn bộ đều bày ra thành một hàng. May mà nhà bếp nhà Trịnh Đạt đủ lớn, có thể để Trịnh Đạt độc chiếm một mảnh đất chuyên môn tạo hình cho bánh bao, nếu không ông ấy ước chừng phải dời ra phòng khách để sáng tác.

Nhìn tư thế của Trịnh Đạt là biết, ông ấy hôm nay muốn cho mọi người xem một cái lớn.

Trịnh Tư Nguyên nhỏ giọng lẩm bẩm với Tần Hoài: _“Bố tôi hôm nay không biết bị kích thích gì, hơn 6 giờ sáng đã dậy nhào bột. Nhào 8 cục bột mới chọn được cục ưng ý, còn lục tung tủ tìm túi dụng cụ của ông ấy ra làm Kiềm Hoa Bao, vừa nãy làm hai cái không ưng ý toàn bộ đều nặn hỏng rồi.”_

_“Nếu ông ấy làm Tứ Hỷ Thang Đoàn nhân bách quả có thể có tinh thần này thì tốt.”_

Tần Hoài rất muốn nói với Trịnh Tư Nguyên, mặc dù tinh thần làm Kiềm Hoa Cung Đăng Bao này là do tôi mà ra, nhưng anh mới là nguyên nhân chính.

Nhưng Tần Hoài không có, anh chỉ nói: _“Có thể bố anh muốn lộ một tay cho mọi người xem.”_

_“Kiềm Hoa Cung Đăng Bao khó lắm nha, lúc tôi làm tay đều đang run rẩy, suýt chút nữa chuột rút rút thành chân gà rồi.”_

Trịnh Tư Nguyên biểu thị không hiểu nổi trong đầu bố anh ta rốt cuộc đang nghĩ gì, lúc không nên lười biếng thì cứ khăng khăng phải lười biếng, lúc có thể lười biếng lại đột nhiên phấn đấu vươn lên.

_“Còn cần tôi giúp không?”_ Trịnh Tư Nguyên hỏi.

_“Không cần đâu, phần còn lại giao cho tôi đi.”_ Tần Hoài nói.

Trịnh Tư Nguyên gật đầu: _“Vậy được, tôi đi giúp sư bá chuẩn bị món ăn.”_

Tần Hoài bắt đầu nấu đường, bước nấu đường này mặc dù quan trọng, nhưng độ khó thực tế không cao. Đặc biệt là trong tình huống có thể kiểm soát chính xác liều lượng, xác suất Tần Hoài lật xe ở bước nấu đường này về cơ bản là 0, thậm chí còn có thể xem xem những người khác đang làm gì.

Mỗi người trong bếp đều đang bận rộn ngất trời, ngay cả Hoàng An Nghiêu ngồi trên ghế đẩu nhỏ gọt vỏ rau củ cũng rất tập trung.

Gia đình ba người Cung Lương đang xem tivi trong phòng khách, rất tự tại, không biết còn tưởng đây là nhà Cung Lương, mọi người trong bếp là đầu bếp Cung lão bản bỏ số tiền lớn thuê tới.

_“Mẹ anh đâu?”_ Tần Hoài hỏi Trịnh Tư Nguyên.

_“Đến nhà chị tôi trông cháu ngoại gái Nhất Nhất của tôi rồi.”_ Trịnh Tư Nguyên nói, _“Mẹ tôi nghe nói hôm nay còn phải làm Tứ Hỷ Thang Đoàn sợ đến mức sáng sớm đã đi rồi, khoảng thời gian này tôi và bố tôi ngày nào cũng ở nhà làm Tứ Hỷ Thang Đoàn nhân bách quả mẹ tôi đều sắp ăn đến nôn rồi.”_

Tần Hoài: ……

Thôi được rồi, hàm lượng vàng của Âu Dương vẫn đang tăng lên.

Tần Hoài tiếp tục làm thang đoàn.

Ba loại mùi vị cơ bản không cần phải nói nhiều, quả thực chính là dễ như trở bàn tay. Nhân Bách Quả hơi phức tạp một chút, Tần Hoài phải làm ba loại mùi vị nhân Bách Quả, phải nấu đường ba lần.

Hành động này Trịnh Đạt và Trịnh Tư Nguyên đều nhìn ra rồi, và cả hai bên đều rất hài lòng.

Trịnh Tư Nguyên cảm thấy Tần Hoài làm ba loại mùi vị nhân Bách Quả hoàn toàn là vì ngại chỉ làm hai loại, so với hạnh nhân đậu phộng và hạnh nhân óc chó, đậu phộng hạt dưa quả thực lạc lõng.

Trịnh Đạt cảm thấy Tần Hoài làm ba loại mùi vị nhân Bách Quả hoàn toàn là vì bưng nước, nghịch tử này của ông ấy không biết tại sao lại bướng bỉnh trên nhân Bách Quả như vậy. Tuy nhiên Trịnh Đạt có thể từ đậu phộng trong hạnh nhân đậu phộng nhìn ra, trong lòng Tần Hoài thực sự ưng ý là loại nào.

Cứ như vậy, một cách khó hiểu, Tần Hoài lại bưng nước thành công rồi.

Cùng với sự trôi đi của thời gian, mùi thơm trong bếp cũng ngày càng đậm.

Tất nhiên, toàn bộ đều là mùi thơm của món ăn, không có bất kỳ quan hệ gì với điểm tâm.

Bất luận là Tứ Hỷ Thang Đoàn hay là Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, đều không phải là điểm tâm có mùi thơm.

Hoàng Thắng Lợi xào về cơ bản đều là món ăn nhỏ gia đình.

Lươn xào lăn, tôm sông xào nhạt, gà kho hạt dẻ, thịt thăn chua ngọt, cà rốt xào thịt, đậu hũ chiên, mực xào hẹ, trứng hấp nước.

Ngay cả canh, cũng là canh sườn rong biển thường thấy.

Món ăn tuy gia đình, nhưng thơm.

Rất nhiều lúc món ăn lớn có cái thơm của món ăn lớn, món ăn gia đình có cái thơm của món ăn gia đình.

Người có thể ngày nào cũng ra quán ăn, ăn tiệc lớn sành ăn đỉnh cao suy cho cùng vẫn là số ít. Không phải ai cũng là Hứa Thành, có tài lực và thực lực đó có thể ăn món ăn lớn món ăn ngon do nhiều danh trù đỉnh cao làm.

Đối với tuyệt đại đa số người bình thường mà nói, món xào gia đình mới là cuộc sống.

Loại món ăn gia đình thường ngày có thể ăn được này, ngửi mới thơm, ăn mới có cảm giác. Bởi vì ngày nào cũng ăn, thường xuyên ăn, cho nên gặp phải món đặc biệt ngon mới sẽ càng thèm, mới sẽ chỉ ngửi mùi thơm đã thèm nhỏ dãi.

Trong mắt Cung Bảo Châu đã không còn chứa nổi tivi nữa rồi, cả người chằm chằm nhìn cửa bếp, dường như trở lại lúc mười mấy tuổi vẫn còn đang đi học, mỗi ngày tan học về nhà chính là ngồi lên ghế bên bàn ăn, sau đó chằm chằm nhìn cửa bếp đợi ăn cơm.

Cung Bảo Châu ở bên ngoài chảy nước miếng, Hoàng An Nghiêu ở bên trong chảy nước miếng.

_“Bố, món ăn xong chưa? Có thể dọn cơm chưa?”_ Hoàng An Nghiêu không kịp chờ đợi hỏi.

_“Nhìn cái đồ không có tiền đồ nhà con, Tam Tao Áp con cũng thèm, trứng hấp nước con cũng thèm, thèm như vậy tự mình sao không học làm nha, học bếp ngược lại không thèm nữa.”_ Hoàng Thắng Lợi cười mắng, _“Trứng hấp nước còn một phút nữa, bố bên này là có thể lên món rồi, bên điểm tâm con phải hỏi Trịnh sư thúc của con.”_

_“Chú tất nhiên cũng có thể.”_ Bên Trịnh Đạt đã tắt bếp rồi, _“Món ăn của mọi người lên trước, của chú lên cuối cùng, cho mọi người một sự bất ngờ.”_

_“Tiểu Tần Tứ Hỷ Thang Đoàn của cậu đâu?”_

_“3 phút 50 giây, có thể bưng lên bàn ăn rồi.”_ Tần Hoài chỉ vào thang đoàn trong chậu lớn nói.

_“Được.”_ Hoàng Thắng Lợi gật gật đầu, _“Vậy thì lên món, An Nghiêu, lên món.”_

Hoàng An Nghiêu bưng thức ăn nhanh chóng, hét lớn: _“Ăn cơm thôi!”_

_“Tốt quá, ăn cơm thôi!”_ Cung Bảo Châu nhảy dựng lên từ ghế sofa, _“Hoàng thúc, Trịnh thúc, cháu đến giúp bưng thức ăn!”_

Chương thêm cho vé tháng ngày mai sẽ thêm

Còn về tại sao ngày mai thêm

Bởi vì hôm nay viết không ra QAQ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!