## Chương 248: Ngoa Thú (5)
Hơn một giờ trưa, lúc Trần Huệ Hồng dẫn Tuệ Tuệ và Tần Lạc đến Hoàng Ký ăn chực, Tần Lạc đã hoàn toàn là bộ dạng bơi lội trong đại dương toán học bị chết đuối rồi.
Tần Hoài nhìn biểu cảm của Tần Lạc một cái, liền biết buổi học thêm sáng hôm nay nhất định vô cùng thành công.
Đây là học vào đầu rồi.
_“Lạc Lạc, ăn nhiều thịt vào.”_ Tần Hoài gắp cho Tần Lạc một đũa Đông Pha Trửu Tử, lộ ra một nụ cười của người anh trai tốt, _“Ăn no rồi hiệu quả học thêm buổi chiều mới tốt hơn.”_
Biểu cảm cảm động của Tần Lạc lập tức thu lại.
_“Buổi chiều còn có?!”_
_“4 giờ học thêm vật lý, 7 giờ tối học thêm hóa học, vật lý và hóa học đều chỉ học một tiếng, thời gian ngắn.”_ Tần Hoài biểu thị anh cũng không phải là ác quỷ gì, không thể thực sự để em gái một ngày học thêm 6 tiếng đồng hồ.
Luôn phải chừa ra chút thời gian làm bài tập và sờ cá.
Tần Lạc lập tức cảm thấy chân giò trong bát không còn thơm như vậy nữa.
Tần Lạc cúi đầu nhìn chân giò trong bát một cái, Tần Hoài gắp cho cô bé một đũa da chân giò, chỉ dính một chút thịt. Da chân giò có màu tương, bọc nước sốt đậm đà, nhìn kỹ bên trong còn có chút trong suốt, chỉ nhìn là biết nhất định vô cùng Q đàn hồi, vào miệng tan ra, thơm ngon khác thường.
Đây chính là phần da chân giò tinh hoa nhất trong một phần chân giò.
Ăn kèm cơm một miếng bao trọn, mùi vị đó.
Xuy lưu.
Tần Lạc lập tức ăn kèm cơm một miếng bao trọn, cảm thấy anh trai cô bé vẫn là yêu cô bé.
Mặc dù anh trai cô bé sắp xếp cho cô bé lịch học thêm kín mít, nhưng cũng cho cô bé da chân giò cô bé thích ăn nhất.
_“Anh, chân giò này ngon quá, ngày mai còn có thể ăn chân giò không?”_ Tần Lạc phát ra âm thanh khao khát.
Tần Hoài nhìn về phía Hoàng Gia, chân giò là Hoàng Gia làm.
Hoàng Gia thấy Tần Lạc có thể trong Đông Pha Trửu Tử anh ta làm và Đại Chử Can Ti Hoàng Thắng Lợi làm, chọn chân giò của anh ta, vô cùng cảm động, lập tức gật đầu, biểu thị em gái của Tần Hoài chính là em gái của anh ta, em gái nhà mình thích ăn chút chân giò thì làm sao? Ăn!
Ăn phần lớn!
_“Ăn.”_ Tần Hoài nói.
Tần Lạc cảm thấy cuộc sống kỳ nghỉ lại tươi đẹp rồi.
Hơn tám giờ tối, Tần Hoài mang cơm đóng gói về. Trần Huệ Hồng thấy Tần Hoài về rồi, liền dẫn Tuệ Tuệ đã sớm làm xong bài tập bắt đầu xem phim hoạt hình về, trước khi đi còn không quên tiện tay lấy hai quả trái cây, chia một nửa cơm thức ăn.
_“Mẹ, ngày mai chúng ta còn đến cùng Lạc Lạc tỷ tỷ làm bài tập không?”_ Tuệ Tuệ lúc đi vừa ăn phô mai que vừa hỏi Trần Huệ Hồng.
_“Đến, sau này ngày nào chúng ta cũng đến, Tuệ Tuệ có thích cùng Lạc Lạc tỷ tỷ làm bài tập không.”_ Trần Huệ Hồng ôn tồn nói.
_“Thích, nhưng Lạc Lạc tỷ tỷ bài tập nhiều quá nha, con đã sớm làm xong rồi chị ấy vẫn đang làm.”_
Cửa đóng lại rồi.
Ngồi bên bàn ăn, vẻ mặt đau khổ viết bài thi giáo viên hóa học để lại Tần Lạc ngoài mặt không biểu lộ, người tí hon trong lòng vừa rơi lệ, vừa điên cuồng gật đầu.
Anh, anh xem xem, Tuệ Tuệ đều nhìn ra bài tập của em nhiều quá rồi, có thể học thêm ít đi hai môn không nha?
Tần Hoài biểu thị học thêm ít đi là không thể nào học thêm ít đi, lúc anh học cấp ba kỳ nghỉ học thêm còn nhiều hơn, về cơ bản đều là hai mắt vừa mở ra chính là học thêm.
Từ một ý nghĩa nào đó mà nói, kỳ nghỉ cấp ba của Tần Hoài là lúc anh thích nghiên cứu điểm tâm nhất, đều không cần Tần Lạc chủ động nói muốn ăn gì, Tần Hoài mỗi ngày học thêm xong vừa về nhà liền hỏi Tần Lạc xem tivi có xem ra muốn ăn gì không.
Con người một khi bắt đầu làm việc và học tập, chỉ cần không làm việc và học tập làm gì cũng có ý nghĩa.
_“Giáo viên để lại bài tập?”_ Tần Hoài liếc nhìn bài thi một cái.
Rất tốt, tốt nghiệp nhiều năm, căn bản xem không hiểu.
_“Để lại rất nhiều, ba giáo viên đều để lại rồi. Buổi chiều em chỉ chơi điện thoại một tiếng, buổi tối cũng không có thời gian gì chơi điện thoại.”_ Tần Lạc suýt chút nữa rơi hai hàng lệ trong.
_“Ngày mai là có thể chơi rồi, ngày mai chỉ có hai giáo viên, còn đều là một tiếng đồng hồ.”_ Tần Hoài an ủi nói.
Tần Lạc: QAQ
_“Từ từ viết, anh vào phòng nghiên cứu công thức nấu ăn có việc gửi tin nhắn cho anh là được, đừng vào.”_ Tần Hoài nói xong, vào phòng rồi.
Tần Lạc nhìn bài thi chưa viết xong, nghĩ đến ngày mai chỉ cần học thêm hai môn, cảm thấy vấn đề không lớn, có thể chơi điện thoại một lúc trước.
Tần Lạc lục ra đồ ăn vặt hôm qua chưa ăn hết trong tủ đồ ăn vặt, bật chế độ vui vẻ.
Tần Hoài tất nhiên không phải vào phòng xem công thức nấu ăn.
Anh là muốn sờ công thức nấu ăn.
Nhịn một ngày không xem ký ức của Cung Lương, nhịn nữa Tần Hoài cũng không nhịn được nữa rồi. Anh hôm nay đặc biệt xin nghỉ một ngày trong nhóm ăn thử, biểu thị tối nay cũng không làm điểm tâm tối mai tiếp tục.
Các đại gia đại ma nhao nhao biểu thị thông cảm, biểu thị Tiểu Tần sư phụ ban ngày đi làm, buổi tối tăng ca thực sự là vất vả rồi, các đại gia đại ma ăn ít đi hai ngày không sao.
Mọi người xương cốt tốt, xếp hàng nổi, không ăn được bếp nhỏ có thể buổi sáng mang ghế đẩu nhỏ đến cửa Hoàng Ký xếp hàng.
Tần Hoài đối với nội dung ký ức lần này của Cung Lương đại khái có tính toán, nếu không có gì bất ngờ xảy ra chắc chắn là tiệc sinh nhật.
Tần Hoài gửi tin nhắn trong nhóm [Tương thân tương ái người một nhà] biểu thị anh muốn xem ký ức của Cung Lương rồi, vài phút sau lại nói cho mọi người biết anh đã nhìn thấy gì.
Trần Huệ Hồng trả lời tin nhắn trong giây lát: 1, hàng ghế đầu chờ đợi.
Có thể nhìn ra gần đây Trần Huệ Hồng lướt mạng không ít.
Tần Hoài không do dự, nhấp vào 【Cung Lương Đích Nhất Đoạn Ký Ức】, chọn có.
[Đang tải ký ức].
Đập vào mắt, chính là nhà Cung Lương.
Giống như lần trước nhìn thấy trong ký ức, phòng khách nhỏ và đơn sơ, bếp than đặt ở trong góc, Cung mẫu đang ngồi xổm trên mặt đất dùng bếp than nấu cháo loãng, trên chiếc bàn gỗ nhỏ đặt một đĩa dưa chuột muối thoạt nhìn bề ngoài vô cùng không tốt.
Cung Lương đang ở trong phòng của Cung phụ Cung mẫu cõng Cung phụ lên, cõng ông ấy từ trong phòng ra ngoài ngồi trên ghế xích đu.
Ghế xích đu nhìn là biết là mới đóng, là đồ nội thất mới nhất của nhà họ Cung.
Cung phụ cố gắng muốn dùng tay móc lấy cánh tay của Cung Lương, để con trai dùng ít sức lực hơn một chút, không có kết quả, chỉ có thể thở dài thườn thượt.
_“Bố, bố lại thở dài rồi.”_ Cung Lương nói.
_“Lỗi của bố, lỗi của bố, không nên thở dài.”_ Cung phụ liên tục xin lỗi, xem biểu cảm cởi mở hơn rất nhiều, tốt hơn nhiều so với trạng thái người sống dở chết dở nằm trên giường nửa sống nửa chết mà Tần Hoài nhìn thấy trong ký ức lần trước.
_“Nhưng Tiểu Lương, bác sĩ ở Kim Lăng này đáng tin cậy không? Trong xưởng chúng ta người bị trúng gió liệt rồi, bố cũng chưa từng nghe nói có ai có thể khỏi có thể đi lại được, đừng đến lúc đó tiêu nhiều tiền như vậy chữa rồi không có hiệu quả.”_
_“Con thật vất vả mới ở hội chợ giao lưu đàm phán được đơn hàng lớn, trong xưởng đặc biệt phê duyệt phát 800 tệ tiền thưởng, phòng bán hàng còn có trợ cấp thêm 400 tệ. Số tiền này trả nợ rồi, phần còn lại vốn dĩ nên giữ lại để con kết hôn, con xem trong nhà bao nhiêu năm nay cũng không sắm sửa thêm đồ tốt gì, con cái này đều chuyển chính thức rồi cũng không có cái đồng hồ đeo tay.”_
_“Con cái này quanh năm chạy ngược chạy xuôi đàm phán đơn hàng, trên tay không có cái đồng hồ đeo tay, lãnh đạo phòng thu mua nhà người ta sẽ coi thường con.”_
_“Hơn nữa, con cái này thật vất vả mới níu kéo được Tiểu Quách lại, bố mẹ người ta cũng đồng ý mối hôn sự này định sang năm kết hôn. Trong nhà này cũng nên sắm sửa thêm đồ nội thất mới, xe đạp và đài radio chắc chắn là phải mua, con không cần đồng hồ đeo tay cũng phải mua cho Tiểu Quách nhà người ta một cái đồng hồ đeo tay, còn có sính lễ, chỗ nào cũng phải tiêu tiền.”_ Cung phụ bắt đầu chế độ lải nhải.
Cung Lương bất đắc dĩ nói: _“Bố, con không có đồng hồ đeo tay vẫn đàm phán được đơn hàng ở hội chợ giao lưu như thường.”_
_“Bố cứ an tâm chữa bệnh, đừng nghĩ đông nghĩ tây. Bác sĩ không phải đã nói rồi sao? Trong lòng suy nghĩ lung tung bệnh này chữa lên liền chậm, nếu chữa khỏi bố sau này là có thể đi lại được, bố sau này có thể đi lại được mạnh hơn bất cứ thứ gì.”_
_“Lúc con và mẹ xách quà đến nhà Minh Châu, mẹ là vỗ ngực đảm bảo với bố mẹ Minh Châu bệnh này của bố là có thể chữa khỏi, sau này chắc chắn có thể xuống đất đi lại được. Bố không thể để mẹ nuốt lời, đến lúc đó người khác nói nhà chúng ta lừa hôn chứ?”_ Cung Lương bật chế độ đại lừa gạt.
Cung phụ bị dọa không nhẹ, vội vàng nói: _“Cái đó không thể cái đó không thể.”_
_“Lần trước vị y sư đó nói bố phải luyện cái gì ấy nhỉ? Luyện, luyện nhiều, bố chắc chắn chữa đàng hoàng, tuyệt đối không nghĩ nhiều, đứng lên trước khi con và Tiểu Quách kết hôn.”_
Cung mẫu vẫn đang nấu cháo, nghe Cung phụ nói như vậy bất đắc dĩ cười cười lắc đầu.
Thím nhà bên cạnh nghe thấy động tĩnh, ôm một chậu quần áo cười bước ra: _“Cung ca, bây giờ xưởng dệt tơ nhà ai không ngưỡng mộ ông sinh được Tiểu Lương đứa con trai tốt này nha? Tiểu Lương một mình đàm phán được bao nhiêu đơn hàng, toàn xưởng được hưởng lợi, tiền lương, tiền thưởng, trợ cấp nợ trước đây toàn bộ đều phát rồi, còn phát thêm tiền thưởng. Lúc phát tiền nhà tôi lão Hạ giống như điên rồi, về nhà cứ nói với tôi cả đời này chưa từng thấy nhiều tiền như vậy.”_
_“Hai ngày trước tôi vẫn còn nghe người ta nói đâu, xưởng trưởng đi khắp nơi nghe ngóng xem có bác sĩ nào chữa trúng gió không, rất nhiều người đều tưởng nhà xưởng trưởng có người trúng gió rồi.”_
_“Phúc khí của ông vẫn còn ở phía sau đâu.”_
Cung phụ nghe xong cười đến không khép được miệng.
Thím cười nói với Cung Lương: _“Tiểu Lương, cháu yên tâm đi làm, đợi lát nữa nếu có nắng thím gọi hai thằng nhóc nhà thím cõng bố cháu xuống dưới phơi nắng.”_
_“Cảm ơn Hạ thẩm.”_
_“Ây da cảm ơn cái gì, bây giờ xưởng dệt tơ chúng ta đều trông cậy vào cháu rồi, thím đều nghe nói rồi. Qua một thời gian nữa phải đi Kim Lăng đàm phán đơn hàng, đàm phán cho tốt, tiền thưởng của lão Hạ nhà thím đều trông cậy vào phòng bán hàng các cháu rồi.”_
Cung Lương cười cười, xách túi đi làm, Cung mẫu nhét cho Cung Lương một quả trứng luộc. Cung Lương chậm rãi đi, vừa đi vừa ăn.
Càng gần xưởng dệt tơ, người quen biết Cung Lương liền càng nhiều.
Dọc đường toàn bộ đều là người chào hỏi, gọi gì cũng có, Tiểu Cung, Tiểu Lương, Cung bán hàng, Cung nhân viên, còn có người dừng xe đạp lại muốn chở Cung Lương một đoạn bị Cung Lương từ chối.
Có thể thấy Cung Lương quả thực không có chém gió, ông ấy quả thực là ở hội chợ giao lưu đàm phán được đơn hàng kinh thiên động địa, xoay chuyển tình thế, cứu xưởng dệt tơ khỏi nước sôi lửa bỏng.
Cung Lương bây giờ đã không phải là Tiểu Cung bình thường không có gì lạ vừa mới chuyển chính thức của phòng bán hàng đó nữa, ông ấy là nhân viên bán hàng huy chương vàng lẫy lừng của xưởng dệt tơ.
Đều nói người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, Cung Lương rơi xuống đáy vực, lại từ trong đáy vực bò lên, tự nhiên là đắc ý xuân phong, cả người lúc đi đường eo lưng đều thẳng tắp.
Bữa sáng của Cung Lương là ăn ở nhà ăn của xưởng dệt tơ, mặc dù xưởng dệt tơ bây giờ hiệu quả kinh tế không tồi, nhưng nhà ăn vẫn keo kiệt như cũ, bữa sáng là màn thầu ngũ cốc trộn nhiều bột đen và cháo gạo loãng.
Cung Lương dựa vào ưu thế quét mặt, lấy được phiên bản ẩn từ chỗ nhân viên múc thức ăn, màn thầu ngũ cốc bột ngô trộn bột mì.
Bề ngoài của màn thầu còn tệ hơn cả dưa chuột muối nhà Cung Lương, không biết có phải là duyên cớ bột ngô trộn nhiều quá không bề mặt màn thầu lồi lõm không bằng phẳng.
Ăn xong bữa sáng, Cung Lương đến phòng bán hàng đi làm.
Trong phòng bán hàng, Trần Khoa Trưởng đang nhàn nhã uống trà xem báo, một bộ dạng năm tháng tĩnh hảo.
Thấy Cung Lương đến, Trần Khoa Trưởng giống như nhìn thấy bảo bối cười đứng dậy, nhét cho Cung Lương một quả trứng luộc nhỏ, hỏi: “Tiểu Cung, khoảng thời gian này cậu liền không cần chạy ngược chạy xuôi bên ngoài nữa, nghỉ ngơi cho tốt dưỡng tinh súc duệ, chuẩn bị cho đơn hàng đi Kim L