Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 287: Chương 287: Vỗ Mông Ngựa

## Chương 287: Vỗ Mông Ngựa

Để mang đến cho thực khách cũ và mới của Vân Trung Thực Đường một sự bất ngờ, ngày 9 tháng 3 Tần Hoài đặc biệt dậy từ rất sớm, 3 giờ đã đến Vân Trung Thực Đường.

Tần Hoài tưởng mình chắc chắn là người đến đầu tiên.

Bởi vì thời gian làm việc của nhân viên ca sáng Vân Trung Thực Đường là 3 giờ 40 phút sáng, trước đây Triệu Dung và Tần Tòng Văn sẽ đến rất sớm, sau này nhà ăn tuyển thêm không ít phụ bếp mới, đông người làm việc hiệu quả nhanh, hai người liền không đến sớm như vậy nữa.

Triệu Dung và Tần Tòng Văn là vì bán bữa sáng nhiều năm quen dậy sớm, không phải là không thích ngủ, có thể sinh hoạt bình thường năm sáu giờ dậy, chắc chắn là không muốn 2 giờ sáng dậy.

Kết quả lúc 3 giờ đúng Tần Hoài đến Vân Trung Thực Đường, trong nhà ăn đã có người rồi.

Cửa ngoài của nhà ăn khép hờ, trong kho có ánh đèn, đèn bếp sau cũng sáng. Lúc Tần Hoài từ cửa trong bước vào phát hiện trong nhà ăn lại có người đều có chút kinh ngạc, lần theo âm thanh tìm đến, tìm thấy An Du Du trong kho.

Tần Hoài đã một thời gian rất dài không gặp vị nhân viên xuất sắc nhớ được tên này rồi. Trong trí nhớ của anh An Du Du chính là một cô gái gầy gò nhỏ nhắn, khuôn mặt hơi phúng phính, đặc biệt thích kiếm tiền, thường xuyên mặc một số bộ quần áo rộng thùng thình dễ phai màu, trước đây là phục vụ, sau đó vì muốn kiếm thêm tiền nên chuyển sang bếp sau làm phụ bếp.

An Du Du đang vác bao bột mì.

_“An Du Du?”_ Tần Hoài liếc nhìn thời gian xác định bây giờ mới 3 giờ, _“Sao cô đến quán sớm thế này? Tôi không phải đã nói không khuyến khích mọi người đi làm sớm sao?”_

An Du Du nở một nụ cười vui vẻ, giải thích: _“Đây không phải là Tiểu Tần sư phụ anh về rồi sao, Tịch Tỷ nói sáng nay anh chắc chắn sẽ đến đặc biệt sớm. Bảo chúng tôi trong số phụ bếp chọn ra một người mở cửa quán, qua sớm một chút giúp ngài làm phụ, cho 50 tệ tiền thưởng, tôi ở gần, cho nên tôi đến.”_

_“Cô chuyển nhà rồi sao?”_ Tần Hoài hỏi, anh nhớ An Du Du ở không hề gần.

_“Vâng, căn nhà thuê trước đó con gái chủ nhà muốn kết hôn, bán nhà rồi. Chủ nhà mới không muốn cho thuê nhà, trả lại toàn bộ tiền cọc cho tôi còn cho thêm tôi 500 tệ, đúng lúc cuối năm tôi nhận được một khoản tiền thưởng cuối năm, bốc thăm trúng thưởng tiệc tất niên còn trúng được 1000 tệ tiền mặt, tôi liền thuê một căn hộ độc thân gần đây.”_

_“Đắt thì có đắt một chút, nhưng môi trường tốt lắm, tầng 17 còn có thang máy nữa!”_ An Du Du nói đến mức hoa nhường nguyệt thẹn.

Tần Hoài coi như nhìn ra rồi, An Du Du thực sự rất thích nhà đẹp, đặc biệt thích loại nhà trang trí đẹp vị trí tốt cơ sở vật chất tốt.

_“Nhà ăn chúng ta còn có tiệc tất niên a?”_ Tần Hoài đều mờ mịt rồi, anh với tư cách là ông chủ sao không biết nhà ăn có tiệc tất niên.

_“Tổ chức sau ngày ông Công ông Táo hai ngày, thực ra cũng không có gì, chính là sau khi tan làm cùng nhau ăn một bữa cơm trong nhà ăn rồi bốc thăm trúng thưởng.”_ An Du Du nói.

Tần Hoài gật đầu, khoảng thời gian sau ngày ông Công ông Táo anh ở bếp sau Hoàng Ký ngày đêm làm quả nhi và Tứ Hỷ Thang Đoàn, trừ phi đặc biệt gọi điện thoại cho anh, tin nhắn Tần Hoài có thể đều không xem lắm. Anh cảm thấy có thể là Hoàng Tịch đã nói, nhưng anh căn bản không chú ý xem.

Ông chủ là anh đây cũng thực sự không quản lý chuyện của Vân Trung Thực Đường lắm, Vân Trung Thực Đường bình thường đều do Triệu Dung và Tần Tòng Văn trông coi.

_“Vậy phần thưởng là gì?”_ Tần Hoài thuận miệng hỏi.

_“Bao lì xì tiền mặt, từ 200-5000 không đều, Bùi sư phụ may mắn lắm, bao lì xì tiền mặt 5000 duy nhất đã bị anh ấy bốc trúng rồi!”_ An Du Du dùng giọng điệu hâm mộ nói.

Tần Hoài lại hiểu rồi, phần thưởng này đại khái là do Triệu Dung quyết định. Triệu Dung trước đây khi tham gia bốc thăm trúng thưởng ở siêu thị, bốc thăm trúng thưởng ở khu phố các loại bốc thăm trúng thưởng thì thường xuyên phàn nàn, nói phần thưởng toàn quyết định một số thứ thoạt nhìn rất đắt, thực tế hoa nhi bất thực, không bằng trực tiếp bốc thăm tiền mặt thiết thực hơn.

Bây giờ đến lượt Triệu Dung quyết định phần thưởng là gì rồi, bà trực tiếp thực hiện nguyện vọng của mình.

Tần Hoài thấy An Du Du vác bột mì không tốn sức, liền không tiến lên giúp đỡ một tay. Sáng nay anh chỉ mải nghĩ điểm tâm phải làm hơi nhiều nên phải đến sớm một chút, bỏ qua việc Vân Trung Thực Đường và bếp sau Hoàng Ký thực ra không giống nhau.

Hoàng Ký có Cổ Lực đứng đầu đám quyển vương, Tần Hoài có sớm đến mấy cũng không thể sớm hơn Cổ Lực. Mỗi ngày lúc anh đến Hoàng Ký rất nhiều thứ đều đã được chuẩn bị xong rồi, ngay cả trong dịp Tết cũng vậy, phụ bếp trong thôn đến người này sớm hơn người kia, bữa sáng đều chưa ăn trực tiếp bưng bát đến, đợi ăn cơm nhân viên.

An Du Du đến sớm như vậy quả thực là giúp Tần Hoài một việc lớn.

_“Khoảng thời gian này có luyện Đao Công không?”_ Tần Hoài hỏi.

Mắt An Du Du sáng lên: _“Có luyện, mỗi sáng tôi đều đang băm nhân thịt, Trần An sư phụ còn có Lý Hoa sư phụ đều chỉ điểm cho tôi rất nhiều!”_

_“Vậy lát nữa đến bếp giúp tôi băm nhân thịt.”_ Tần Hoài nói xong liền đi phòng thay đồ thay quần áo.

An Du Du đuổi theo ra ngoài: _“Lão... Tiểu Tần sư phụ, hôm nay anh muốn làm điểm tâm gì a? Tôi phải chuẩn bị những thứ gì a?”_

_“Điểm tâm... tôi muốn làm rất nhiều điểm tâm, lát nữa cô cứ làm theo lời tôi nói là được, tôi cũng vừa vặn xem thử kỹ năng cơ bản của cô luyện thế nào rồi.”_

Tần Hoài tỏ vẻ anh đã không còn là Tiểu Tần sư phụ trước đây nữa rồi, anh là Tiểu Tần học đồ tốt nghiệp khóa 1 trại huấn luyện Đao Công của Tào Quế Hương.

Trình độ Đao Công thế nào tạm thời không bàn, tư thế cầm dao có đúng hay không anh vẫn có thể nhìn ra được.

Hôm nay phụ bếp đầu tiên làm phụ cho Tiểu Tần sư phụ có phúc rồi, có thể nhận được sự chỉ đạo 1v1 giới hạn thời gian của Tiểu Tần sư phụ.

Tần Hoài thay quần áo xong, vào bếp nhào bột.

Theo trình tự bình thường, Tần Hoài hẳn là nên nhào bột làm Tửu Nương Man Đầu trước. Màn thầu nhào bột thời gian dài, đợt các đại gia tập thể dục buổi sáng đến ăn sáng đầu tiên 6 giờ sẽ đến quán, làm màn thầu trước mới có thể đảm bảo các đại gia vừa có thể ăn được bánh bao vừa có thể ăn được màn thầu.

Nhưng hôm nay Tần Hoài không định làm như vậy.

Mục đích hôm nay chỉ có một, chính là cày Chi Tuyến Nhậm Vụ.

Tửu Nương Man Đầu đã đạt tiêu chuẩn rồi, khoảng thời gian bận rộn như bữa sáng sẽ không chia cho Tửu Nương Man Đầu nữa, nếu có thời gian thì buổi chiều làm lại.

Tần Hoài nhào bột Tam Đinh Bao trước.

Anh đã một thời gian không làm Tam Đinh Bao rồi, lúc mới sờ được công thức nấu ăn Tam Đinh Bao Tần Hoài đã làm một thời gian, Tam Đinh Bao tinh phẩm còn từng một thời xưng bá thực đơn Bạch án của Hoàng Ký, nhưng rất nhanh đã bị quả nhi thay thế.

Khoảng thời gian trước Tần Hoài luôn ở nhà Tào Quế Hương thái củ cải, liền không làm điểm tâm mấy. Nếu nói khoảng thời gian này Tứ Hỷ Thang Đoàn làm lâu có ký ức cơ bắp, thì Tam Đinh Bao quả thực là có chút xa lạ rồi.

Nhưng không sao, Tần Hoài am hiểu.

Bản thân anh đã làm Tam Đinh Bao rất nhiều năm, sau khi sờ được công thức nấu ăn càng là học được rất nhiều mẹo nhỏ, cải tiến công thức nấu ăn trước đó.

Tần Hoài nhào bột xong, thấy nguyên liệu bên phía An Du Du vẫn chưa thái xong, không nhanh không chậm mở bảng hệ thống trò chơi ra, tìm đến mục đồ giám, bắt đầu xem video hướng dẫn Tam Đinh Bao.

Thời gian dài không làm một loại điểm tâm xa lạ rồi thì làm sao bây giờ?

Không sao, xem hướng dẫn là được.

Xem xong sẽ không xa lạ nữa.

Trở về Vân Trung Thực Đường chính là tốt, nhân viên cũ ở đây đều biết tật xấu của Tần Hoài, Tần Hoài có thể không kiêng dè gì mở bảng hệ thống trò chơi ra mọi lúc mọi nơi.

Lúc ở Hoàng Ký, Tần Hoài nếu kiểm tra nhiệm vụ tiện tay bấm thì bấm rồi, xem video hướng dẫn vẫn phải vào nhà vệ sinh xem.

Độ chấp nhận của nhân viên bên Hoàng Ký không cao bằng bên Vân Trung Thực Đường, đầu bếp bếp sau Hoàng Ký chưa từng gặp Tần Lạc mấy, không có cách nào bị câu nói _“Anh tôi bao nhiêu năm nay luôn như vậy, đây là thói quen của anh ấy, anh ấy luôn trêu tôi như vậy.”_ của Tần Lạc tẩy não.

Lúc An Du Du băm nhân thịt thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Tần Hoài một cái, thấy Tần Hoài đứng đó ngẩn người không nhúc nhích, cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng nghĩ kỹ lại lại cảm thấy bình thường.

Tiểu Tần sư phụ chính là như vậy, đây là thói quen của anh ấy.

An Du Du tiếp tục nghiêm túc băm nhân thịt.

Video hướng dẫn Tam Đinh Bao Tần Hoài xem lướt qua, ước chừng xem mười mấy phút là xem xong rồi. Ôn tập lại một lần trong lòng đã có tính toán, Tần Hoài liền đi xem nguyên liệu An Du Du băm.

Nói thế nào nhỉ, vô cùng bình thường.

Là trình độ phụ bếp của nhà hàng bình thường vô cùng bình thường.

Chỉ trách phụ bếp trước đây của Tần Hoài đều không bình thường.

Phụ bếp trước đây của anh đều là học đồ của Tri Vị Cư và nhân viên chính thức của Hoàng Ký, thậm chí còn có đệ tử chân truyền của Hoàng Thắng Lợi.

Lúc về thôn làm Tứ Hỷ Thang Đoàn có thể tìm ra vài người trong thôn có Đao Công tạm được, cộng thêm Tứ Hỷ Thang Đoàn yêu cầu về Đao Công cũng không cao, Tần Hoài còn cảm thấy không có gì.

Nhân của Tam Đinh Bao phong phú hơn, yêu cầu về Đao Công của phụ bếp cũng cao hơn, cảm giác hụt hẫng lập tức xuất hiện rồi.

Quả nhiên là từ xa xỉ chuyển sang tiết kiệm thì khó a.

_“Dao không phải cầm như vậy.”_ Tiểu Tần sư phụ vừa học được cách cầm dao đúng bắt đầu truyền thụ tâm đắc học tập hai ngày trước của mình, _“Cô xem cô cầm dao như vậy, lưỡi dao hướng vào trong, tư thế không đúng.”_

_“Tư thế không đúng, điểm phát lực sẽ không đúng, cô như vậy không chỉ cổ tay phát lực, cánh tay lớn của cô cũng phát lực, thời gian dài cô sẽ... ồ, cô cũng quen rồi, nhưng tư thế tốt nhất vẫn nên sửa lại.”_

An Du Du có chút mờ mịt làm theo lời Tần Hoài nói.

Ba phút sau, An Du Du cũng không biết cầm dao nữa rồi.

Trong lòng Tần Hoài thoải mái rồi.

Tốt quá, hóa ra học tới học lui không biết cầm dao không chỉ có một mình anh.

_“Trong kho hẳn là có củ cải, cô đi lấy củ cải luyện tập thái thử xem, những thứ còn lại này giao cho tôi.”_ Tần Hoài chỉ vào nguyên liệu An Du Du đã xử lý gần xong nói.

Việc anh cần làm là đem nhân thịt chưa thái xong băm tỉ mỉ lại hai lần, không có hàm lượng kỹ thuật gì, có thể băm.

An Du Du đi kho tìm củ cải.

_“Nhớ kiểm tra xem trong kho còn bao nhiêu củ cải, nếu củ cải không nhiều thì cô bảo Hoàng Tịch sáng nay liên hệ với nhà cung cấp, trước 4 giờ chiều giao vài trăm cân củ cải đến, không cần chất lượng quá tốt nhưng phải tươi, tôi có việc dùng.”_

_“Vâng Tiểu Tần sư phụ.”_

Tần Hoài tiếp tục băm thịt, băm thịt xong bắt đầu Điều Hãm.

Điều Hãm cấp Đại sư, khiến Tần Hoài đối với nhân của Tam Đinh Bao lại có nhận thức sâu sắc hơn và sự kiểm soát tỉ mỉ hơn.

Tần Hoài phát hiện cấp Đại sư quả thực không giống với các cấp bậc khác, nếu nói Sơ cấp đến Trung cấp Tần Hoài cảm thấy chỉ là một chút tiến bộ, Trung cấp đến Cao cấp là thực hiện được sự vượt bậc của một giai đoạn nhỏ, vậy Cao cấp đến cấp Đại sư chính là sự bay vọt về chất.

Sau khi Điều Hãm thăng lên cấp Đại sư, Tần Hoài bắt đầu có thể nhìn ra vấn đề rồi.

Nhìn theo nghĩa vật lý.

Nhân liệu tốt hay không, nhìn một cái là biết.

Đây là kết quả được tích lũy từ kinh nghiệm vô cùng phong phú.

Rất kỳ diệu, rõ ràng Cao cấp đến cấp Đại sư cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt, nhưng khi Điều Hãm chỉ có Cao cấp Tần Hoài rất ít khi có thể nhìn ra trực tiếp như vậy.

Chỉ có thể nói cấp Đại sư không hổ là cấp Đại sư.

Một phần nhân liệu đẹp đẽ được trộn ra, Tần Hoài không nhịn được, lại chụp một bức ảnh, lần lượt gửi cho Tào Quế Hương, Trịnh Tư Nguyên, Hoàng Thắng Lợi, Trịnh Đạt và Đàm Duy An.

Quá đẹp rồi!

Trộn nhân xong, Tần Hoài bắt đầu nấu nhân.

Rất nhanh mùi thơm của nhân thịt Tam Đinh Bao đã lan tỏa trong bếp, cùng với việc khuấy đảo mùi thơm ngày càng nồng, khiến An Du Du vốn dĩ nghe lời Tần Hoài ngoan ngoãn thái củ cải cũng nhịn không được ngẩng đầu vươn dài cổ nhìn về phía bếp lò.

Thơm quá.

An Du Du thầm nghĩ.

Là vì cô đã quá lâu không ăn điểm tâm Tiểu Tần sư phụ làm sao? Sao cô cảm thấy nhân liệu hôm nay đặc biệt thơm, là mùi thơm nhất mà cô từng ngửi thấy, thèm đến mức cô đều muốn lấy thìa múc một thìa trong nồi nếm thử mùi vị.

Rõ ràng trước đây Tần Hoài ở Vân Trung Thực Đường mỗi ngày trong bếp đều sẽ nấu nhân Tam Đinh Bao và Ngũ Đinh Bao, Tần Hoài đi Hoàng Ký giao lưu giữa chừng còn từng về vài ngày, làm vài ngày Tam Đinh Bao, An Du Du đã từng ngửi mùi thơm của nhân Tam Đinh Bao và Ngũ Đinh Bao một thời gian rất dài.

Nghĩ đến đây, An Du Du chỉ có thể phỉ nhổ bản thân trong lòng: An Du Du a An Du Du, qua một cái Tết đúng là làm mày thèm thuồng rồi, trước đây mày cũng không như vậy a.

Thực tế có cảm giác này không chỉ có An Du Du, Tần Hoài cũng cảm thấy như vậy.

Bản thân anh đều có chút ngây ngốc.

Hỏa Hầu của anh có tiến bộ hay không, trong lòng Tần Hoài tự mình rất rõ ràng.

Có tiến bộ, nhưng không nhiều.

Hỏa Hầu thực sự là quá khó cày rồi.

Hỏa Hầu không có tiến bộ rõ rệt, nhân liệu lại thơm hơn trước đây rất nhiều, Điều Hãm thực sự quan trọng đến vậy sao?

Nghĩ đến đây, Tần Hoài không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh.

Điều Hãm cấp Đại sư, khủng bố như vậy.

.

5 giờ 30 phút sáng.

_“Nào, Tứ Hỷ Thang Đoàn ra lò rồi. Mọi người sáng nay đều vất vả rồi, ăn chút thang đoàn lót dạ trước đi. An Du Du, thời gian luộc thang đoàn vừa rồi cô đều nhớ kỹ rồi chứ, bốn miệng nồi luộc bốn loại thang đoàn, đừng sợ luộc nhiều.”_

_“Từ 5 giờ 50 phút thì bắt đầu luộc, luộc xong múc ra nhất định phải để nguội 3 phút 50 giây, nếu không khách lúc ăn mà bị bỏng thì khó ăn nói.”_

_“Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao đã gói xong, 6 giờ lại bắt đầu cho lên nồi hấp. Củ cải vừa thái đều giữ lại, lát nữa tôi muốn làm bánh củ cải.”_

_“Trần An, anh qua đây một chút.”_

_“Bức ảnh tôi vừa gửi cho anh anh nhận được rồi chứ? Nhân thịt của Tứ Hỷ Thang Đoàn phải làm theo tiêu chuẩn này, nhân thịt vừa băm không được, nhân bánh bao có thể tạm bợ nhân thịt của Tứ Hỷ Thang Đoàn nhất định không thể tạm bợ, nhân thịt vừa rồi băm thêm chút mỡ phần vào, mang đi cho ba tôi hoặc anh gói bánh bao.”_

Tần sư phụ trên tay bưng Tứ Hỷ Thang Đoàn, vừa ăn vừa phân công nhiệm vụ cho những đắc lực can tướng gọi được tên, có thể dùng được.

An Du Du sợ mình không nhớ được, còn đặc biệt lấy giấy nhớ, viết những thứ Tần Hoài dặn dò lên giấy nhớ dán lên tường.

Tần Hoài hiếm khi dậy sớm như vậy, lúc nấu nhân Tam Đinh Bao càng là làm mình đói meo, bây giờ bưng Tứ Hỷ Thang Đoàn ăn ngấu nghiến hai viên trước, thấy mọi người đều rất dè dặt không ăn, mới nói:

_“Đều ăn đi a, nồi thứ 1 luộc ra chính là để cho mọi người ăn.”_

Trong bếp người không ít, tuyệt đại đa số đều là phụ bếp, mà những phụ bếp này Tần Hoài không chỉ không quen biết người, cũng không gọi được tên.

Tương tự những phụ bếp này cũng vậy, Tần Hoài mấy tháng không về Vân Trung Thực Đường, mọi người đều chỉ nghe danh mà không thấy người.

Trần An và An Du Du khá quen thuộc với Tần Hoài vừa rồi lại đang ghi nhớ nhiệm vụ Tần Hoài dặn dò nên chưa ăn trước, Hoàng Tịch ở bên ngoài liên hệ với nhà cung cấp đặt củ cải, những người khác cũng không dám ăn.

Về phần Triệu Dung và Tần Tòng Văn, hai người họ sau khi không có áp lực công việc giờ giấc sinh hoạt về cơ bản đều giống với Tần Lạc, phải đợi đến hơn 6 giờ mới cùng Tần Lạc đến bếp.

Nghe Tần Hoài nói vậy, mọi người mới thi nhau bưng bát lên ăn.

Những người này toàn bộ đều là lần thứ 1 ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn, thậm chí rất nhiều người là lần đầu tiên biết có món điểm tâm Tứ Hỷ Thang Đoàn này.

Gần như phản ứng đầu tiên của mỗi một phụ bếp khi nhìn thấy Tứ Hỷ Thang Đoàn đều là: Bánh trôi lớn quá, còn hình thù kỳ quái nữa.

Mọi người đồng loạt cắn miếng đầu tiên.

_“Đệt.”_

Không biết là ai phát ra tiếng đệt thứ 1.

_“Đỉnh thật.”_

Cũng không biết là ai phát ra tiếng đỉnh thật thứ 1.

_“Nhà ăn chúng ta trước đây ăn ngon như vậy a, thảo nào những đại gia đại ma bên ngoài kia lại lưu luyến ông chủ như vậy.”_

_“Nếu tôi ăn hai bát thì có bị trừ lương không?”_

_“Trừ lương cậu có ăn không?”_

_“Ăn!”_

_“Đệt, cả đời này tôi chưa từng ăn thứ gì ngon như vậy.”_

Trần An nghe thấy mọi người bàn tán thoạt nhìn như xì xầm to nhỏ thực chất âm thanh rất lớn, thầm nghĩ đám người các người cũng quá biết nịnh nọt rồi, trước mặt ông chủ mà nịnh nọt lộ liễu như vậy.

Điểm tâm ông chủ làm là rất ngon, nhưng cũng không ngon đến mức khoa trương như vậy.

Trần An vừa thầm nghĩ lát nữa mình nên nịnh nọt như thế nào, vừa múc thang đoàn lên cắn miếng đầu tiên.

Anh ta ăn là nhân đậu đỏ.

Một miếng.

Vỏ ngoài mềm dẻo, đậu đỏ ấm nóng, ngậm trong miệng có thể nếm được xúc cảm sàn sạt, ngọt mà không gắt, thậm chí còn ăn ra được một tia cảm giác mượt mà.

Đệt, đây là nhân đậu đỏ?!

Nếu đây là nhân đậu đỏ, vậy bánh bao nhân đậu đỏ anh ta ăn bao nhiêu năm trước đây là cái gì?

_“Đệt!”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!