Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 303: Chương 303: Sự Khoe Khoang Cao Cấp Chỉ Cần Phương Thức Đơn Giản Nhất

## Chương 303: Sự Khoe Khoang Cao Cấp Chỉ Cần Phương Thức Đơn Giản Nhất

Khi Tần Hoài quay lại nhà bếp, Tang Lương đang ngồi xổm ở cửa nhà bếp đợi Tần Hoài.

Thấy Tần Hoài quay lại Tang Lương như mãnh hổ vồ mồi lao tới, trong ánh mắt là ba phần ghen tị, ba phần vô cùng ghen tị và bốn phần ghen tị mãnh liệt, ghen tị đến mức ngay cả giọng điệu cũng trở nên chua loét: _“Hứa Thành tìm cậu.”_

_“Ông ấy đang đợi cậu trong bếp, bây giờ đang nói chuyện với sư phụ tôi và Đồng sư phụ.”_

_“Ông ấy nói muốn tìm cậu làm một bài phỏng vấn chuyên đề nữa, viết riêng một bài bình luận ẩm thực cho Tứ Hỷ Thang Đoàn.”_

Nói đến cuối cùng, Tang Lương sắp không giấu nổi bộ mặt xấu xí vì ghen tị của mình nữa rồi, mặc dù từ đầu đến cuối cũng chưa từng giấu được.

Tần Hoài nghe nói Hứa Thành lại muốn đặc biệt viết một bài bình luận ẩm thực cho Tứ Hỷ Thang Đoàn, trước tiên là sửng sốt, sau đó lại thấu hiểu.

Trình độ của Diện Quả Nhi là Cấp A, trong lần Hứa Thành ăn đó phát huy siêu đẳng thành Cấp A+, kết hợp với buff đã mang đến cho Hứa Thành một sự ngạc nhiên lớn. Hôm nay cấp độ của Tứ Hỷ Thang Đoàn mặc dù chỉ là Cấp A, nhưng hôm nay Tứ Hỷ Thang Đoàn có buff.

Hơn nữa buff của Tứ Hỷ Thang Đoàn rất ổn định, chỉ cần ăn trong tiệc sinh nhật là có buff, buff này đều khiến Trần Công ăn đến tỉnh lại, khiến Hứa Thành ăn xong lại một lần nữa kinh ngạc như người trời lập tức quyết định làm một bài phỏng vấn chuyên đề cũng rất hợp lý.

Nhưng Tần Hoài không định nhận bài phỏng vấn này.

Thứ nhất Tứ Hỷ Thang Đoàn ăn không phải trong tiệc sinh nhật thì không có buff.

Nếu Hứa Thành thổi phồng lên tận mây xanh trong bài bình luận ẩm thực, thực khách xem xong rục rịch muốn thử, không tiếc vượt núi băng đèo, bay qua nửa vòng trái đất cũng phải đến ăn một bát Tứ Hỷ Thang Đoàn, sau đó phát hiện ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn danh không xứng với thực. Chắc chắn sẽ vô cùng thất vọng, ảnh hưởng đến danh tiếng.

Thứ hai, Tần Hoài thực sự không muốn lên _"Tri Vị"_ nữa.

Nói một câu khiến Tang Lương nghe xong muốn đánh Tần Hoài, người bình thường đi làm là vì tiền, Tần Hoài đi làm thực sự là vì đam mê.

Tần Hoài thực sự không thiếu tiền.

Bên phía La Quân còn có một khoản di sản kếch xù với rất nhiều số không đang đợi Tần Hoài đến thừa kế, chìa khóa chiếc xe có logo chữ R kép của La Quân bây giờ vẫn đang nằm trong tay Tần Hoài. Tiểu Tần sư phụ cho dù không đi làm, Khuất Tĩnh, Trần Huệ Hồng và La Quân cũng sẽ không trơ mắt nhìn cậu chết đói.

Hơn nữa điểm tâm của Vân Trung Thực Đường phần lớn đều mang lại lợi nhuận rất cao, Tần Hoài vừa là bảng hiệu vàng vừa là ông chủ duy nhất, lợi nhuận đều vào túi cậu hết, kiếm được nhiều hơn một chút hay ít hơn một chút đối với cậu mà nói ảnh hưởng không lớn.

Vì kiếm thêm chút tiền mà mệt chết thì không đáng.

Khoảng thời gian cuối cùng ở Thái Phong Lâu ngày nào cũng làm Diện Quả Nhi, không có cách nào ban phát tình yêu đồng đều cho tất cả các loại điểm tâm, Tần Hoài thực sự đã sống đủ rồi.

Tứ Hỷ Thang Đoàn đã được sủng ái riêng một thời gian rất dài rồi, không thể sủng ái quá mức. Quan trọng nhất là hạn ngạch của Tứ Hỷ Thang Đoàn trong nhiệm vụ chính tuyến đã đạt tiêu chuẩn, Tần Hoài cần phải dồn nhiều tâm sức hơn vào các loại điểm tâm khác để thúc đẩy tiến độ của nhiệm vụ chính tuyến.

Những lý do trên tóm gọn lại thành một câu là: Tiểu Tần sư phụ chê sau khi lên _"Tri Vị"_ khối lượng công việc quá lớn, không muốn làm việc.

_“Ồ phỏng vấn chuyên đề a.”_ Tần Hoài gật đầu chợt hiểu, _“Tôi biết rồi.”_

Nói xong, Tần Hoài bước vào nhà bếp dưới ánh mắt ngưỡng mộ của Tang Lương, đi thẳng về phía Tang Mục và Đồng Đức Yến. Tang Lương do dự hai giây ở cửa, quyết định không do dự nữa, bước nhanh theo Tần Hoài.

Hứa Thành đang trò chuyện rất vui vẻ với Tang Mục và Đồng Đức Yến.

_“Món Dầu Bạo Song Thúy hôm nay so với lần trước tôi ăn ở Bát Bảo Trai cảm giác còn ngon hơn một chút, Đồng sư phụ ông làm thế này là không phúc hậu đâu, tôi đến ăn cơm còn giấu nghề. Bây giờ các ông có phải đang thịnh hành giấu nghề không? Để tiện cho một lúc nào đó mang đến cho những nhà bình luận ẩm thực chúng tôi một sự ngạc nhiên.”_ Có thể thấy tâm trạng Hứa Thành quả thực rất tốt, còn nói đùa nữa.

Tâm trạng Đồng Đức Yến cũng rất tốt, hỏi: _“Ai giấu nghề chứ?”_

Hứa Thành: _“… Món Dầu Bạo Song Thúy này…”_

Lời còn chưa nói xong, Tần Hoài đã đến.

Hứa Thành thấy Tần Hoài cuối cùng cũng đi vệ sinh về, vô cùng vui mừng. Với tư cách là nhà bình luận ẩm thực hàng đầu và có tiếng nói nhất trong ngành, Hứa Thành rất vui lòng nhìn thấy trong giới đầu bếp có ngôi sao mới đang lên, đặc biệt là ngôi sao mới này lên với tốc độ vừa nhanh vừa chói lọi, nói chuyện lại dễ nghe, rất khó để không thích.

_“Tần sư phụ, không biết bây giờ cậu có rảnh không, có tiện tìm một chỗ để tôi tiến hành một cuộc phỏng vấn ngắn với cậu không.”_ Hứa Thành nói.

Tần Hoài không trực tiếp trả lời câu hỏi này, mà hỏi: _“Hứa tiên sinh, có muốn thêm một bát Tứ Hỷ Thang Đoàn nữa không?”_

Nhân lúc bây giờ vẫn còn buff của tiệc sinh nhật mau chóng ăn, tiệc sinh nhật lần sau không biết phải đợi đến khi nào.

Hứa Thành không ngờ phản ứng đầu tiên của Tần Hoài lại là cái này, trong lòng cảm thán một phen Tần Hoài quả nhiên là một đầu bếp Bạch án cực kỳ chất phác, do dự một lúc giữa việc ăn no căng bụng và ăn no chết, lắc đầu.

_“Có tuổi rồi, không so được với sức ăn lúc còn trẻ.”_

Đây chính là uyển chuyển từ chối.

_“Vậy tôi gói cho ngài một ít phôi sống để ngài mang về ăn nhé?”_ Tần Hoài nói, _“Bên kia vừa hay có nhân bánh đã làm xong, ngài có muốn qua xem thử không.”_

Khi Hứa Thành phỏng vấn đầu bếp, rất thích vào nhà bếp xem môi trường làm việc của đầu bếp trước, đồng thời cũng rất thích xem quá trình đầu bếp chế biến món ăn.

Mặc dù ông không phải là đầu bếp, cũng không hiểu rõ lắm về phương diện chế biến, nhưng suy cho cùng đã làm nhà bình luận ẩm thực nhiều năm như vậy, Hứa Thành luôn có thể thông qua con mắt độc đáo của mình nhìn ra một số thứ mà người khác không nhìn thấy.

Thông thường những đầu bếp không quen biết lắm Hứa Thành sẽ không đưa ra yêu cầu này, bởi vì Hứa Thành rất rõ nhiều món ăn do đầu bếp làm ra là có bí phương độc môn, cho dù ông là một nhà bình luận ẩm thực thuần túy, các đầu bếp cũng không muốn phô bày bí phương.

Thấy Tần Hoài chủ động mời, Hứa Thành tất nhiên rất sẵn lòng, đi theo cậu đến bàn bếp nơi Tần Hoài làm việc.

Tang Mục và Đồng Đức Yến vô cùng biết điều không đi theo, Tang Lương cũng rất biết điều không đi theo, vì thế trong ánh mắt Tang Mục nhìn đồ đệ có thêm một phần vui mừng.

Mặc dù đồ đệ hai ngày nay hình như hơi bị Tần Hoài dẫn đi chệch hướng, nhưng tố chất và lễ tiết cơ bản nhất vẫn có.

Tang Mục cảm thán nói: _“Mặc dù hai ngày nay có lúc thấy Tần Hoài làm việc không có bài bản, nhưng trong những việc lớn cậu ta vẫn rất đáng tin cậy.”_

Đồng Đức Yến không nói gì, chỉ dùng khóe mắt chằm chằm nhìn Tần Hoài và Hứa Thành.

Tần Hoài rất bình thản quay lại bàn bếp tiếp tục gói Tứ Hỷ Thang Đoàn, phô diễn tốc độ và sự thành thạo của mình.

Hứa Thành ước chừng rất hiếm khi nhìn thấy sư phụ điểm tâm Bạch án làm điểm tâm trước mặt ông như vậy, sau khi thưởng thức xong 4 loại nhân bánh, vô cùng hứng thú xem Tần Hoài gói Tứ Hỷ Thang Đoàn một lúc, trực tiếp lấy sổ tay và bút ra định tiến hành một cuộc phỏng vấn tại chỗ ngay tại đây.

_“Hứa tiên sinh.”_ Tần Hoài trực tiếp mở miệng, _“Ngài sẵn lòng phỏng vấn tôi một lần nữa trong thời gian ngắn như vậy, tôi thực lòng cảm thấy rất vinh hạnh, nhưng tôi cũng muốn nói với ngài một câu thật lòng, tôi không muốn lên _"Tri Vị"_ nữa.”_

Đồng Đức Yến ở cách đó không xa trực tiếp chấn động đồng tử.

Hứa Thành:?

Hứa Thành cũng không tức giận, lúc ông mới bắt đầu sáng lập _"Tri Vị"_ , _"Tri Vị"_ vẫn chưa có danh tiếng lớn, cũng từng bị không ít đầu bếp từ chối. Lý do từ chối kỳ kỳ quái quái, muôn hình vạn trạng, chẳng qua cùng với sức ảnh hưởng của Hứa Thành trong giới đầu bếp ngày càng lớn, những đầu bếp từ chối ông liền dần dần không tồn tại nữa, thậm chí có những đầu bếp trước kia từ chối ông chủ động liên hệ Hứa Thành, bày tỏ muốn nhận phỏng vấn để lên _"Tri Vị"_.

Hứa Thành ngược lại có chút tò mò: _“Tôi có thể biết lý do không?”_

Hứa Thành tin rằng Tần Hoài của ngày hôm nay không thể giống như lúc mới bắt đầu, ngay cả ý nghĩa mà _"Tri Vị"_ đại diện là gì cũng không biết.

_“ _"Tri Vị"_ quá nổi tiếng rồi, sức ảnh hưởng lớn gấp 10 lần so với tôi tưởng tượng.”_ Tần Hoài thở dài thườn thượt, khổ não nói, _“Từ khi Diện Quả Nhi lên _"Tri Vị"_ , tôi liền cảm thấy mình bị nhốt trong nhà bếp của Thái Phong Lâu chưa từng bước ra ngoài.”_

_“Diện Quả Nhi thì còn đỡ, món điểm tâm này bắt buộc phải có Hoàng Thắng Lợi sư phụ phối hợp hợp tác, chỉ có thể bán ở Thái Phong Lâu. Nhưng Tứ Hỷ Thang Đoàn thì khác, cái này trong tiệm của chính tôi cũng có thể bán, nếu tên của Vân Trung Thực Đường lên _"Tri Vị"_ , tôi chỉ e lại phải…”_

Tần Hoài chưa nói hết, lại thở dài thườn thượt một tiếng.

Hứa Thành nghe mà chỉ muốn cười ha hả, nhưng cân nhắc đang ở trong nhà bếp, nên cười rất kiềm chế.

_“Cậu là người thứ 2 tôi từng gặp vì lười, không muốn nhận phỏng vấn, không muốn lên _"Tri Vị"_ đấy.”_ Hứa Thành cười nói.

_“Người thứ 1 là ai?”_ Tần Hoài có chút tò mò.

_“Cùng họ với cậu, Tần Quý Sinh sư phụ ở tận nước Mỹ.”_ Hứa Thành nói, _“Năm đó tôi sang Mỹ làm phỏng vấn chuyên đề cho sư huynh của ông ấy là Bành Trường Bình sư phụ, vốn dĩ định làm phỏng vấn chuyên đề cho ông ấy cùng luôn, vừa hay sư huynh đệ mở một bộ sưu tập chung, cũng coi như là làm rạng rỡ thêm cho _"Tri Vị"_.”_

_“Kết quả vị Tần sư phụ này nói thế nào cũng không chịu, nói sư huynh của ông ấy đã nghỉ hưu rồi không sợ thực khách tìm đến cửa lúc đó ông ấy vẫn chưa nghỉ hưu, đợi ông ấy dẫn dắt xong đệ tử chân truyền cuối cùng thì sẽ nghỉ hưu, không muốn trong khoảng thời gian sắp nghỉ hưu cuối cùng còn phải vất vả như lúc còn trẻ.”_

Tần Hoài không ngờ thực sự có người có cùng suy nghĩ với mình, nhất thời vô cùng cảm động, thầm nghĩ quả không hổ là người nhà họ Tần bọn họ, giống nhau y đúc.

_“Nếu có đầu bếp không muốn nhận phỏng vấn chuyên đề tôi cũng không ép buộc, nhưng cơ hội phỏng vấn chuyên đề này tôi sẽ giữ lại cho cậu, đợi đến khi nào cậu muốn nhận rồi thì cứ liên hệ tôi bất cứ lúc nào, tôi rất sẵn lòng đặc biệt đến Vân Trung Thực Đường một chuyến để phỏng vấn, tiện thể ăn chút điểm tâm nóng hổi tươi mới.”_

_“Đúng rồi Tần sư phụ, cậu chắc không đến mức vì kháng cự lên _"Tri Vị"_ , mà từ chối yêu cầu muốn nhờ vả quan hệ để ăn tiểu táo, ăn chút điểm tâm ngon của tôi trong tương lai chứ?”_ Hứa Thành nói đùa hỏi.

_“Tất nhiên là không rồi.”_ Tần Hoài nói, _“Nếu ngài đến tiệm, tôi chắc chắn sẽ đăng vòng bạn bè.”_

_“Nhưng lên _"Tri Vị"_ hiện tại vẫn thôi đi.”_

Hứa Thành lại bị chọc cười thành tiếng.

Tang Lương ở cách đó không xa thấy Tần Hoài và Hứa Thành trò chuyện rất vui vẻ, Hứa Thành còn cười vui vẻ như vậy, tò mò cực kỳ, không nhịn được hỏi: _“Sư phụ, người nói xem Tần Hoài đang nói gì vậy? Tại sao Hứa Thành tiên sinh lại vui vẻ như vậy?”_

Tang Mục: …… Đồ đệ ngoan, con cái gì cũng tốt, nếu con có thể học được cách ngậm miệng lại thì càng tốt hơn.

Đồng Đức Yến không nhịn được nói: _“Cậu ta nói cậu ta không nhận phỏng vấn.”_

Tang Lương:???

_“Tại sao?!”_ Tang Lương suýt chút nữa không nhịn được hét lên thành tiếng.

_“Vì lười, sợ lên _"Tri Vị"_ nữa buôn bán quá tốt làm không xuể.”_ Trên mặt Đồng Đức Yến viết đầy sự cạn lời, nhưng đồng thời có một tia khẳng định đối với EQ của Tần Hoài, _“Nhưng rất thông minh.”_

Tang Lương: ……

Tang Lương không chút do dự, tại chỗ rút điện thoại ra nhắn tin cho người anh em tốt Đàm Duy An của mình.

Tang Lương: Tôi hiểu cậu rồi, cuối cùng tôi cũng hiểu cậu rồi, bây giờ tôi quá hiểu cậu rồi!

Tang Lương: Tôi rất muốn chém chết cậu ta!

Tang Lương: Ghen tị khiến tôi hoàn toàn biến dạng!

Tang Lương: Đậu xanh đậu xanh đậu xanh đậu xanh đậu xanh đậu xanh đậu xanh đậu xanh đậu xanh đậu xanh đậu xanh đậu xanh đậu xanh đậu xanh!!!

Đàm Duy An nhìn thấy tin nhắn của Tang Lương ở Tri Vị Cư: ……

Tần Hoài làm gì rồi mà khiến Tang Lương phá phòng như vậy?

Lần này đi vệ sinh mang đến một cú lớn như vậy.

Cái này cũng chưa qua bao lâu a, Tần Hoài làm điểm tâm không nhanh như vậy chứ.

Đàm Duy An nghĩ nghĩ, cảm thấy Tang Lương không nói, chắc chắn là không thể nói, nên không hỏi mà chỉ đơn thuần trả lời.

Đàm Duy An: Người anh em, tôi hiểu cậu.

.

Hứa Thành không phỏng vấn được Tần Hoài, nên không ở lại nhà bếp lâu, đóng gói hai túi Tứ Hỷ Thang Đoàn rồi rời đi.

Do Hứa Thành chia đi hai túi, bên phía Hàn Quý Sơn lại bày tỏ muốn chia thêm hai túi nữa cho các em gái. Cộng thêm Trần Công bất ngờ tỉnh lại nhiệm vụ hoàn thành trước thời hạn, Tần Hoài dứt khoát ở lại nhà bếp làm Tứ Hỷ Thang Đoàn cả một buổi chiều, làm cho Hàn Quý Sơn một số lượng khiến ông ấy muốn viết chi phiếu ngay tại chỗ.

Coi như là cảm ơn Hàn Quý Sơn là một ông chủ tốt theo đúng nghĩa đen, không phụ buff thụy thú của Văn Dao Ngư, và quyết tâm cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi của Trần Công.

Hàn Quý Sơn muốn giữ Tần Hoài ở lại thành phố A thêm hai ngày, không phải để Tần Hoài làm thêm điểm tâm, chỉ đơn thuần là muốn chiêu đãi Tần Hoài để cậu chơi hai ngày, đã bị Tần Hoài uyển chuyển từ chối.

Cậu còn phải về Sơn Thị thái củ cải nữa.

Đến bên thành phố A này không tiện thái củ cải, mỗi ngày chỉ có thể thái một khoảng thời gian rất ngắn, còn bị Tang Lương vây xem. Bất luận là vì những vị khách đang gào khóc đòi ăn của Vân Trung Tiểu Khu, hay là vì Đao Công cần phải kiên trì bền bỉ, khổ luyện chăm chỉ, Tần Hoài đều muốn mau chóng trở về Sơn Thị.

Buổi tối, Trần Công một mình đến khách sạn tìm Tần Hoài, tiếp tục cuộc nói chuyện buổi trưa.

Chấp niệm của Trần Công đã làm rõ rồi, thực đơn vẫn chưa đưa, tặng phẩm cũng chưa tặng. Trong lúc Tần Hoài gói Tứ Hỷ Thang Đoàn và luyện Đao Công, Trần Công đã trò chuyện không ít nội dung trong nhóm chat _"Gia đình yêu thương nhau"_ , làm rõ được quy tắc cơ bản là sau khi tinh quái tỉnh lại cần phải chia cho Tần Hoài một phần di sản.

Đối với điều này Tần Hoài:?

Không phải, rốt cuộc là ai đã tổng kết ra cái quy tắc cơ bản này vậy?

Tại sao Khuất Tĩnh hình như tin sái cổ, vô cùng nghiêm túc phổ cập kiến thức cho Trần Công trong nhóm, Trần Công còn tin nữa.

Không phải, Tần Hoài cậu là người muốn thừa kế di sản của tinh quái như vậy sao?

Được rồi, có một chút.

Trần Công với mức lương năm 7 triệu tệ, đã để Khuất Tĩnh tiếp tục giữ vững danh hiệu tinh quái nghèo nhất.

Với tư cách là một trợ lý xuất sắc, Trần Công hiểu rõ Tần Hoài không phải là kiểu người thích hàn huyên khách sáo, xách theo đồ ăn vặt đồ uống và trái cây mà Tần Hoài thích đến phòng khách sạn ngồi xuống xong, đưa cho Tần Hoài một quả chuối, đi thẳng vào vấn đề.

_“Chiều nay tôi đã nghiêm túc lục tìm lại ký ức của mình.”_

_“Sống đến 30 tuổi thì đột tử ở kiếp thứ hai tạm thời không nhắc tới, lúc kiếp thứ 1 tôi vẫn từng theo ba vị đông gia đó ăn qua một số đồ ngon.”_ Trần Công nói.

Tần Hoài kinh ngạc: _“Kiếp thứ hai anh là đột tử sao?”_

Buổi trưa căn bản không nói a, buổi trưa chỉ trọng điểm kể về cuộc sống làm thuê bi thảm của kiếp thứ nhất.

_“Kiếp thứ hai tôi không phải vẫn còn phần lớn ký ức tàn dư sao? Chấp niệm lúc đó của tôi là muốn tìm một ông chủ tốt, nhưng lúc đó trong lòng tôi nghĩ là, có phải vì tôi không đủ xuất sắc không đủ nỗ lực, nên ông chủ mới không chút do dự đá bay những công thần khai quốc chúng tôi sau khi phất lên.”_

_“Dẫn đến kiếp đó làm việc hơi quá liều mạng, mới ngoài 30 tuổi đã làm việc quá sức mà đột tử rồi.”_

Tần Hoài: ……

Người anh em, không hề khoa trương, anh bình thường đến mức hơi khiến người ta cảm thấy xót xa rồi đấy.

_“Trước tiên không nói những chuyện râu ria này nữa, tôi đã chọn được một món điểm tâm có thể rất phù hợp với cậu.”_ Trần Công nói.

Tần Hoài nghe anh ta nói vậy bất giác ngồi thẳng người.

_“Tần Ký Bột Bột Phô, lúc tôi theo ông chủ thứ 3 ở kiếp thứ nhất, từng nhìn thấy ở Ma Đô.”_

Tần Hoài lại kinh ngạc.

Cậu thực sự không ngờ cái tiệm sắp sập tiệm ở Bắc Bình đó, lại thực sự mở thành chuỗi cửa hàng trên toàn quốc, không chỉ Khuất Tĩnh lúc kiếp thứ nhất từng nhìn thấy ở tỉnh thành, ngay cả Trần Công lúc kiếp thứ nhất cũng từng nhìn thấy ở Ma Đô.

Thái Phong Lâu từng làm mưa làm gió ở Bắc Bình năm xưa đã sa sút, Tần Ký Bột Bột Phô lại thức tỉnh rồi.

Đây chính là hàm lượng vàng của Bạch án sao?

_“Tôi và Khuất Tĩnh tiểu thư đã nhắn tin riêng trò chuyện riêng một chút, phát hiện thời gian chúng tôi nhìn thấy Tần Ký Bột Bột Phô có thể gần giống nhau, tôi muộn hơn cô ấy 4, 5 năm.”_

_“Cho nên tôi cảm thấy thực đơn này cậu chắc sẽ rất có hứng thú.”_

Tần Hoài gật đầu thật mạnh.

Cậu thực sự rất có hứng thú!

Đoán sở thích của cậu đoán quá chuẩn rồi!

_“Vậy tôi nên đưa cho cậu như thế nào? Trực tiếp nói sao?”_

_“Tôi Trần Công, bây giờ muốn đem phương thức làm món điểm tâm nghĩ đến trong lòng này tặng cho Tần Hoài tiên sinh.”_

Trần Công vừa dứt lời, âm thanh nhắc nhở của trò chơi liền vang lên trong đầu Tần Hoài.

_“Đinh, chúc mừng ngài nhận được thực đơn Trần Công tặng cho ngài, vui lòng xem trong bảng trò chơi.”_

Tần Hoài mở bảng trò chơi.

Họ tên: Trần Công

Loài: Văn Dao Ngư

Trạng thái: Đã thức tỉnh

Mộng cảnh: 0/0

Thực đơn: Lục Đậu Cao (Nhấn để xem chi tiết)

Tặng phẩm: 50% tài sản (27 triệu)

Ế, Trần Công anh tặng thật a!

Thậm chí không phải tặng dưới dạng di sản.

_“Ồ đúng rồi, tôi có một bản hợp đồng mua điểm tâm trọn đời ở đây, còn phải làm phiền Tần tiên sinh ngài bây giờ ký hợp đồng một chút, ngày mai tôi sẽ chuyển khoản 27 triệu vào tài khoản của ngài.”_

_“Điểm tâm nửa đời sau của tôi, đành nhờ cậy ngài rồi.”_

_“Yên tâm, là ký kết theo sức ăn của tôi, không phải sức ăn của Hàn tổng.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!