Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 340: Chương 340: Sao Sơn Dược

## Chương 340: Sao Sơn Dược

Những ngày tiếp theo, Tang Lương vẫn không tìm được cảm giác.

Nhưng Tần Hoài cảm thấy vấn đề không lớn, Tang Lương tuy chưa tìm được cảm giác, nhưng không thể phủ nhận cậu ta là một người rất có thiên phú, việc cậu ta không tìm được cảm giác và Đàm Duy An không tìm được cảm giác là hai loại cảm giác khác nhau.

Đàm Duy An là thực sự không có, còn Tang Lương ít nhất vẫn luôn tiến bộ, món sốt gạch cua mà cậu ta Câu Khiếm ra đang từng bước phát triển theo hướng sốt gạch cua mà Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên đều mong muốn.

Chỉ là bản thân Tang Lương không nhận ra điều đó.

Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên cũng rất ăn ý không nói cho Tang Lương biết chuyện này, với tư cách là một bậc thầy phái cảm giác, Tần Hoài hiểu rất rõ trong lòng, nhiều khi cảm giác là thứ không thể cảm nhận được.

Nhiều khi bạn nghĩ rằng mình chưa tìm được cảm giác, nhưng thực tế bạn đã chạm đến một chút rìa của cảm giác rồi.

Tần Tòng Văn: Hoài Hoài, gia gia con nghe nói hôm nay con về, đặc biệt nhờ người mang hai con gà đi bộ còn sống lên thành phố, lúc con đến nhà Tào sư phụ thì mang theo gà đi bộ nhé, đừng đi tay không.

Tần Hoài: Con biết rồi ba, yên tâm đi con hiểu mà, sẽ không đi tay không đâu, con mang theo rất nhiều phôi điểm tâm sống.

Tần Hoài ngồi trên máy bay trả lời xong tin nhắn, ngắt mạng chuyển điện thoại sang chế độ máy bay, theo bản năng nhìn sang bên cạnh.

Ghế bên cạnh không có người.

Haiz, hơi thất vọng.

Kể từ lần trước tình cờ gặp Trần Công trên máy bay, mỗi lần Tần Hoài đi máy bay đều mong đợi người ngồi cạnh mình là một tinh quái mà trước đó hoàn toàn không quen biết, hai người tình cờ gặp gỡ trên máy bay, trò chuyện vui vẻ, kết bạn WeChat, sau đó hệ thống game ban bố nhiệm vụ, cốt truyện diễn ra suôn sẻ y như tác giả không bịa tiếp được nữa nên cố nhét thêm nhân vật vào vậy.

Đáng tiếc, những lần đi máy bay sau đó của Tần Hoài, ghế bên cạnh đều trống không.

Có thể thấy thời buổi này việc kinh doanh của các hãng hàng không thực sự không tốt, khoang hạng nhất cũng không bán được.

Tần Hoài đặt chuyến bay khởi hành lúc 2 giờ chiều, ban đầu anh định đặt chuyến sớm hơn. Khởi hành sớm thì đến sớm, mấy ngày tới Tần Hoài đều phải ở nhà Tào Quế Hương, anh không muốn đến quá muộn làm phiền Tào Quế Hương và Trương Chử.

Tào Quế Hương lại không mấy bận tâm về điều này, bà đặc biệt dặn dò Tần Hoài đừng mua chuyến bay buổi sáng, kẻo dậy sớm ra máy bay quá mệt. Chuyến bay buổi trưa là rất tốt, sau khi hạ cánh vừa vặn kịp bữa tối.

Tần Hoài nghe theo lời khuyên của Tào Quế Hương, không dậy sớm ra máy bay, mà dậy sớm làm điểm tâm. Làm một đống lớn phôi sống của Tam Đinh Bao, Tứ Hỷ Thang Đoàn và Tửu Nương Man Đầu, xếp đầy hai vali, hành lý đều quá cân.

Có thể dự đoán trong hai tuần tới, bữa sáng của Trương Chi Uẩn và Thường Thanh Thanh chắc chắn sẽ vô cùng phong phú.

Trên máy bay rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, dù sao bên cạnh cũng không có người, bấm bấm vào hư không sẽ không bị hành khách bên cạnh coi là bệnh thần kinh, Tần Hoài mở bảng hệ thống game xem video hướng dẫn làm Giang Mễ Niên Cao.

Mấy ngày nay Tần Hoài đã làm không ít Giang Mễ Niên Cao, tất cả đều là Cấp B hoặc Cấp B-, ngay cả Cấp B+ cũng chưa làm ra được.

Tần Hoài cũng từng hỏi Trịnh Tư Nguyên, tại sao anh làm Giang Mễ Niên Cao lại kém xa các loại điểm tâm khác. Lời giải thích mà Trịnh Tư Nguyên đưa ra là vì Tần Hoài không quen thuộc với các loại điểm tâm dạng bánh tổ (niên cao), điểm tâm dạng bánh tổ cần sự quen tay hay việc, không có kỹ thuật quá cao, cũng hiếm khi có tạo hình quá hoa mỹ, Giang Mễ Niên Cao đã coi là loại bánh tổ khá hoa mỹ rồi, cũng chỉ là lăn qua một vòng bột đường.

Trước đây Tần Hoài ít làm bánh tổ, thiếu kinh nghiệm, làm điểm tâm dạng bánh tổ tự nhiên sẽ không bằng các loại điểm tâm khác.

Tần Hoài đồng tình với quan điểm của Trịnh Tư Nguyên, nhưng đồng thời cũng cảm thấy là do lúc làm bánh tổ anh chưa tìm được cảm giác cho lắm.

Video hướng dẫn làm Giang Mễ Niên Cao Tần Hoài đã xem rất nhiều lần, cơ bản lần nào cũng xem trên máy bay. Bàn về động tác, bàn về phương pháp, bàn về thủ pháp xử lý, Tần Hoài đều có thể làm giống hệt người trong video hướng dẫn, nhưng lại thiếu đi cái cảm giác trôi chảy như mây trôi nước chảy của người làm bánh tổ trong video.

Xem tám chín lần video hướng dẫn, Tần Hoài càng xem càng cảm thấy Giang Mễ Niên Cao của mình chính là thiếu đi sự trôi chảy đó.

Nhưng làm thế nào mới có thể khiến động tác của mình trở nên trôi chảy như mây trôi nước chảy đây? Là do độ thuần thục chưa đủ sao? Hay sự trôi chảy trên bánh tổ cũng giống như Câu Khiếm của Tào Quế Hương, đều là kỹ pháp chỉ là anh chưa thấu hiểu được.

_“Không ngờ làm Giang Mễ Niên Cao cũng là một công việc đòi hỏi kỹ thuật nha.”_ Tần Hoài lẩm bẩm.

Nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Tần Hoài, nữ tiếp viên vội vàng bước tới, tưởng vị khách vừa lên máy bay đã nhìn chằm chằm vào không trung ngẩn người này muốn uống chút gì đó, vội vàng ngồi xổm xuống hỏi: _“Xin chào, xin hỏi quý khách có cần uống chút gì không ạ?”_

_“Cola, nhớ thêm đá cảm ơn.”_ Tần Hoài nói, đóng bảng hệ thống game, bắt đầu ừng ực ừng ực uống cola đá, vừa uống vừa nhớ lại video hướng dẫn vừa xem, suy nghĩ xem lúc mình làm bánh tổ rốt cuộc đã thiếu sót điều gì.

Sau khi suy nghĩ xong chẳng rút ra được kết luận gì, kết luận duy nhất rút ra được là đá thêm chưa đủ nhiều, cola đá chưa đủ lạnh.

Mãi cho đến khi máy bay hạ cánh, Tần Hoài vẫn chưa thấu hiểu được bí ẩn làm thế nào để Giang Mễ Niên Cao có thể làm ra được sự trôi chảy như mây trôi nước chảy.

Ở sân bay có người đón Tần Hoài.

Không phải Tào Quế Hương cũng không phải Trương Chử, là cháu trai của lão bí thư chi bộ trong thôn, nhận lời gửi gắm của Tần lão gia tử mang gà đi bộ cho Tần Hoài.

Hai con gà béo ngậy và cường tráng, chỉ nhìn lông thôi đã biết là nuôi cực kỳ tốt, bị trói cánh kêu cục cục trong thùng giấy ở cốp xe của cháu trai lão bí thư, nhìn là thấy tràn đầy sức sống, hầm canh gà chắc chắn là tuyệt phẩm. Nhìn một cái là biết tuyệt đối không phải do Tần lão gia tử và Tần nãi nãi nuôi ra được, tám phần mười là xin từ tay nuôi gà cừ khôi trong thôn.

_“Tần Hoài, đây là hai con gà đi bộ mà gia gia cậu bảo tôi mang cho cậu, còn thùng kia là hai thùng trứng gà mà gia gia tôi bảo tôi mang cho cậu. Đưa vali cho tôi đi, cậu đi đâu? Tôi đưa cậu qua đó.”_ Cháu trai của lão bí thư là một người đàn ông lực lưỡng cao 1m8, nặng 180 cân, làm việc ở công trường, nghe nói là một lãnh đạo nhỏ, chiếc xe có lẽ vì quanh năm chở hàng nên xám xịt đầy bụi.

Sợ cốp xe của mình làm bẩn vali của Tần Hoài, cháu trai lão bí thư còn đặc biệt lót hai miếng vải.

Tần Hoài đọc địa chỉ khu nhà của Tào Quế Hương, lên xe xuất phát.

Trên đường đi, cháu trai lão bí thư luôn rất im lặng, chỉ khi sắp đến nơi mới nhịn không được hỏi: _“Cái đó… Tần Hoài, năm nay ăn Tết khi nào cậu về vậy?”_

_“Tôi không có ý gì khác, chỉ là nhà gia gia tôi lại mới mua thêm hai cái tủ lạnh, tủ lạnh lớn, loại đặc biệt chứa được nhiều đồ ấy!”_

Tần Hoài sao có thể không biết anh ta có ý gì, cười nói: _“Chắc cũng giống mọi năm, về trước đêm giao thừa, sau rằm tháng Giêng mới đi.”_

_“Tốt tốt tốt.”_ Vừa nghĩ đến năm nay ăn Tết lại được ăn trọn vẹn nửa tháng điểm tâm, cháu trai lão bí thư đã cười đến mức răng hàm sắp lộ ra ngoài, _“Nhiều đồ thế này khó bê lắm nhỉ, hai cái vali của cậu cũng khá nặng đấy, để tôi bê đồ lên giúp cậu nhé.”_

_“Được thôi.”_ Tần Hoài cũng không khách sáo, tự mình kéo hai cái vali, gà đi bộ và trứng gà do cháu trai lão bí thư ôm.

Kết quả vừa đi chưa được hai bước, đã gặp Tào Quế Hương và Trương Chử đợi sẵn từ lâu dưới lầu. Tào Quế Hương chỉ cần đưa mắt một cái, Trương Chử liền bước nhanh lên phía trước nhận lấy vali, vốn định kéo đi một cách nhẹ nhàng, không ngờ cái vali này lại nặng kinh người.

Trong lòng Trương Chử giật mình, thầm nghĩ Tần Hoài mang cái gì về mà nặng thế này, chẳng phải chỉ ở vài ngày thôi sao, trong vali này không thể nào chứa tạ đòn được chứ.

Tào Quế Hương thấy ông bạn già lại chỉ kéo một cái hành lý, liền nháy mắt với Trương Chử, ra hiệu ông lấy luôn cái vali còn lại.

Nhà chúng ta không có thang máy là nhà tập thể đi thang bộ, lại còn ở tầng ba, không thể để Tiểu Tần xách vali lên lầu được.

Trương Chử đành cắn răng, vác luôn cái vali còn lại lên.

Tần Hoài thấy cảnh này dở khóc dở cười, vội vàng nói: _“Trương gia gia, cái vali này để cháu cầm là được rồi, cái vali này nặng hơn, bên trong toàn là phôi điểm tâm sống thôi.”_

Nghe Tần Hoài nói vậy, Trương Chử lập tức có sức lực, lập tức eo không mỏi, chân không đau, tay chân toàn là sức lực, nháy mắt trở lại tuổi 18, tìm lại được sức trâu xài không hết thời trẻ làm học đồ bào gỗ.

Trương Chử trung khí mười phần hét lớn: _“Vấn đề nhỏ, Tiểu Tần cháu coi thường Trương gia gia cháu rồi, Trương gia gia cháu có thừa sức lực! Hồi trẻ kéo ba bốn trăm cân gỗ cũng không thành vấn đề!”_

Sau đó Trương Chử liền thở hổn hển hì hục bê vali.

Tần Hoài: ……

Tào Quế Hương cười xua tay: _“Không cần để ý đến ông ấy, để ông ấy vận động nhiều chút, ngày nào cũng câu cá ngồi im một chỗ cũng nên rèn luyện rồi.”_

Cháu trai lão bí thư đi cuối hàng lẳng lặng ôm gà, dây trói gà còn bị đứt, phải một tay đỡ thùng đựng gà và trứng, một tay đè con gà: ……

Vậy là không ai để ý đến tôi sao? Có ai vì tôi mà lên tiếng không?

Tào Quế Hương dẫn Tần Hoài đi phía trước, vừa đi vừa cười nói: _“Vốn định hôm nay làm cho cháu mấy món ngon, kết quả Trương gia gia cháu không đáng tin cậy, Lữ Tống Hoàng đặt mua đến muộn hơn một ngày so với hẹn. Vừa hay ta chưa từng nấu nước dùng (điếu thang) trước mặt cháu, tối nay cứ ăn tạm chút gì đó, ta làm cho cháu vài món gia đình, Thông Thiêu Hải Sâm, Mai Thái Khấu Nhục, Sài Bả Áp Tử và Thanh Sao Sơn Dược.”_

_“Sơn Dược vẫn chưa xào, lát nữa cháu vào bếp phụ ta. Hôm đó cháu Câu Khiếm cho Sơn Dược có chút vấn đề nhỏ, cháu cứ xem ta Câu Khiếm một lần trước, xem có nhìn ra vấn đề của cháu hôm đó ở đâu không.”_

Tần Hoài chỉ nghe tên món ăn thôi nước bọt đã tiết ra rồi, vô cùng may mắn vì trên máy bay mình không ăn suất ăn hàng không, chỉ uống hai cốc cola đá, gật đầu thật mạnh: _“Vâng Tào sư phụ, chúng ta tối nay bắt đầu luôn…”_

_“Tối nay thử nghiệm chút thôi, thử trước đã. Chủ yếu là tối nay ta phải nấu nước dùng, cháu ngồi máy bay cả ngày chắc chắn cũng mệt rồi, không có nhiều tinh lực để luyện Câu Khiếm đâu. Lúc trạng thái không tốt thì luyện tập cũng vô ích, tối nay cứ tùy tiện luyện Đao Công một chút đi, hôm nay cháu đã luyện Đao Công chưa?”_

_“Sáng nay luyện hai mươi phút rồi ạ.”_

_“Thế thì vẫn phải luyện, tối nay lúc ta nấu nước dùng cháu cứ ở bên cạnh thái củ cải đi, củ cải Trương gia gia cháu đã mua sẵn cho cháu rồi.”_

Tào Quế Hương dẫn Tần Hoài lên tầng ba, vào cửa, Trương Chử và cháu trai lão bí thư đi theo sau, đợi đến lúc cháu trai lão bí thư vào cửa, một con gà mái già đã thoát khỏi trói buộc bay ra khỏi thùng, Tào Quế Hương nhanh tay lẹ mắt bắt gà giữa không trung, lộ chút tài lẻ, khiến cháu trai lão bí thư kinh ngạc nửa ngày không khép được miệng.

Thời điểm này nhiệt độ ở tỉnh Việt đã rất cao, Tần Hoài sợ điểm tâm cứ để trong vali sẽ bị hỏng, không nói nhiều trực tiếp kéo vali vào bếp, mở tủ lạnh ra là nhét điểm tâm vào.

Còn không quên nhét cho cháu trai lão bí thư hai túi.

Cháu trai lão bí thư:!

Người nhà ơi, niềm vui từ trên trời rơi xuống a, lần sau còn có chuyện tốt đưa gà đi bộ thế này xin hãy gọi anh ta!

Do lần này lượng điểm tâm Tần Hoài làm hơi nhiều, tủ lạnh nhà Tào Quế Hương nhét không vừa, một vali điểm tâm còn lại bị nhét sang tủ lạnh nhà hàng xóm bên cạnh.

Nhìn hành động gõ cửa mượn tủ lạnh nhà hàng xóm thành thạo của Trương Chử, Tần Hoài có thể nhìn ra tủ lạnh nhà hàng xóm ngày thường chắc cũng không ít lần bị mượn.

Mai Thái Khấu Nhục, Sài Bả Áp Tử và Thông Thiêu Hải Sâm đều đã làm xong, nhìn trạng thái của món ăn Tào Quế Hương chắc là canh giờ làm xong, làm xong thức ăn liền xuống lầu đợi Tần Hoài, vừa vặn gặp Tần Hoài dưới lầu.

Chỉ còn lại Thanh Sao Sơn Dược.

_“Tiểu Tần, vào bếp phụ ta.”_ Tào Quế Hương vui vẻ nói, đưa cho Tần Hoài một chiếc tạp dề màu nâu.

Tần Hoài thành thạo đeo tạp dề, vào bếp thái Sơn Dược.

Sơn Dược đã gọt vỏ, chỉ còn thiếu thái lát.

Tần Hoài bước vào bếp, cầm dao phay lên, theo bản năng liếc nhìn tư thế cầm dao của mình xem đã ngay ngắn chưa. Đây là phản ứng đầu tiên của anh khi cầm dao trong bếp nhà Tào Quế Hương, ký ức cơ bắp được hình thành khi sửa tư thế cầm dao trước đây.

Tào Quế Hương liếc nhìn động tác nhỏ của Tần Hoài, mỉm cười không nói gì.

Tần Hoài bắt đầu thái Sơn Dược, so với thái sợi củ cải cơ bản thì thái Sơn Dược rõ ràng độ khó cao hơn một chút, nhưng Sơn Dược là thái lát sẽ tạo thành một sự bù trừ độ khó, nên Tần Hoài cảm thấy cũng tạm ổn.

Tần Hoài không do dự, hạ dao rất nhanh, chẳng mấy chốc trong bếp đã vang lên tiếng thái rau đều đặn.

Tào Quế Hương mỉm cười xem Tần Hoài thái xong các lát Sơn Dược, đợi Tần Hoài thái xong mới nói: _“Hơi dày một chút, nếu có thể thái mỏng hơn một chút nữa thì tốt.”_

Tần Hoài nở một nụ cười của học đồ, cho các lát Sơn Dược vào đĩa, đưa cho Tào Quế Hương.

Tào Quế Hương bắc chảo đun nóng dầu.

Đổ Sơn Dược vào.

Một tiếng xèo vang lên, đảo đều.

Đảo đều có vẻ tùy ý.

Nhưng cũng chỉ là có vẻ tùy ý, Tần Hoài đảo tùy ý là tùy ý thật, Tào Quế Hương đảo có vẻ tùy ý là vì bà không dồn toàn bộ tâm trí vào việc xào Sơn Dược. Bà thậm chí trong lúc xào Sơn Dược, còn có thời gian điều chỉnh Hỏa Hầu pha đơn giản một bát nước tinh bột.

_“Thực ra Hỏa Hầu không khó như cháu tưởng tượng đâu.”_ Tào Quế Hương nói, _“Mục đích của Hỏa Hầu là để thức ăn chín đều, bản thân việc đảo đều không có bất kỳ động tác tiêu chuẩn hóa nào, chỉ cần cháu có thể làm cho thức ăn chín đều, đạt được hiệu quả mà cháu mong muốn, thì cho dù cháu múa muôi lên tận trời cũng coi như Hỏa Hầu của cháu đạt tiêu chuẩn.”_

_“Tất nhiên, không được xào văng thức ăn ra khỏi chảo.”_

_“Cho nên lúc xào rau đừng có áp lực tâm lý, đừng nghĩ xem động tác của mình có đúng không, cháu phải nghĩ xem món ăn này có đúng không.”_

Tào Quế Hương vừa dứt lời, liền cầm bát nhỏ đựng nước tinh bột lên, một động tác lớn phóng khoáng xoay vòng, nước tinh bột men theo mép bát chảy xuống, Tần Hoài nhìn ở khoảng cách gần thậm chí còn cảm thấy nước tinh bột có một độ trễ nhất định trong không trung.

Lần nữa nhìn thấy động tác Câu Khiếm thành thạo của Tào Quế Hương, Tần Hoài không khỏi thầm cảm thán anh học Câu Khiếm của Tào Quế Hương quả thực chỉ học được phần da lông trên động tác, mười phần tinh túy của việc rưới nước nhiều nhất chỉ học được ba phần.

Đảo nhanh, xào chín Sơn Dược cho ra đĩa.

Sơn Dược xào vô cùng đẹp mắt, lớp nước sốt mỏng bọc trên Sơn Dược, khiến Sơn Dược trông cực kỳ bóng bẩy, ánh đèn sợi đốt trong bếp chiếu vào, thậm chí còn có cảm giác trong suốt long lanh.

_“Sao Sơn Dược quả thực rất thích hợp dùng để luyện tập Câu Khiếm, bởi vì bản thân Sơn Dược đã rất đặc dính mang theo hiệu quả Câu Khiếm tự nhiên.”_ Tào Quế Hương bưng đĩa thức ăn quay người, Tần Hoài vội vàng giúp bà đẩy cửa bếp.

_“Ta biết mục đích cháu Câu Khiếm cho sốt gạch cua là để thay đổi hương vị và kết cấu của sốt gạch cua, nhưng trong ứng dụng của Hồng án, Câu Khiếm còn có một tác dụng là làm cho món ăn đẹp mắt hơn.”_ Tào Quế Hương đặt Sao Sơn Dược lên bàn ăn, ngồi xuống.

_“Đồ ăn đủ rồi, dọn cơm thôi.”_

Tần Hoài ngoan ngoãn ngồi xuống, nhìn quanh phát hiện Trương Chi Uẩn và Thường Thanh Thanh đều không có mặt, hỏi: _“Chỉ… ba người chúng ta thôi ạ?”_

_“Hôm nay chỉ có ba người chúng ta, thành tích thi tháng này của Uẩn Uẩn và Thanh Thanh đều không tốt, ngày mai còn phải đi học, hôm nay đừng cho chúng ăn. Ngày mai làm bữa lớn rồi gọi chúng qua, đỡ phải biết rồi lại làm ầm ĩ ở nhà.”_ Tào Quế Hương gắp cho Tần Hoài một đũa Mai Thái Khấu Nhục, _“Tiểu Tần, nếm thử tay nghề làm Mai Thái Khấu Nhục của ta xem.”_

_“Cháu chưa từng ăn Mai Thái Khấu Nhục ta làm đúng không, yên tâm, không mặn chút nào đâu.”_

_“Loại thức ăn đưa cơm này Trương gia gia cháu thích ăn nhất, bình thường ta đều không làm cho ông ấy ăn đâu.”_

Trương Chử liên tục gật đầu, dùng miệng nhét đầy Mai Thái Khấu Nhục im lặng khẳng định lời nói của Tào Quế Hương.

Tần Hoài gắp Mai Thái Khấu Nhục nhét vào miệng.

Ưm.

Béo mà không ngấy, nước sốt đậm đà, nhưng không mặn chút nào, độ mặn nhạt vừa vặn. Phần thịt mỡ ngậm vào là tan, phần thịt nạc cũng không cảm thấy khô, chấm với nước sốt, ăn kèm với rau cải khô bọc trên thịt, hương vị đó…

Còn thiếu một ngụm cơm trắng to!

Tần Hoài lại nhét một ngụm cơm lớn vào miệng.

Ưm!

Delicious!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!