Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 350: Chương 350: Ngu Ngốc, Hèn Nhát Và Lương Thiện (Cho Bé Cưng Nhà Ái Ái

## Chương 350: Ngu Ngốc, Hèn Nhát Và Lương Thiện (Cho Bé Cưng Nhà Ái Ái

Tần Hoài có thể nghe ra lượng thông tin khổng lồ từ những lời nói đơn giản của Thạch Đại Đảm, thậm chí còn nghe ra một vụ án mạng.

Nhưng đồng thời anh cũng nghe ra Thạch Đại Đảm thực ra không muốn nói chi tiết, điều này cũng có thể hiểu được, Thạch Đại Đảm chính là vì chuyện này mà độ kiếp thất bại. Tuy bây giờ ông ấy đã độ kiếp thành công rồi, nhưng khó đảm bảo sẽ không lại thất bại, những chủ đề kiêng kỵ này có thể không nhắc đến thì đừng nhắc đến.

Tần Hoài vô cùng uyển chuyển hỏi: _“Chuyện năm đó… ngài có thể kể sơ qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?”_

Thạch Đại Đảm suy nghĩ một chút: _“Thực ra tôi cũng không rõ năm đó cụ thể đã xảy ra chuyện gì, dù sao lúc đó tôi quá ngốc. Tôi chỉ biết, Hứa Nặc đắc tội với người ta, loại thâm cừu đại hận đó, đối phương muốn giết chết cậu ấy.”_

_“Nhưng ngay từ đầu tôi thực ra không biết chuyện này, lúc đó tôi chỉ nghe nói Hứa Nặc lo chuyện bao đồng chọc phải người không nên chọc, Xưởng trưởng Hứa bảo Hứa Nặc ở nhà đừng ra ngoài. Nhưng Hứa Nặc không biết tại sao vẫn lén chạy ra ngoài, lúc đó tôi là tài xế xe tải của xưởng dệt, thứ ba hàng tuần đều phải giao hàng.”_

_“Tuyến đường là cố định, nhưng thứ ba hôm đó cấp trên đột nhiên thông báo cho tôi bảo tôi giao hàng đến một nơi khác, tôi cũng không nghĩ nhiều, tưởng là có sự sắp xếp khác liền làm theo. Tuyến đường đó bình thường không phải tôi chạy, tình trạng đường sá tôi cũng không quen lắm, vừa ra khỏi thành phố không lâu đường lớn liền biến thành đường nhỏ, trên đường nhỏ có đỗ một chiếc xe đạp.”_

_“Tôi nhìn từ xa chiếc xe đạp đó dường như bị xịt lốp, người đạp xe ngồi xổm bên cạnh xe kiểm tra lốp xe. Tôi vừa bóp còi báo hiệu vừa đạp phanh, không ngờ phanh lại xảy ra vấn đề mất tác dụng, lúc đó trên xe toàn là hàng, tôi chỉ do dự một chút xem có nên đánh vô lăng để xe lật hay không, xe liền đâm sầm vào.”_

Tần Hoài nói: _“Người đạp xe đạp đó là Hứa Nặc.”_

_“Đúng.”_ Trên mặt Thạch Đại Đảm có chút bi thương, _“Tôi tuy không thông minh, nhưng tôi cũng không hoàn toàn ngốc. Tôi có thể dưới sự giúp đỡ của bạn bè tinh quái đi cửa sau vào xưởng dệt làm tài xế xe tải, còn làm bao nhiêu năm như vậy, là vì tôi lái xe rất cẩn thận. Mỗi lần trước khi xuất phát tôi đều sẽ kiểm tra một lượt xem xe có vấn đề gì không, ngày hôm đó trước khi xuất phát tôi rõ ràng đã kiểm tra xe không có vấn đề gì, lúc đó phanh vẫn còn tốt.”_

_“Là trước khi xuất phát lãnh đạo của chúng tôi tạm thời thông báo cho tôi bảo tôi đổi tuyến, tôi đi ký tên rời khỏi xe một lát, phanh liền khó hiểu xảy ra vấn đề.”_

_“Phản ứng của Hứa Nặc thực ra rất nhanh, cậu ấy đã tránh, nhưng không hoàn toàn tránh được. Tôi đưa cậu ấy đến bệnh viện cấp cứu, bác sĩ cũng đã cố gắng hết sức, nhưng bác sĩ nói nội tạng cậu ấy dập nát xuất huyết nhiều không cứu được, tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu ấy trút hơi thở cuối cùng trong bệnh viện.”_

_“Sau đó Xưởng trưởng Hứa đến hiện trường vụ tai nạn điều tra, phát hiện lốp xe đạp của Hứa Nặc là bị đinh đâm xịt, có người cố ý rải đinh ở chỗ đó.”_

_“Người mà Hứa Nặc đắc tội chính là muốn cậu ấy chết, họ biết Hứa Nặc ngày hôm đó chắc chắn sẽ đi qua con đường đó về quê, cố ý rải đinh ở đoạn đường đó, bảo tôi đổi tuyến, làm hỏng phanh của tôi.”_

_“Điều khiến tôi khó chịu nhất là, cho dù tôi bị người ta thiết kế, nhưng tôi cũng có trách nhiệm. Tôi rõ ràng biết Hứa Nặc khoảng thời gian đó đắc tội với người ta, biết cậu ấy gây ra rắc rối rất lớn, lại chưa từng nghĩ tại sao trong lúc đó lãnh đạo lại vô duyên vô cớ bảo tôi đổi tuyến, tôi ký tên xong quay lại lái xe giao hàng trước đó tại sao không kiểm tra lại xe một lần nữa.”_

_“Lúc đó tôi đang nghĩ, nếu lúc đó tôi phản ứng nhanh một chút đánh vô lăng lật xe, tôi không do dự là giữ hàng hay giữ người. Hoặc là tôi bóp còi sớm hơn một chút, cho dù cho Hứa Nặc thêm một giây thời gian phản ứng, Hứa Nặc có phải sẽ không chết không.”_

_“Rõ ràng là tôi đâm chết Hứa Nặc, nhưng Xưởng trưởng Hứa không trách tôi. Ông ấy rõ ràng trong vài ngày tóc đều bạc trắng, còn phải an ủi tôi đây không phải là lỗi của tôi, bảo tôi cùng ông ấy thu thập chứng cứ.”_

_“Từ khoảnh khắc đó, tôi liền biết tôi độ kiếp thất bại rồi. Tôi ngốc, tôi đần, tôi là kẻ hèn nhát, tôi không có dũng khí đối mặt với hiện thực, tôi không có cách nào đối mặt với Xưởng trưởng Hứa, tôi cũng không chơi lại những người đó. Tôi hổ thẹn với sự thấu hiểu và bao dung của họ dành cho tôi, tôi không tra ra được rốt cuộc là ai hại chết Hứa Nặc, tôi thậm chí ngay cả dũng khí sống tiếp cũng không có.”_

_“Cho nên tôi làm kẻ đào ngũ, lựa chọn tự sát.”_

Tần Hoài có chút nghe hiểu rồi, Đương Khang độ kiếp thất bại không phải vì ông ấy cảm thấy mình ngu ngốc, mà là vì hèn nhát.

_“Tuy tôi biết tôi không có tư cách nói lời này, nhưng tôi cũng cảm thấy cái chết của Hứa Nặc không thể trách ngài.”_ Tần Hoài nói, _“Ngài đã làm những gì ngài có thể làm rồi, đời người không thể làm lại, cũng không có thuốc hối hận để uống. Xưởng trưởng Hứa quả thực là một người tốt rất lý trí, sự khoan dung và an ủi của ông ấy, chính là muốn ngài đừng tự trách để ngài sống tiếp.”_

Thạch Đại Đảm thở dài một hơi: _“Lúc đó tôi không hiểu, cũng đáng đời tôi lúc đó độ kiếp thất bại. Có thể là tôi không muốn đọc sách đi, lúc đó tôi thực ra không học được cách làm người cho lắm.”_

_“Đợi đến kiếp này mang theo phần lớn ký ức đầu thai làm người lại, tôi mới hiểu được nguyên nhân năm đó Xưởng trưởng Hứa cố nén bi thương trước mặt tôi và nỗi khổ tâm của ông ấy, chỉ tiếc… tôi có lỗi với Xưởng trưởng Hứa, sự tự sát của tôi có thể khiến ông ấy càng đau lòng hơn.”_

_“Nếu năm đó Xưởng trưởng Hứa đã điều tra rõ chân tướng sự việc, cho dù ông ấy đã báo thù cho Hứa Nặc, tôi cũng muốn biết năm đó rốt cuộc là chuyện gì. Vương Căn Sinh mà cậu nói tôi biết là ai, nhưng tôi không biết ông ấy là tinh quái, dù sao vẫn chưa phải là kiếp cuối cùng rất khó nhìn ra.”_

_“Tôi và ông ấy không có giao thiệp gì, ông ấy và Hứa Nặc quan hệ khá tốt.”_

_“Đợi ông ấy tỉnh lại không chừng tôi còn có thể ôn lại chuyện cũ với ông ấy, nếu năm đó Xưởng trưởng Hứa đã điều tra rõ chân tướng, tôi tin Vương Căn Sinh chắc chắn biết. Tôi biết cậu bây giờ chắc chắn không tiện trực tiếp hỏi ông ấy, đợi ông ấy tỉnh đi, Song Giải Bao tôi từng ăn nhưng tôi quả thực không biết làm như thế nào.”_

_“Tuy nhiên cậu đoán Song Giải Bao Vương Căn Sinh ăn không phải do Tỉnh sư phụ làm, tôi ngược lại có thể đoán được là ai làm.”_

_“Ai?”_ Tần Hoài không kịp chờ đợi hỏi.

_“Hứa Nặc.”_

Tần Hoài kinh ngạc: _“Cậu ấy còn biết làm điểm tâm?”_

_“Đâu chỉ là biết, tay nghề của Hứa Nặc rất tốt, nếu không cậu ấy cũng sẽ không một lòng muốn đến tiệm cơm quốc doanh đi làm. Cậu ấy không chỉ là muốn đến tiệm cơm quốc doanh đi làm, cậu ấy lúc trước đều muốn bái Tỉnh sư phụ làm sư phụ, là Xưởng trưởng Hứa sống chết không cho, cảm thấy Hứa Nặc thành tích học tập không tồi nên làm công việc có tiền đồ hơn, làm kỹ sư, làm kỹ thuật viên báo đáp quốc gia, chứ không phải đi tiệm cơm quốc doanh làm đầu bếp.”_

_“Vì chuyện này Hứa Nặc không biết đã cãi nhau với Xưởng trưởng Hứa bao nhiêu lần, Vương Căn Sinh lúc đó chính là kế toán bình thường trong xưởng. Tuy là sinh viên đại học được coi trọng, nhưng tư lịch nông cạn không thể thăng chức nhanh như vậy, ông ấy được coi trọng như vậy, còn có một nguyên nhân là vì ông ấy và Hứa Nặc quan hệ tốt, kéo theo Xưởng trưởng Hứa cũng rất coi trọng ông ấy.”_

_“Xưởng trưởng Hứa mỗi ngày đều trông cậy vào sinh viên đại học Vương Căn Sinh này có thể khiến Hứa Nặc lạc lối biết quay lại, đừng suốt ngày nghĩ đến việc làm đầu bếp, đi thi đại học, học lên cao, báo đáp tổ quốc.”_

_“Với tiền lương của Vương Căn Sinh, Song Giải Bao của Tỉnh sư phụ ông ấy chắc chắn là không ăn nổi, Song Giải Bao Hứa Nặc đưa cho ông ấy nếu không phải Tỉnh sư phụ làm, thì là tự cậu ấy ở nhà nghiên cứu làm. Dù sao công thức là cậu ấy mua, cậu ấy biết làm như thế nào.”_

Tần Hoài bừng tỉnh.

Thạch Đại Đảm coi như đã chỉ ra cho Tần Hoài một hướng đi, tuy hướng đi này anh trước đó đã xác định rồi.

_“Vậy ngài từng ăn Song Giải Bao do Hứa Nặc làm chưa?”_

Thạch Đại Đảm khựng lại, sau đó có chút không cam lòng nói: _“Chưa.”_

_“Thằng nhóc này, làm ra thứ đồ tốt như vậy lại chỉ cho Vương Căn Sinh ăn không cho tôi ăn, uổng công tôi mỗi lần giao hàng về đều mang đồ ăn ngon cho cậu ấy.”_

_“Thôi bỏ đi, người chết là lớn.”_

Tần Hoài: ……

_“Vậy ngài có hiểu biết gì về phong cách làm điểm tâm của Hứa Nặc không?”_

Thạch Đại Đảm tuy luôn nói mình rất ngốc, kiếp thứ nhất lúc đó nhìn không thấu lòng người, cũng không chơi lại thủ đoạn của những người đó. Nhưng Tần Hoài từ lúc tiếp xúc với ông ấy, liền cảm thấy ông ấy chỉ là giả vờ thật thà, theo thói quen thật thà, thực tế vô cùng biết quan sát sắc mặt, nhìn thấu lòng người.

Có thể là vì kiếp trước chịu bài học không hiểu lòng người, kiếp này ở phương diện này cộng thêm không ít điểm kinh nghiệm.

Thạch Đại Đảm lập tức nghe ra ẩn ý của Tần Hoài: _“Cần giúp đỡ bất cứ lúc nào cũng gọi tôi, có thể bất cứ lúc nào đến chỗ cậu giúp cậu… cái này của các cậu gọi là gì nhỉ? À đúng, ăn thử.”_

_“Vậy thực sự quá cảm ơn ngài rồi.”_ Tần Hoài vô cùng cảm động.

Thạch Đại Đảm hắc hắc cười: _“Không cần cảm ơn, tuy tôi không biết Tào sư phụ có nhận cậu làm đồ đệ hay không, nhưng bà ấy không dễ dàng khen người khác. Bà ấy mấy ngày nay đã khen cậu với tôi mấy lần tay nghề không tồi, tay nghề của cậu chắc chắn không kém.”_

_“Tôi lượng cơm lớn, thích ăn lương thực chính, đến lúc đó đến chỗ cậu ăn nhiều một chút không phiền chứ?”_

_“Ngài yên tâm, lương thực chính bao no!”_

Thạch Đại Đảm lại hắc hắc cười, liếc nhìn điện thoại, phát hiện đã trò chuyện khá lâu rồi nếu không xuất phát Tần Hoài có thể sẽ bị trễ chuyến bay.

Lại chỉ đường ra sân bay, Thạch Đại Đảm lại xuất phát. Tần Hoài thực ra còn rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, dù sao hôm nay và Thạch Đại Đảm quen biết ngày đầu tiên ông ấy đã là trạng thái độ kiếp thành công rồi, Tần Hoài trước đó một chút thông tin cũng không thu thập được, đừng nói là trò chuyện nửa tiếng, một tiếng, cho dù trò chuyện năm, sáu tiếng cũng có thể trò chuyện.

Nhưng việc ra máy bay là việc lớn, chuyện trò chuyện này gọi điện thoại WeChat cũng có thể trò chuyện, máy bay nếu không kịp, hôm nay liền không có chuyến bay muộn hơn nữa chỉ có thể ngày mai mới bay.

Khách hàng của Vân Trung Thực Đường sẽ phải muộn một ngày mới được ăn điểm tâm do Tần sư phụ thân yêu của họ làm, Tần sư phụ ở tỉnh Việt bên này học hỏi nâng cao Câu Khiếm mấy ngày, Hỏa Hầu và Đao Công đều có bước nhảy vọt về chất, anh cũng rất muốn lập tức trở về Sơn Thị chia sẻ tin vui này với mọi người.

Phú quý không về quê như mặc áo gấm đi đêm, không nghe thấy Tang Lương chính miệng nói đệt Tần sư phụ cả người khó chịu.

Lo lắng mình và Thạch Đại Đảm nói chuyện dẫn đến Thạch Đại Đảm lại phân tâm đi nhầm đường, Tần Hoài lần này ngồi trên ghế phụ lái một câu cũng không dám nói, mãi cho đến khi không thể nào đi nhầm đường nữa mới chậm rãi mở miệng hỏi câu hỏi mà anh muốn hỏi nhất.

_“Thực ra tôi còn một câu hỏi muốn hỏi, nhưng câu hỏi này hơi đường đột.”_

_“Vừa rồi tôi cũng đã giới thiệu với ngài tình hình cơ bản của tôi và tình hình cơ bản của các tinh quái, tôi và rất nhiều tinh quái đều đã trò chuyện, cho nên đối với việc độ kiếp của tinh quái cũng coi như khá hiểu rõ.”_

_“Tình huống bình thường, độ kiếp thành công để phòng ngừa vạn nhất xuất hiện biến cố, không phải nên trực tiếp tự sát sao? Tiệm cơm ở Cù Huyện đã đóng cửa bao nhiêu năm trước rồi, tại sao ngài vẫn ở lại nhân gian bán hải sản?”_

_“Bởi vì tay nghề của Tào sư phụ tốt, ngài không nỡ rời đi muốn ăn chực sao?”_

Thạch Đại Đảm hỏi ngược lại: _“Tôi là loại tinh quái vì ăn hai miếng đồ ngon, mà phải mạo hiểm rủi ro lớn như vậy ở lại nhân gian ăn cơm sao?”_

_“…… Hơi giống.”_

_“Được rồi, tôi là.”_ Thạch Đại Đảm cười cười, _“Tuy nhiên cũng không hoàn toàn là.”_

_“Còn nhớ tôi nói với cậu, kiếp trước tôi đến nhân gian độ kiếp lúc đó gặp được một người bạn tinh quái, người bạn tinh quái đó rất nhiệt tình giúp tôi rất nhiều, thậm chí còn giúp tôi giới thiệu công việc không?”_

Tần Hoài gật đầu.

_“Cậu ấy lúc đó thực ra cũng cần người khác giúp đỡ, tôi hứa giúp cậu ấy, nhưng sau đó bản thân tôi đều độ kiếp thất bại tự sát rồi, cuối cùng cũng không thành công giúp được cậu ấy.”_

_“Sau khi đầu thai lại phải sống từ trẻ sơ sinh, mười mấy tuổi mới tìm được cơ hội ra ngoài làm ăn. Hơn nữa việc cấp bách của tôi kiếp này thực ra là để bản thân độ kiếp thành công, qua lại làm lỡ mất hai mươi mấy năm.”_

_“Tôi cũng không biết người bạn đó của tôi là độ kiếp thành công rồi hay là độ kiếp thất bại rồi, nếu thành công rồi thì cố nhiên là tốt, nhưng nếu thất bại rồi… tôi muốn thực hiện lời hứa lúc trước của tôi.”_

_“Cho nên tôi tiếp tục làm việc buôn bán hải sản của tôi, tôi tin nếu có duyên phận, tôi còn có thể gặp lại người bạn tinh quái đó của tôi.”_

Tần Hoài nhất thời không biết nói gì, lý do tinh quái độ kiếp thất bại muôn hình vạn trạng, chấp niệm mỗi người một vẻ. Có Tất Phương loại hỗn loạn trung lập này, cũng có Loan Điểu và Cừ Cừ loại chim nhỏ có bản chất lương thiện này.

Nhưng Đương Khang này cũng quá lương thiện rồi, lương thiện đến mức sẵn sàng vì lời hứa của kiếp thứ nhất, mạo hiểm rủi ro độ kiếp thành công lại thất bại ở lại nhân gian thêm gần 20 năm.

Về một ý nghĩa nào đó ông ấy và Khuất Tĩnh hơi giống nhau, họ đều nhận được quá nhiều thiện ý, cho nên sẵn sàng dùng thiện ý báo đáp thế giới.

Tần Hoài chỉ có thể nói: _“Ngài sẽ gặp được thôi, nếu không gặp được, chứng tỏ cậu ấy đã độ kiếp thành công rồi, là chuyện tốt.”_

Thạch Đại Đảm cười gật đầu: _“Tôi cũng hy vọng như vậy.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!